Phát thanh xúc cảm của bạn !

Viết cho em, cô gái chông chênh trước ngưỡng mười tám!

2013-04-22 09:19

Tác giả:


Viết cho em, cô gái chông chênh trước ngưỡng mười tám!

Cho những mảng u un trong em và cho ánh sáng cuối đường em đi.

Ừ, có bao giờ em thấy chênh chao trước tuổi 18 không?

Khi mà, em phải đứng trước những định hướng của tương lai trong khi tâm trí cứ mịt mù những hoài niệm của một thời "đi qua thương nhớ".

Em đủ lớn rồi đấy, đủ mạnh mẽ để tự lập rồi đấy!

Em có biết khi em mãi miết với những mảng kí ức xám xịt thì bạn bè em đang ngày đêm giải đề, học hành, đổ xô đi học thêm với niềm mong ước một ngày bước vào giảng đường đại học? Ấy thế mà em vẫn bình thản đến lạ! Em vẫn làm những thứ mà những người quanh em cho là vin vông. Em vẫn chìm mình trong cảm giác của ngày xưa ngày cũ mà chẳng mảy may gì đến những người quanh em.




Tôi vẫn thường đứng ở xa, rất xa nhìn ngắm cuộc đời em. Có lẽ mãi là như thế!

Khi em lao xao với cái bóng gầy trong nhà sách.

Khi em bước một mình trong cơn mưa chiều giăng lối.

Khi em ngồi trên ban công nhâm nhi một cuốn sách mà tôi chẳng biết tên.

Khi gió tạt vào mặt em se buốt, thế mà em vẫn người đường bước về ngôi nhà hoa huệ của năm xưa.

Khi em khóc, khi em cười.

Tôi vẫn ở ngày đây, chỉ có điều tôi vô hình lắm.

Và rằng trong tim tôi, dù mọi thứ có khắc nghiệt như thế nào, thì tôi vẫn tin em sẽ vượt qua bão giông trước ngưỡng mười tám!



Em có biết vì sao tôi chưa một lần chen chân vào cuộc đời em không? Vì rằng tôi không đủ can đảm, không đủ niềm tin để kéo em ra khỏi vũng bùn lầy năm ấy. Tôi như một cái bóng đuổi bắt em, nhưng lại không đủ dũng khí để sánh vai cùng em..

Tôi - đã qua tuổi mười tám của thanh xuân.

Còn em, đứng trước ngưỡng cuộc đời mà vẫn mơ hồ yên lặng.

Không ngồi yên được nữa đâu em, vững vàng và bước tiếp đi!

Tôi tin! Tôi tin ước mơ là người chiến sĩ hải quân trong em vẫn cháy, vẫn thúc giục em cố gắng. Nhưng tôi sợ cái ước mơ đó của em nó xa xăm vì còn một người khác ở chốn nào níu giữ chân em.

Cô gái của tôi ơi, vững chân lên chứ! Phía trước là mảng hào quang mà. Em cứ đi đi, qua đám mây to bự đầy u ám kia, qua cơn mưa rào bất chợt rồi sẽ thấy vầng dương ngay thôi!

  •  Gửi twinter.rain95@


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top