Ngàn cánh hạc
2015-01-05 01:00
Tác giả:
“Đến khi lá phong đỏ thắm rụng, chim trời bay về phương Nam, anh sẽ quay trở về bên em”.
Sophia cắt giấy thành nhiều hình vuông nhỏ bằng lòng bàn tay. Hai bím tóc thắt nơ lắc lư, ánh mắt sáng long lanh chăm chú nhìn vào tập giấy đỏ. Tôi tò mò nhìn cô bé mải mê với xấp giấy, buột miệng hỏi:
- Em đang làm gì đấy?
- Mlle Chi! – Sophia đẩy xấp giấy đỏ đã được cắt gọn sang cho tôi. – Đây sẽ là thứ giúp chị hoàn thành ước muốn của mình.
Tôi nhìn chằm chằm vào xấp giấy trên bàn, ít nhất cũng phải trên trăm tờ vuông vắn. Rồi lại quay sang nhìn Sophia. Cô bé cười tươi đầy tự hào trước sáng kiến của mình. Tôi hỏi thử:
- Em muốn chị viết điều ước vào đây sao?
Sophia cau mày, lắc đầu nguầy nguậy:
- Không phải, em muốn chị gấp hạc giấy.
- À! – Tôi vỗ trán. – Gấp một nghìn con hạc giấy rồi ước phải không?
Cô bé gật đầu, giơ ngón cái lên với tôi, tiếp tục dùng cái giọng không sõi Tiếng Việt nói liến thoắng:
- Bà bảo mẫu hồi trước có kể cho em một câu chuyện nhỏ. Bà nói rằng, nếu ta có ước mong một người nào đó quay trở về, mỗi ngày gấp một con hạc giấy đỏ treo ngoài vườn. Qua một nghìn ngày, nhất định người sẽ quay về.
Tôi lắng nghe Sophia kể, ngực cơ hồ nhói lên. Tay tôi chạm vào lớp giấy đỏ phẳng phiu, đỏ như màu của lá phong. Lá phong đẹp nhất là khi còn ngự trị trên cành cây cao, còn khi đã rụng xuống, nó chỉ còn là cái dấu tích buồn bã, theo ý tôi là vậy. Bởi, có ai đó đã từng hứa với tôi, khi lá phong rụng hết sẽ quay về. Nhưng mấy mùa lá đỏ đã trôi qua, cả cảnh vật và lòng người đều héo úa, ai đó…vẫn chưa trở lại.
- Chị nhớ anh Tuấn, mong anh ấy về lắm phải không, Mlle Chi?
Mạch suy nghĩ bị cắt ngang, tôi giật mình ngẩng đầu lên nhìn cô bé. Những ngón tay thon dài của Sophia đã gấp xong một con hạc giấy, đặt vào tay tôi.
- Treo lên đi! – Cô bé nói.
Tôi mỉm cười, chạy ra ngoài sân. Sophia kiếm đâu ra một sợi dây mảnh, lấy mũi kim chọc thủng một lỗ nhỏ trên thân hạc rồi xỏ dây qua. Tôi buộc sợi dây lên hàng rào màu trắng trong vườn. Gió thổi khiến cánh hạc lay động, nhìn lướt qua như lá phong đỏ mùa thu.
- Con thứ nhất! – Tôi thì thầm khe khẽ,
Nếu như anh chưa trở về, vậy tôi sẽ tiếp tục đợi. Một nghìn ngày rồi sẽ qua một cách chóng vánh. Ba năm sau, một nghìn cánh hạc sẽ bay đi, mang theo bao nỗi niềm thương nhớ của tôi đến bên anh.

Mùa đông ở Montreal thật sự rất lạnh. Canada là quốc gia thuộc hàn đới, tuyết rơi lạnh vô cùng. Mặc dù đã sống ở đây nhiều năm, nhưng tôi vẫn không thể nào thích ứng được với kiểu thời tiết này. Tôi chụp mũ len lên đầu, khoác áo, bịt kín mặt mũi cho khỏi dính tuyết.
Bên ngoài, gió thổi mạnh như muốn cuốn trôi tất cả. Tuyết rơi dày đặc. Cảnh vật xung quanh đều được bọc bởi một lớp tuyết trắng phau. Cây cối trơ trụi chỉ còn cành gỗ khẳng khiu bị tuyết phủ. Sân vườn cũng ngập một màu tuyết trắng. Quang cảnh dường như không còn màu sắc sinh động. Chỉ còn một màu trắng tinh khôi…
Bảy mươi chín cánh chim đỏ thắm treo ngoài vườn đã được tôi cất kĩ. Tôi khổng thể để nó dính chút nước nào, nếu không nó sẽ hỏng. Nó hỏng rồi, tôi không chắc bản thân còn đủ kiên nhẫn để gấp lại từ đầu.
