Nặng lòng nhìn những mảnh đời
2018-02-28 01:10
Tác giả:

Thời gian cứ trôi đi nhanh như thoi đưa. Khi cái giá rét lạnh lẽo của mùa đông dần dần tan biến, những nụ hoa dần hé nở, cây cối lại được khoác lên mình chiếc áo xanh non quyến rũ báo hiệu một mùa xuân mới tràn đầy sức sống, tươi vui đang tràn về. Tất cả lại cùng hân hoan, phấn khởi đón chào một năm mới đang đến với mong muốn cho mọi người, mọi nhà đều được sống trong an lành, hạnh phúc.
Năm mới đến gắn liền với Tết - cái Tết cổ truyền của dân tộc Việt. Đã bao đời nay, Tết trở thành niềm mong đợi và không thể thiếu của dân tộc ta. Những người con đất Việt dù đi đâu, ở đâu thì họ vẫn luôn hướng về cội nguồn. Tết là dịp để mọi người quây quần bên nhau, cùng trao cho nhau những lời chúc chân thành, ấm áp. Có lẽ bởi say đắm trong sự hạnh phúc căng tràn ngày Tết nên vô tình chúng ta không hay biết ở những nơi đâu đó có những con người họ luôn khát khao một lần sống trong sự đoàn viên hạnh phúc của ngày Tết. Họ là những mảnh đời bất hạnh, là những người mồ côi, những người con xa quê, chưa có điều kiện về nhà ăn Tết, hay cũng có thể là những người đang cận kề ranh giới mong manh gần đất xa trời.
Chẳng biết là vì nỗi lo cơm áo gạo tiền, vì bận toan kế sinh nhai hay vì sự ích kỉ của dòng người tấp nập hàng ngày vẫn đi ngang qua đời nhau nhưng lại chẳng màng đến những mảnh đời bất hạnh đó. Khi mang hết dòng cảm xúc để viết bài này, tôi thấy khóe mắt mình cay cay mặn mặn. Trách rằng mình quá nhỏ bé để vươn tay ôm hết những mảnh đời bất hạnh ấy.
Tôi nhớ như in đêm giao thừa năm ấy, cũng là đêm giao thừa chứa nhiều nỗi buồn nhất của gia đình. Đằng sau ánh mắt hiền từ của cha mình đó là nỗi đau cơm áo gạo tiền. Tôi thấy giấu bên trong tiếng cười trong tâm thảm người mẹ là nỗi lo những món nợ chưa trả hết. Sau thời khắc thiêng liêng nghe tiếng pháo giao thừa đánh giấu cho sự chuyển giao giữa năm cũ sang năm mới bên gia đình, tôi bước chân ra khỏi nhà, men theo đoàn người tấp nập lên chùa thắp nén nhang cầu bình an, tôi đã gặp họ, những mảnh đời đã lấy đi những giọt nước mắt đầu tiên trong năm mới của tôi.
Tôi đã gặp những đứa trẻ mồ côi tranh thủ sự tấp nập đêm giao thừa buôn bán từng nén nhang, từng bịch muối, trên người chưa hết màu nhấm nhem của bộ đồ chưa kịp thay từ năm cũ. Chỉ vẹn lên mười, chính ra các em phải được bên gia đình tay nắm tay cha mẹ lên chùa cầu an, thế nhưng trên nét mặt thơ dại hồn nhiên ấy là đôi mắt khắc khoải lượm nhặt sự sống cho ngày mai.

Tôi thấy những người khuyết tật tay chân không lành lặn,những cụ bà tuổi đã khập khiễng “Thất thập cổ lai hy”, chính ra giờ này phải ở nhà quây quần cùng con cháu mừng thọ, lại phải lom khom bên bộ quần áo rách rưới với chiếc nón lá tả tơi xòe tay xin ăn từng đồng.
Tôi thấy những người may mắn hơn, đó là những người trung niên khỏe mạnh, đang loay hoay trong những khoảng tối gom từng mảnh rác ngoài đường. Những người lao động nghèo không có tiền về quê ở lại tranh thủ bán từng cây kẹo bông, từng quả bóng bay, trên trán vẫn toát lên những giọt mồ hôi cơ hàn, co ro trong manh áo chưa đủ ấm nhưng trên môi vẫn mở nụ cười dù lòng không vui.
Tôi thấy cứ vài giây là tiếng âm ỉ tiếng còi cấp cứu, là tiếng la hét, tiếng rên khóc của những bệnh nhân trong khuôn viên bệnh viện, những người cha người mẹ quên đi mình cũng có cùng nỗi đau, họ vây lấy động viên chúc mừng cho năm mới.
Tôi thấy nhiều lắm nhưng không thể đủ can đảm để kể hết lên đây, bởi trên môi tôi đã mặn chát vị mặn của nước mắt. Tôi thầm cảm ơn mẹ đã cho tôi đôi mắt sáng và thân thể đầy đặn để tôi có thể kịp ghi lại những hình ảnh đau đáu nỗi buồn man mác này. Để tôi biết ngoài kia còn bao nhiêu người bất hạnh hơn mình.
Thế đấy, cuộc sống muôn màu này đâu chỉ có màu hồng, bên ngoài tiếng cười viên mãn chào mừng năm mới, những cuộc vui thâu đêm bên người thân bẹn bè, Nhưng đâu đó có rất nhiều người chỉ khao khát được một lần đón Tết thật sự cùng gia đình. Với họ, đón Tết là những điều xa xỉ, dù biết là không thể, nhưng trong thâm khảm tôi vẫn khao khát một ngày sẽ không phải nặng lòng nhìn những mảnh đời như thế.
© Trần Diệp Linh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.







