Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nặng lòng nhìn những mảnh đời

2018-02-28 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi đã gặp những đứa trẻ mồ côi tranh thủ sự tấp nập đêm giao thừa buôn bán từng nén nhang, từng bịch muối, trên người chưa hết màu nhấm nhem của bộ đồ chưa kịp thay từ năm cũ. Chỉ vẹn lên mười, chính ra các em phải được bên gia đình tay nắm tay cha mẹ lên chùa cầu an, thế nhưng trên nét mặt thơ dại hồn nhiên ấy là đôi mắt khắc khoải lượm nhặt sự sống cho ngày mai.

***

blog radio, Nặng lòng nhìn những mảnh đời

Thời gian cứ trôi đi nhanh như thoi đưa. Khi cái giá rét lạnh lẽo của mùa đông dần dần tan biến, những nụ hoa dần hé nở, cây cối lại được khoác lên mình chiếc áo xanh non quyến rũ báo hiệu một mùa xuân mới tràn đầy sức sống, tươi vui đang tràn về. Tất cả lại cùng hân hoan, phấn khởi đón chào một năm mới đang đến với mong muốn cho mọi người, mọi nhà đều được sống trong an lành, hạnh phúc.

Năm mới đến gắn liền với Tết - cái Tết cổ truyền của dân tộc Việt. Đã bao đời nay, Tết trở thành niềm mong đợi và không thể thiếu của dân tộc ta. Những người con đất Việt dù đi đâu, ở đâu thì họ vẫn luôn hướng về cội nguồn. Tết là dịp để mọi người quây quần bên nhau, cùng trao cho nhau những lời chúc chân thành, ấm áp. Có lẽ bởi say đắm trong sự hạnh phúc căng tràn ngày Tết nên vô tình chúng ta không hay biết ở những nơi đâu đó có những con người họ luôn khát khao một lần sống trong sự đoàn viên hạnh phúc của ngày Tết. Họ là những mảnh đời bất hạnh, là những người mồ côi, những người con xa quê, chưa có điều kiện về nhà ăn Tết, hay cũng có thể là những người đang cận kề ranh giới mong manh gần đất xa trời.

Chẳng biết là vì nỗi lo cơm áo gạo tiền, vì bận toan kế sinh nhai hay vì sự ích kỉ của dòng người tấp nập hàng ngày vẫn đi ngang qua đời nhau nhưng lại chẳng màng đến những mảnh đời bất hạnh đó. Khi mang hết dòng cảm xúc để viết bài này, tôi thấy khóe mắt mình cay cay mặn mặn. Trách rằng mình quá nhỏ bé để vươn tay ôm hết những mảnh đời bất hạnh ấy.

Tôi nhớ như in đêm giao thừa năm ấy, cũng là đêm giao thừa chứa nhiều nỗi buồn nhất của gia đình. Đằng sau ánh mắt hiền từ của cha mình đó là nỗi đau cơm áo gạo tiền. Tôi thấy giấu bên trong tiếng cười trong tâm thảm người mẹ là nỗi lo những món nợ chưa trả hết. Sau thời khắc thiêng liêng nghe tiếng pháo giao thừa đánh giấu cho sự chuyển giao giữa năm cũ sang năm mới bên gia đình, tôi bước chân ra khỏi nhà, men theo đoàn người tấp nập lên chùa thắp nén nhang cầu bình an, tôi đã gặp họ, những mảnh đời đã lấy đi những giọt nước mắt đầu tiên trong năm mới của tôi.

Tôi đã gặp những đứa trẻ mồ côi tranh thủ sự tấp nập đêm giao thừa buôn bán từng nén nhang, từng bịch muối, trên người chưa hết màu nhấm nhem của bộ đồ chưa kịp thay từ năm cũ. Chỉ vẹn lên mười, chính ra các em phải được bên gia đình tay nắm tay cha mẹ lên chùa cầu an, thế nhưng trên nét mặt thơ dại hồn nhiên ấy là đôi mắt khắc khoải lượm nhặt sự sống cho ngày mai.

blog radio, Nặng lòng nhìn những mảnh đời

Tôi thấy những người khuyết tật tay chân không lành lặn,những cụ bà tuổi đã khập khiễng “Thất thập cổ lai hy”, chính ra giờ này phải ở nhà quây quần cùng con cháu mừng thọ, lại phải lom khom bên bộ quần áo rách rưới với chiếc nón lá tả tơi xòe tay xin ăn từng đồng.

Tôi thấy những người may mắn hơn, đó là những người trung niên khỏe mạnh, đang loay hoay trong những khoảng tối gom từng mảnh rác ngoài đường. Những người lao động nghèo không có tiền về quê ở lại tranh thủ bán từng cây kẹo bông, từng quả bóng bay, trên trán vẫn toát lên những giọt mồ hôi cơ hàn, co ro trong manh áo chưa đủ ấm nhưng trên môi vẫn mở nụ cười dù lòng không vui.

Tôi thấy cứ vài giây là tiếng âm ỉ tiếng còi cấp cứu, là tiếng la hét, tiếng rên khóc của những bệnh nhân trong khuôn viên bệnh viện, những người cha người mẹ quên đi mình cũng có cùng nỗi đau, họ vây lấy động viên chúc mừng cho năm mới.

Tôi thấy nhiều lắm nhưng không thể đủ can đảm để kể hết lên đây, bởi trên môi tôi đã mặn chát vị mặn của nước mắt. Tôi thầm cảm ơn mẹ đã cho tôi đôi mắt sáng và thân thể đầy đặn để tôi có thể kịp ghi lại những hình ảnh đau đáu nỗi buồn man mác này. Để tôi biết ngoài kia còn bao nhiêu người bất hạnh hơn mình.

Thế đấy, cuộc sống muôn màu này đâu chỉ có màu hồng, bên ngoài tiếng cười viên mãn chào mừng năm mới, những cuộc vui thâu đêm bên người thân bẹn bè, Nhưng đâu đó có rất nhiều người chỉ khao khát được một lần đón Tết thật sự cùng gia đình. Với họ, đón Tết là những điều xa xỉ, dù biết là không thể, nhưng trong thâm khảm tôi vẫn khao khát một ngày sẽ không phải nặng lòng nhìn những mảnh đời như thế.

© Trần Diệp Linh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

Trả em về nơi bắt đầu

Trả em về nơi bắt đầu

“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Du Miên và Gió - Phần cuối

Du Miên và Gió - Phần cuối

Phần cuối, kết thúc của bộ: Du Miên và Gió

Du Miên và Gió - Phần 3

Du Miên và Gió - Phần 3

Phần tiếp theo của Du Miên và Gió (Phần 2)

Lời hẹn gặp lại

Lời hẹn gặp lại

Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.

back to top