Mùi tiền
2014-03-13 00:15
Tác giả:
- Này chị, cá chị bán bao nhiêu ?
- Bẩy mươi tám nghìn một cân em ơi!
- Gì mà đắt thế, hôm trước em mua có bảy mươi lăm nghìn.
- Mấy hôm nay hàng cá lên cô ạ, giá gốc đã cao ngất ngưởng, chứ tôi nào có lời lãi được bao nhiêu.
- Úi giời, chả lời lãi thì chị còn bán làm gì? Nào mau lấy em một cân, mua nhanh bán chóng nào!
Roẹt, chàng Một Trăm Nghìn bị túm cổ nhấc lên, khoảng trời vụt lóe sáng trên đầu Năm Trăm Nghìn.
Xoẹt, Xoẹt

Lui ra, lui ra! Để chỗ cho người ta đứng! Tiếng quát tháo làm Năm Trăm Nghìn giật mình, cô quay ra đã thấy lù lù ngay một ông Hai Nghìn ướt sũng, tanh nhức mùi cá kéo theo bà Hai Mươi Nghìn xanh nhợt, lả lướt, bộ quần áo ông ta mặc nhàu nát màu nâu xỉn, thấm nước từ tay người hàng cá chuyền sang. Năm Trăm Nghìn chun mũi, kéo vạt váy của mình ra xa, gì chứ dính vào thứ ấy, người có mà gột bằng cả lọ nước hoa cũng không hết mùi.
- Chị ơi, bán em túi nước dừa!
- Đợi chị chút, chị nạo xong miếng dừa này rồi lấy cho cô.
- Lấy quả mới mà đổ nước cho em đấy nhé, em là em không uống nước dừa để tủ lạnh từ hôm qua đâu đấy!
- Biết rồi, gớm, chị có bao giờ bán nước dừa để qua đêm đâu mà cô lo.
- Ai biết được đấy, thời buổi này em chả dám tin.
Roẹt, khoảng trời trên đầu cô lại lóe sáng, bà Hai Mươi Nghìn lả lướt xanh bệch bị kéo lên khoảng trời trắng xóa ấy, ông Hai Nghìn vội túm lấy góc áo bà nhưng không kịp. Ông mếu máo, rồi khóc.
“A ha!”
Một cậu bé Mười Nghìn nhảy tót xuống từ khoảng trời trắng, mùi cốt dừa thơm phức tỏa ra từ người nó. Nó vui vẻ chạy lại chỗ ông Hai Nghìn, chìa vạt áo thơm của nó lau nước mắt cho ông.
Mẹ cháu bảo, khóc nhè là xấu lắm. Ông nín khóc đi.
Ông già Hai Nghìn thôi khóc, nhưng vẫn rấm rứt, bà Hai Mươi Nghìn theo ông đã lâu, nay tự nhiên chia lìa đôi ngả, không rấm rứt sao được.
- Cô ơi, mua gà đi cô!
- Em cũng định mua gà, nhưng không biết nấu thành món gì được.
- Cô mua ít thịt gà, xào sả ớt cũng thơm, hoặc chặt miếng nhỏ, om với nấm hương.
- Nghe cũng được đấy, thịt gà bao nhiêu ?
- Bẩy mươi một cân cô, còn gà ta thì những trăm hai kia.
- Sáu nhăm đi, gớm, đã chiều rồi.
- Thì sáu nhăm, cái cô này, trả giá khiếp, nào mua bao nhiêu đây?
- Cho em bốn mươi nghìn, chặt miếng cho em, vừa thôi nhé, đừng to quá.
Cốc cốc cốc.
Roẹt.
Mụ Năm Mươi Nghìn bị kéo lên khoảng trời trắng hiện ra lần nữa, cái mặt lệt sệt của mụ thoáng qua trước mặt Năm Trăm Nghìn, mụ vẫn tư lự, chẳng biểu hiện cảm xúc gì.
Bụp. Thêm một thằng bé Mười Nghìn nữa nhảy xuống, gương mặt nó rặt vẻ láu cá láu tôm, mùi thịt gà sống toát ra từ người nó. Năm Trăm Nghìn khó chịu quay mặt đi, phẩy phẩy tay, cái ví này càng ngày càng bốc mùi chợ búa, cô chỉ muốn ra khỏi đây càng nhanh càng tốt.
- Anh mau rửa tay vào ăn cơm!
- Ừ, đợi anh một chút, anh thay xong chiếc bóng đèn này đã.
Anh này, em nghĩ rồi, mỗi tháng vợ chồng mình không nhiều thì ít, để ra chừng năm trăm đến một triệu. Tằn tiện dè sẻn cũng phải để ra được chừng đó. Lúc sinh con cũng phải có tiền mua bỉm, mua sữa cho nó, rồi đến lúc nó đi học nữa anh ạ.
Năm Trăm Nghìn được chuyển đến trong một chiếc hộp kính mới cóng, cô thở phào, nhẹ nhõm. Tháng sau, rồi tháng sau nữa, những cô Năm Trăm Nghìn lần lượt chuyển đến, cô nào cũng váy xanh óng ánh, thơm phức, nhưng không cô nào mở mồm ra bắt chuyện với nhau. Các cô bận chăm chút cho chiếc váy của mình luôn nức mùi nước hoa nhựa mới.
• Hà Lê
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.



