Mùi tiền
2014-03-13 00:15
Tác giả:
- Này chị, cá chị bán bao nhiêu ?
- Bẩy mươi tám nghìn một cân em ơi!
- Gì mà đắt thế, hôm trước em mua có bảy mươi lăm nghìn.
- Mấy hôm nay hàng cá lên cô ạ, giá gốc đã cao ngất ngưởng, chứ tôi nào có lời lãi được bao nhiêu.
- Úi giời, chả lời lãi thì chị còn bán làm gì? Nào mau lấy em một cân, mua nhanh bán chóng nào!
Roẹt, chàng Một Trăm Nghìn bị túm cổ nhấc lên, khoảng trời vụt lóe sáng trên đầu Năm Trăm Nghìn.
Xoẹt, Xoẹt

Lui ra, lui ra! Để chỗ cho người ta đứng! Tiếng quát tháo làm Năm Trăm Nghìn giật mình, cô quay ra đã thấy lù lù ngay một ông Hai Nghìn ướt sũng, tanh nhức mùi cá kéo theo bà Hai Mươi Nghìn xanh nhợt, lả lướt, bộ quần áo ông ta mặc nhàu nát màu nâu xỉn, thấm nước từ tay người hàng cá chuyền sang. Năm Trăm Nghìn chun mũi, kéo vạt váy của mình ra xa, gì chứ dính vào thứ ấy, người có mà gột bằng cả lọ nước hoa cũng không hết mùi.
- Chị ơi, bán em túi nước dừa!
- Đợi chị chút, chị nạo xong miếng dừa này rồi lấy cho cô.
- Lấy quả mới mà đổ nước cho em đấy nhé, em là em không uống nước dừa để tủ lạnh từ hôm qua đâu đấy!
- Biết rồi, gớm, chị có bao giờ bán nước dừa để qua đêm đâu mà cô lo.
- Ai biết được đấy, thời buổi này em chả dám tin.
Roẹt, khoảng trời trên đầu cô lại lóe sáng, bà Hai Mươi Nghìn lả lướt xanh bệch bị kéo lên khoảng trời trắng xóa ấy, ông Hai Nghìn vội túm lấy góc áo bà nhưng không kịp. Ông mếu máo, rồi khóc.
“A ha!”
Một cậu bé Mười Nghìn nhảy tót xuống từ khoảng trời trắng, mùi cốt dừa thơm phức tỏa ra từ người nó. Nó vui vẻ chạy lại chỗ ông Hai Nghìn, chìa vạt áo thơm của nó lau nước mắt cho ông.
Mẹ cháu bảo, khóc nhè là xấu lắm. Ông nín khóc đi.
Ông già Hai Nghìn thôi khóc, nhưng vẫn rấm rứt, bà Hai Mươi Nghìn theo ông đã lâu, nay tự nhiên chia lìa đôi ngả, không rấm rứt sao được.
- Cô ơi, mua gà đi cô!
- Em cũng định mua gà, nhưng không biết nấu thành món gì được.
- Cô mua ít thịt gà, xào sả ớt cũng thơm, hoặc chặt miếng nhỏ, om với nấm hương.
- Nghe cũng được đấy, thịt gà bao nhiêu ?
- Bẩy mươi một cân cô, còn gà ta thì những trăm hai kia.
- Sáu nhăm đi, gớm, đã chiều rồi.
- Thì sáu nhăm, cái cô này, trả giá khiếp, nào mua bao nhiêu đây?
- Cho em bốn mươi nghìn, chặt miếng cho em, vừa thôi nhé, đừng to quá.
Cốc cốc cốc.
Roẹt.
Mụ Năm Mươi Nghìn bị kéo lên khoảng trời trắng hiện ra lần nữa, cái mặt lệt sệt của mụ thoáng qua trước mặt Năm Trăm Nghìn, mụ vẫn tư lự, chẳng biểu hiện cảm xúc gì.
Bụp. Thêm một thằng bé Mười Nghìn nữa nhảy xuống, gương mặt nó rặt vẻ láu cá láu tôm, mùi thịt gà sống toát ra từ người nó. Năm Trăm Nghìn khó chịu quay mặt đi, phẩy phẩy tay, cái ví này càng ngày càng bốc mùi chợ búa, cô chỉ muốn ra khỏi đây càng nhanh càng tốt.
- Anh mau rửa tay vào ăn cơm!
- Ừ, đợi anh một chút, anh thay xong chiếc bóng đèn này đã.
Anh này, em nghĩ rồi, mỗi tháng vợ chồng mình không nhiều thì ít, để ra chừng năm trăm đến một triệu. Tằn tiện dè sẻn cũng phải để ra được chừng đó. Lúc sinh con cũng phải có tiền mua bỉm, mua sữa cho nó, rồi đến lúc nó đi học nữa anh ạ.
Năm Trăm Nghìn được chuyển đến trong một chiếc hộp kính mới cóng, cô thở phào, nhẹ nhõm. Tháng sau, rồi tháng sau nữa, những cô Năm Trăm Nghìn lần lượt chuyển đến, cô nào cũng váy xanh óng ánh, thơm phức, nhưng không cô nào mở mồm ra bắt chuyện với nhau. Các cô bận chăm chút cho chiếc váy của mình luôn nức mùi nước hoa nhựa mới.
• Hà Lê
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?



