Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nắng lên

2013-02-06 10:00

Tác giả:


Nắng đã lên rồi. Sau bao ngày chờ đợi trong lạnh giá, nắng lên làm con người ta cảm thấy hứng khởi hẳn. Nếu như quang cảnh đường phố nhiều ngày trước đó thưa thớt bao nhiêu, thì sự trở lại của ngày nắng dường như là một cách phản ánh đầy đối lập. Phố phường như nhộn nhịp và hối hả hơn, mọi thứ dường như được thay một lớp áo mới khác hẳn tấm áo xám xịt buốt giá. Nắng lên làm cho những trái tim ngủ đông cũng muốn nhúc nhích khỏi tấm áo ảm đạm để mở lòng đón nhận sự ấm áp mà cuộc sống đem lại.

Nhâm nhi tách café đá tại văn phòng, mình lại có cơ hội thả hồn về chuỗi ngày đã qua trong suốt năm con Rồng. Còn vài ngày nữa là giao thừa. Ôi cái khoảnh khắc ấy sao mà gấp gáp thế. Còn nhớ thời điểm này năm ngoái, mình còn đang “hồ than thở” về những bức bối trong công việc, những áp lực chồng chéo và sự “nhẫn nhịn” ở đời. Cứ nghĩ sẽ khó có thể thoát ra và đầy băn khoăn khi nghĩ về tương lai. Ấy vậy mà thời gian cũng đã đẩy những băn khoăn ấy ra khỏi cuộc sống của mình, nhường chỗ cho những chuyến đi thú vị trong suốt năm con Rồng.

“Cuộc sống đầy những bất ngờ, và vì thế đừng vội bỏ cuộc trước khó khăn”. Có lẽ đó là điều cuối cùng mà mình chắt lọc được cho đến thời điểm này. Và rằng thực tế đã chứng minh, cái gì mà mình sợ nhất là cái mà mình sẽ gặp phải nhưng rồi cũng sẽ vượt qua, không phải vì thế mà mình luôn mạnh mẽ. Có đôi khi mình ngần ngại khi nghĩ về tương lai, có đôi khi yếu lòng để “nước mắt rơi” khi thấy tủi thân về những “chắp vá” ở đời. Có đôi khi…thấy lạc lõng.

Nhưng có lẽ mình gan lì lắm, vì dù thế nào cũng sẽ không dừng bước, cho dù trước mắt là chông gai. Mình chẳng ngại thay đổi, cũng không ngại là người cuối cùng tìm đến thành công. Mình vẫn muốn “thử thách” bản thân trên những khía cạnh của cuộc sống, dù rằng cũng chẳng còn trẻ để mà ước mơ. Nhưng chưa quá già để từ bỏ mơ ước. Bạn bè tầm tuổi mình hầu hết đều “ổn định” cả chuyện gia đình lẫn “sự nghiệp”. Mình thì vẫn là kẻ “lữ hành” trên cả hai mảng ấy. Bên cạnh những phút giây thấy cô đơn trước chúng bạn, là cảm giác tự do đến lạ. Chẳng bị gò bó, hay vội vã sau giờ tan tầm để về làm tròn trách nhiệm gia đình. Chẳng bị làm phiền khi muốn ngủ nướng. Chẳng phải tính toan nhiều cho những khoản chi tiêu hàng tháng. Chẳng phải để dành…Nói thế có bị trách là vô tâm hay ích kỷ với chính mình và gia đình không nhỉ? Nhưng chắc là không vì mình đã cố gắng sống theo đúng ước muốn và không hề trốn cái quy luật “được – mất” ở đời. Hãy coi những cái “mất” là cái “được”. Thế là chả bao giờ phải lăn tăn và hối tiếc. Quan niệm này có lẽ cũng kéo mình lên nhiều sau mỗi lần trót dại “sảy chân” trên đường đời.

Ngồi bóc lịch đếm ngược thời gian. Cũng sắp sang năm mới. Mình chỉ biết “đợi biến” và chuẩn bị tinh thần để đón nhận những điều mới mẻ phía trước, không phải đón tương lai bằng cái vẻ ảm đạm của hiện tại, mình học cách chăm chút cho chính mình từ những điều nhỏ nhặt nhất. Đơn giản như thay đổi một kiểu tóc hay khoác lên mình một bộ cánh mới. Cuộc sống là những “ngày đợi”, và cách mà con người sống là những “mạch ngầm” nuôi dưỡng tương lai.

P/S: Viết trong ngày có nắng ấm!
  • Gửi từ Lan Phuong

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

Chỉ một giây gió thổi

Chỉ một giây gió thổi

Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.

Biết đủ là hạnh phúc

Biết đủ là hạnh phúc

"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

back to top