- Mlle Chi!
Tôi ngẩng đầu lên. Qua màn tuyết trắng xoá, tôi thấy Sophia đứng bên vệ đường, hét lớn gọi tôi. Điều tôi ngạc nhiên không phải là tại sao cô bé lại lớn tiếng gọi như vậy, mà là khi ngẩng mặt lên, mắt tôi đã chạm vào một ánh mắt quen thuộc khác. Giữa trời hoa tuyết tung bay, tôi vẫn cảm nhận được trong ánh mắt ấy là một nỗi buồn vô hạn.
“Cậu có vui không?”
Hai năm trước, trước khi tôi lên máy bay cùng Tuấn sang Canada du học, cậu ấy đã hỏi tôi câu này. Tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều. Lúc ấy tôi rất vui, thế nên tôi gật đầu ngay tắp lự.
“ Nếu cậu thật sự vui vẻ, mình sẽ không tiếp tục thích cậu nữa. “
Hoa tuyết bay bay trong gió. Cứ để quá khứ theo gió bay đi cùng tuyết. Bây giờ là hiện tại, trước mắt còn có tương lai. Giờ này mà nghĩ đến chuyện xưa cũ thì chẳng thích hợp chút nào.
Tôi bước đến trước mặt Việt, mỉm cười chào:
- Chào cậu. Lâu quá không gặp rồi.
- Lâu quá không gặp. – Việt cười. – Nếu đã thế, có thể mời bạn cũ vào nhà uống cốc nước được không? Ngoài này lạnh quá.
Tôi ngượng nghịu dẫn cậu ấy vào trong. Việt là bạn thân của Tuấn, và cậu ấy thích tôi. Có lẽ vì lí do này mà tôi luôn tránh mặt Việt. Hồi còn ở Việt Nam, chỉ khi nào Tuấn rủ cả bọn đi chơi, tôi mới miễn cưỡng nói chuyện với cậu dăm ba câu. Việt cũng chẳng bao giờ xen vào tình cảm giữa tôi và Tuấn. Thổ lộ một lần, rồi lúc nào cũng đứng đằng xa, lặng lẽ nhìn tôi.
- Tuấn chưa về à? – Cậu hỏi.
Tôi hít một hơi thật sâu, quay sang cười tươi, đáp:
- Phải, chưa về. Chắc chi nhánh của anh ấy quá bận rộn, chưa thể về ngay được. Không sao, sớm muộn gì anh Tuấn cũng về thôi.
Gió táp vào mặt, mắt tôi không có kính che nên hơi ngứa. Vội vàng đưa tay lên dụi dụi, dụi đến khi hai mắt nhoè nước. Tôi mơ hồ nhìn thấy Việt giơ tay, chạm vào những con hạc giấy thắm đỏ treo ở phòng khách. Tôi mơ hồ nhìn thấy cậu lắc đầu cười buồn, tay vân vê cánh hạc. Tôi cũng mơ hồ nhìn thấy chú chim trong lòng bàn tay cậu hơi ươn ướt, sắc đỏ bợt bạt đi.
- Ngàn cánh hạc. Chi này, cậu đang có ước nguyện gì sao?
Một mảnh tĩnh lặng. Không ai nói gì. Việt buông tay, cụp mắt xuống, hỏi một câu không đầu không đuôi:
- Mỗi lần gấp xong một con hạc, cậu thấy thứ tăng lên là niềm hi vọng, hay nỗi thất vọng?
Tôi che khăn kín mặt, xoay người bước ra ngoài. Thật chẳng muốn tiếp tục tranh luận cái đề tài này với cậu ta nữa. Tôi mải miết bước nhanh trên nền tuyết, chẳng để ý liền đâm sầm vào Sophia đứng ngoài sân từ nãy. Cô bé nhìn Việt với ánh mắt đăm chiêu, hỏi tôi với giọng phấn khích:
- Anh Tuấn đây hả chị?
Sophia chưa nhìn thấy mặt Tuấn, chỉ biết anh trong lời kể của tôi. Một câu của cô bé, như mũi tên nhọn chọc vào tim tôi. Nếu đây là anh ấy, nếu như anh ấy về, vậy thì tốt biết mấy.
