Năm tôi mười tám
2018-11-01 01:22
Tác giả:

Mười tám tuổi khi ấy là một học sinh cấp 3 đàn anh đàn chị của những năm cuối cấp tuổi học trò. Thời “nhất quỷ nhì ma” sẽ kết thúc thay vào đó là giai đoạn chập chững bước vào tương lai với cái nghề đã chọn.
Mười tám tuổi trong khi chúng bạn vạch ra cho mình những ước mơ những dự định trong tương lai. Còn tôi thì chỉ vùi đầu vào sách vở học những thứ mà định nghĩa ngay lúc đó được gọi là thi tốt nghiệp, trong khi bản thân chẳng biết nó có ý nghĩa gì hay chẳng qua đó chỉ là trách nhiệm mà mỗi học sinh lớp 12 phải hoàn thành.
Mười tám tuổi những ngày tháng chỉ biết học và học, những kiến thức cứ quá cố nhồi nhét vào đầu để rồi nó từ lỗ tai này truyền sang lỗ tay khác ra ngoài rồi bay theo cái tuổi mười tám nhạt nhẽo.
Mười tám tuổi của tôi là giáo viên dạy toán, sư phụ dạy hóa và cả những định luật di truyền nhân giống phối giống rối não của thầy giáo dạy sinh. Là những tiết học căng thẳng bên cạnh là những công thức con số cùng với sách vở giấy bút làm bạn.
Không phải chỉ những kí ức kỷ niệm đẹp mới được gọi là thanh xuân. Đối với tôi những ngày trôi qua điều là thanh xuân, đều là những ngày tháng tuổi trẻ tươi đẹp nhất dù cho vui hay buồn thì nó vẫn đọng lại trong tâm trí, quan trọng là có sâu sắc hay chỉ là mờ nhạt mà thôi.
Tuy tuổi mười tám là những ngày tháng ví như là cực hình của bản thân nhưng nó là khoảng thanh xuân khiến tôi nhớ nhất vì tôi đã nợ nó quá nhiều lời xin lỗi.

Nợ tuổi mười tám những ngày tháng tươi đẹp nhất của tuổi trẻ, nợ những bữa cơm sum họp cùng đại gia đình vì những tiết học thêm tận 9 giờ tối mới tan.
Nợ tuổi mười tám một cô bé cá tính năng động với ước mơ táo bạo dữ dội khoác lên mình màu áo xanh nhiệt huyết, một chiến sĩ công an giữ gì an ninh cho xã hội. Để giờ đây tuy đã là sinh viên năm cuối của một trường Y, khoác lên mình chiếc áo blouse trắng nhưng vẫn chẳng thể quên được ước mơ ngày cũ.
Nợ tuổi mười tám những ngày tháng thanh xuân mà tôi đã giả vờ ngây thơ vờ bỏ qua sự quan tâm của cậu ấy chỉ vì “Khoảng thời gian này chúng ta nên tập trung ôn thi”.
Thanh xuân của tuổi mười tám trôi qua với hàng ngàn điều chưa làm với hàng vạn điều quan trọng mà tôi lướt qua. Tôi như một con robot vô dụng chỉ biết làm những công việc do người khác cài sẵn chương trình và mặc định hằng ngày những việc ấy cứ lặp đi lặp lại.
Cho tôi xin một lời xin lỗi bản thân, xin lỗi “thanh xuân tuổi mười tám”, tôi đã tự mình nhấn chìm khoảng thời gian tươi đẹp nhất của tuổi trẻ đã để vụt mất những thứ đang có và những điều đáng lẽ ra phải có.
Bởi vì thời gian là người bạn khó tính nhất, nó vẫn cứ trôi qua và không bao giờ dừng lại chờ đợi một ai. Nên nó khiến tôi nhớ mãi khoảng thời gian ấy và thấm thía hơn hai từ “trân trọng”.
Tuổi mười tám ơi, có thể một lần quay lại nữa để tôi nói lời xin lỗi được không?
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.






