Nếu có một điều ước, em sẽ ước gì?
2022-06-15 01:25
Tác giả:
MH.
blogradio.vn - Thời điểm ấy, tôi tạm rời phố để về quê, rút bớt áp lực nơi phồn hoa. Bớt ánh đèn vàng, bớt ồn ào vội vã; tôi có thời gian để xây dựng lại tinh thần. Dần dà thì cũng có tốt lên, có vui vẻ hơn, bình tĩnh hơn.
***
Ở cái tuổi hai mấy, chưa đủ “già” để nhìn rõ cuộc đời này, mà cũng chả còn nhỏ gì để nấp dưới đôi cánh của phụ huynh. Độ này, người trẻ nào cũng sẽ có lúc thấy bản thân đang ngồi chênh vênh trên con thuyền nhỏ giữa màn đêm của đại dương. Đơn độc, chới với, mất phương hướng,…

Có một khoảng thời gian khá dài đêm nào tôi cũng mất ngủ, lắm lúc lại tự nhiên buồn buồn rồi tủi thân, cũng hay ngồi khóc một mình. Có quá nhiều lý do bám lấy, bản thân lúc đó đã quá mệt, đã gục ngã, tinh thần đã chạm đáy và… không một ai bên cạnh, cũng không muốn có ai bên cạnh vì không muốn ai trông thấy bộ dáng mình khi đó. Gọi là trưởng thành không biết đã đúng chưa, nhưng mà lớn lên thì bản thân càng ngày khép mình lại, lo nay lo mai, niềm tin giống như một xa xỉ phẩm.
Haizz…
Biết là ở tuổi đó, những va đập tâm lí đó là đương nhiên nhưng cũng rất khó khăn để vượt qua. Thời điểm ấy, tôi tạm rời phố để về quê, rút bớt áp lực nơi phồn hoa. Bớt ánh đèn vàng, bớt ồn ào vội vã; tôi có thời gian để xây dựng lại tinh thần. Dần dà thì cũng có tốt lên, có vui vẻ hơn, bình tĩnh hơn. Khi chuẩn bị đối đầu lại với thành phố hoa lệ thì bùng dịch, đành nán tìm một công việc tạm thời ở quê. Kể cũng tốt với một người hướng nội, chỉ là lâu lâu cảm thấy hơi đù người, hơi ngố một tý.
Mỗi ngày làm việc sáng chiều, tăng ca nhiều nhưng vẫn khá vui. Có cãi nhau, có áp lực, song vẫn vui vẻ, quen biết với nhiều người bạn. Từng ngày trôi đi không còn căng thẳng như trước.
Tôi có một chị đồng nghiệp hơn ba tuổi, nhưng tính cách lại luôn vui tươi, vô tư, tóm lại là giống một cô gái mới lớn hơn chính tôi. Hôm nào chị em cũng tám với nhau đủ thứ. Có một hôm, chị vô tình hỏi tôi một câu:
- Nếu bấy giờ có một điều ước em sẽ ước gì? Không được ước có nhiều điều ước.
Một ý nghĩ bất chợt vụt qua đầu. Cũng may khi đó mọi người đều phải đeo khẩu trang để phòng dịch nên chị không biết tôi bỗng dưng ngơ người, nụ cười cũng tắt mất. Thứ xuất hiện trong đầu tôi thế mà lại là muốn bản thân biến mất đi, không tồn tại nữa.
- Hả? Ước gì? Không được suy nghĩ lâu.
Chị hối tôi.
.jpg)
Rất lâu rồi tôi không còn thức quá khuya, không còn hay buồn, cũng thường xuyên ra ngoài chơi với bạn bè giải tỏa tâm trạng. Hóa ra bản thân đã quen với sự mệt mỏi, quen với việc để những tiêu cực ở trong mình nên không nhận ra nó vẫn ở đó vì làm việc cả ngày, về nhà thì chân tay rã rời, mệt mỏi đi ngủ không ít để ý xem hôm nay thấy thế nào. Nhưng mà câu hỏi thì vẫn phải trả lời, tôi nói với chị:
- Cái này không nói được, là bí mật.
Nháy mắt với chị một cái, chị tưởng là tôi nghĩ mấy cái trò người lớn hay chuyện yêu đương gì đây nên cũng không gặng hỏi. Chị bỏ khẩu trang ra nói tiếp sau đó:
- Còn chị thì ước tự nhiên có cọc tiền trên trời rơi xuống. Chị sẽ mua một ngôi nhà mảnh đất trên đồi. Không phải đi làm, hàng ngày ra trồng ít hoa, ít rau để ăn. Rồi để tiền đi từ thiện này. À ước rơi nhiều một tý để nuôi cả em luôn…
Chị vừa nói vừa cười. Lúc ấy tôi mới biết “một cô gái khi chưa trải qua bất kỳ tổn thương nào, trông hồn nhiên biết bao, chỉ nhìn cô ấy cười thôi cũng muốn che chở” mà người ta hay nói là như thế nào. Không biết chị đã trải qua tổn thương nào hay chưa nhưng mà nhìn chị cười thật sự vô tư, hồn nhiên như một đứa trẻ. Có hơi ghen tỵ một chút, tôi cũng nhận ra là chị ấy lại quý mình đến thế. Chỉ là một phần trong điều ước vu vơ cũng đủ khiến tôi vui như được cho kẹo và quên ngay đi cái điều ước đáng sợ trước đó. Nói một hồi hai chị em lại đổi chủ đề.
Về đến nhà, nhớ lại cái ước mơ đầy mộng mơ vẫn khiến tôi rất vui. Tính ra bản thân đã cứng cỏi hơn, không sụt xuống cái hố giam tinh thần kia nữa. Cũng có thể tự tìm thấy điểm vui giữa một mớ lộn xộn.
Thực sự cảm ơn chính mính đã tốt hơn một chút!
© MH. - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cuộc sống này an yêu thì ít, giông bão thì nhiều | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?
Khi một ngọn cỏ được tự do
Tự do là điều giúp mỗi con người, dù nhỏ bé, có thể sống đúng với bản chất của mình, từ đó tạo nên giá trị riêng và góp phần làm xã hội trở nên nhân văn hơn.
An yên với chính mình
“Cô đơn không phải lúc nào cũng đến từ việc thiếu người bên cạnh. Đôi khi, nó chỉ xuất hiện khi chúng ta chưa kịp làm quen với chính mình trong những khoảng lặng của cuộc sống. Và cũng từ những khoảng lặng ấy, hành trình chữa lành bắt đầu, rất chậm, rất nhẹ, nhưng đủ để lòng người dịu lại.”
Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....
Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.