Mùa đông ở Montreal lạnh lắm anh. Em cần một vòng tay, ủ ấm con tim thổn thức đêm ngày…
- Mlle Chi! – Sophia cao giọng. – Sao chị không trả lời em? Không lẽ chị đã quên mất khuôn mặt của anh Tuấn rồi? Anh mới đi nước Anh có hai năm, sao chị đã vội quên?
Tôi giật mình bởi giọng nói cao vút của Sophia. Dưới màn tuyết trắng xoá, tôi thấy đôi má bầu bĩnh của em đỏ hồng lên. Chắc Sophia đang tức lắm. Đôi mắt xanh biếc nhìn tôi đầy vẻ thất vọng. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao cô bé lại có phản ứng kì lạ như vậy. Em đang bực tôi vì không kiên nhẫn chờ đợi Tuấn sao? Sophia, vậy em có tức giận Tuấn vì anh đã không biết giữ lời hứa với tôi không?
Em nhìn tôi, chờ đợi một câu trả lời thoả đáng.
- Chưa quên, chưa bao giờ quên… - Tôi thở dài khó nhọc.
Suốt hai năm qua, điều quan trọng nhất mà tôi làm là nhớ về anh. Vậy thì, làm sao có thể quên được?

3 năm sau
Lại một năm nữa đã qua, lá phong đỏ rực phất phơ trên không trung. Con đường vắng tanh không một bóng người, hai hàng cây phong lặng lẽ thả từng chiếc lá xuống. Quang cảnh đất trời ngập sắc thắm đỏ, rực rỡ vô ngần. Đây chính là nét đẹp nổi bật của đất nước Canada. Lúc đầu tôi chọn đến quốc gia này du học, một phần chính là do lá phong. Hồi còn nhỏ, tôi đã từng ước ao được chiêm ngưỡng khung cảnh tuyệt vời này. Những chiếc lá xoáy tròn trong không gian, đáp xuống mặt đất một cách nhẹ bẫng.
Cứ đến mùa lá rụng, tôi thường cùng Việt đi dạo, ngắm nhìn lá phong rơi. Chúng tôi tuy học cùng trường, nhưng chỗ ở xa nhau, thi thoảng mới gặp mặt một lần. Mà hầu hết đều là cậu ấy đến nhà rủ tôi, lúc thì ngắm nắng mùa hạ, lúc thì ngắm hoa tuyết, lúc thì ngắm lá phong đỏ.
- Hôm nay cậu bận không, đi dạo với mình chút nhé!
Việt dẫm lên thảm lá phong, vui vẻ bước vào trong sân. Cậu mặc sơ mi hồng, ánh mắt sáng như sao. Hiếm có người con trai nào mặc sơ mi màu hồng mà đẹp đến vậy.
- Hôm khác đi. Xin lỗi cậu, nhưng hôm nay mình bận lắm.
- Cậu cầm lá phong trong tay làm gì thế? – Việt hỏi.
Tôi cười nhẹ, xoè lòng bàn tay ra. Đó là một con hạc giấy nhỏ xinh được gấp từ giấy đỏ. Đây là con hạc tôi gấp tỉ mỉ nhất, không một chút sai sót nào. Lúc trước tôi gấp rất xấu, nhưng một nghìn ngày trôi qua, tay cũng khéo léo hơn rồi. Con hạc thứ một nghìn, đương nhiên phải là đẹp nhất.
Việt giúp tôi xỏ dây, treo lên hàng rào.
Ngàn cánh hạc, cuối cùng đã hoàn thành.
Gió thổi, ngàn cánh hạc bay bay, như đàn chim bay về phía Nam trong khung cảnh lá phong rụng. Một người nào đó đã từng hứa, tôi vẫn nhớ như in.
“Đến khi lá phong đỏ thắm rụng, chim trời bay về phương Nam, anh sẽ quay trở về bên em. “
- Ngày trước mình có hỏi cậu. – Việt lặng lẽ nói. – Mỗi khi treo một con hạc, cậu cảm thấy hi vọng hay thất vọng tăng lên. Chi à, cậu đã không trả lời mình. Vậy bây giờ, mình muốn hỏi cậu một câu nữa. Khi treo con hạc cuối cùng lên, rốt cục trong lòng cậu cảm thấy gì?
Tôi mím môi, nhìn vào một nghìn cánh hạc lắc lư trong gió. Chim sợ lạnh, cuối thu lại bay đến phương Nam tránh rét. Tôi cũng sợ lạnh, sợ tuyết, tôi cũng muốn đến một nơi ấm áp, nơi có một vòng tay ôm chặt lấy tôi. Đáp lại lời Việt chỉ là tiếng gió reo bên tai, tiếng lá phong cọ vào nhau xào xạc.
- Mình cũng chẳng hiểu tại sao bản thân lại hay hỏi những câu khó xử như vậy? Chắc chính vì mình không tinh ý nên giờ vẫn chưa có bạn gái. – Việt cười khan – Cậu đừng để ý nữa, mình chỉ hỏi bâng quơ thôi.
Việt ngồi xuống bên cạnh tôi, chân đá đá vào đống lá. Tôi chợt thấy thật bình yên. Nếu như trong lòng không vướng mắc sự chờ đợi, có lẽ khung cảnh đẹp đẽ này cũng có thể khiến tôi vui vẻ. Hôm nay tôi không đi dạo cùng Việt, chẳng phải để ngồi chờ Tuấn về, mà vì tôi rất mệt. Con người ta thấy mệt mỏi khi phải bước đi quá nhiều, cảm thấy con đường phía trước quá khó khăn. Vậy thì cứ ngồi yên nghỉ ngơi, để thời gian dẫn dắt ta đi.
Việt không biết nghĩ cái gì, bất chợt thốt lên một câu hỏi. Cậu ấy đang hỏi chính mình, giọng nói tuy nhỏ nhưng tôi nghe rõ ràng.
- Không biết giờ này Tuấn đang ở đâu nhỉ? Ở Anh quốc, hay là…
Câu hỏi này tương đối dễ dàng, tôi buột miệng trả lời:
- Chắc anh ấy đang ở một nơi lá phong vĩnh viễn không bao giờ rụng, chim trời vĩnh viễn không bay về phương Nam…

Chủ nhật, tôi sang nhà bác Vân chơi.
Bác Vân là mẹ của Sophia, người Việt Nam lấy chồng Canada, rồi sang đây sinh sống. Hiện gia đình ba người bọn họ sống ở đối diện chỗ ở của tôi. Từ ngày Tuấn sang Anh, ở đây tôi chỉ giao thiệp với họ. Bởi người dân Montreal nói tiếng Pháp, tôi lại biết mỗi tiếng Anh nên chẳng mấy khi trò chuyện với người khác. Mẹ tôi đã từng bảo nên đi du học tại khu vực nào đó ở Canada nói tiếng Anh. Nhưng tôi lại chọn một ngôi trường tại Montreal. Với cả, người ta thường nói lá phong ở Montreal là đẹp nhất.
- Vào nhà đi cháu! – Bác Vân cười hiền hậu. – Sophia nó đang trong phòng khách ấy.
Tôi rất quý bác. Những người sống xa quê hương như tôi, được trò chuyện, được nghe thứ ngôn ngữ mẹ đẻ của mình mới hạnh phúc làm sao.
Sophia đang ngồi laptop, thấy tôi đến thì reo lên:
- Bonjour, Mlle Chi!
Bác Vân cau mày tức giận:
- Mẹ đã bảo con khi nói chuyện với chị Chi phải dùng tiếng Việt cơ mà!
Sophia chu môi ấm ức. Tôi cười cười, dỗ dành cô bé. Sophia năm nay đã mười tám tuổi rồi, nhưng tính nết vẫn rất trẻ con. Mái tóc màu nâu buông xoã bồng bềnh, đuôi tóc còn hơi xoăn. Da trắng mịn, sống mũi cao. Mắt xanh biếc như hồ nước trong trẻo. Sophia có nhiều nét giống bố hơn là mẹ.
- Mlle Chi! Em vừa gửi mấy bức ảnh lá phong rất đẹp vào hòm thư của chị đấy! Xem đi.
Cô bé đẩy laptop ra trước mặt tôi. Tôi liền đăng nhập vào hòm thư của mình. Dạo này tôi bận, nên cũng chưa kiểm tra hòm thư. Mà chắc cũng chẳng có tin gì mới đâu.
Trên màn hình hiện lên một hàng dài những bức thư. Có hai bức được đánh dấu chưa đọc. Một là của Sophia, cái thứ hai đã được gửi từ hai tháng trước.
Trần Đức Tuấn


Quỳnh Anh
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.


