Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa trong mắt ai

2016-02-29 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Một mùa mới sắp tới, mọi thứ thay đổi theo cái vòng tuần hoàn của quy luật tự nhiên. Không chỉ có nắng nhạt, gió đông, mưa thưa thớt... mà ngay cả những hoạt động của con người cũng trở nên khác lạ, vội vàng như chim tránh rét. Duy chỉ có yêu thương là chẳng bao giờ thay đổi, hoặc sẽ lớn dần lên mỗi ngày...

***

Gió hun hút kéo vào con hẻm, mang theo cái không khí man mát làm người ta cứ mê mẩn mãi không thôi. Cái hơi sương buông mỗi sớm vương trên mái nhà đủ lớn để trẫm mình và tan vào hơi đất. Cành lá cũng được đắm mình trong làn nước tiên, nhẹ nhàng, khoan thai đến kỳ lạ.

Những dấu hiệu đầu mùa đang lần lượt kéo nhau xuất hiện trong nắng, trong gió, trên những con sông, con đường, trong từng ngõ ngách, mái nhà, trang vở... Có chăng nắng chẳng còn đỏng đảnh để ném cái nhìn gay gắt vào mắt người ta nữa, đổi lại gió đã cuốn theo cái không khí hơi hanh hanh, lành lạnh làm căng đôi má hồng của cô gái tuổi trăng.

Gió vô tình phạt mạnh làm tóc tôi hất tung lên không trung rồi lẳng lặng buông nhẹ trên bờ vai. Tôi ngắm dòng nước mà lòng không giấu nổi nỗi buồn. Mùa Hà Nội luôn gợi cho người ta cảm giác man mác, rờn rợn như thế. Giá như có thể để gió cuốn đi, hoặc có thể thả trôi theo dòng nước những cảm giác ấy. Bên kia sông, những dãy sậy cứ vui đùa với gió, những cánh chuồn thì cứ lướt đi lướt lại như trêu chọc. Tôi đứng trên cầu nhìn chúng tình tứ, mỉm vội một nụ cười. Rồi chợt nhớ ra, tôi buông thõng một hơi thở dài và cất bước đi.

Đến lúc này, nỗi buồn của tôi có lẽ đã chuyển hướng sang cái cảm giác gọi là “trống rỗng”. Tôi không thể lý giải nổi trong đầu mình đang nghĩ gì, tôi cũng chẳng định hình nổi đó là một mớ bòng bong hay chẳng gì cả. Và cứ trong tâm thế ấy tôi đi....

Mùa trong mắt ai

Tôi đã đi bộ hơn hai tiếng đồng hồ mà chẳng biết mình sẽ định dừng ở đâu tiếp theo. Cứ như thể cái sự - trống - rỗng ấy đeo bám tôi mãi mà chẳng cho tôi nghĩ mình nên dừng chân tại một nơi nào báo trước. Tôi đi qua những cây cầu chỉ để ngắm nước trôi. Tôi chợt nghĩ đến bài hát “November Rain” có những câu thú vị như này:

Sometimes I need some time

On my own

Sometimes I need some time

All alone

Everybody needs some time

On their own

Don’t you know you need some time

All alone...

(Đôi lúc em cần chút thời gian

Riêng mình

Đôi lúc em cần chút thời gian

Cô độc

Ai mà chẳng cần những lúc

Cho bản thân

Anh có biết rằng anh cũng cần

Những lúc cô độc).


Tôi bất giác mỉm cười. Đúng là tôi cần những lúc cô độc như bây giờ, để nhìn, để ngắm mọi thứ xung quanh mình một cách bình yên hơn. Tôi thầm cảm ơn những phút trống rỗng như thế này để tôi có thể tạm dừng cuộc sống bon chen giữa thủ đô ồn ào và tấp nập, để có thể tìm về những cái bình dị mà hằng ngày tôi đã vô tình lãng quên...

Mùa trong mắt ai

Mùa về, những cơn gió khanh khách cười cứ thế cuốn theo những lá dù mới chỉ hơi ngả màu. Gió cứ lạnh lùng đến bắt đi tình yêu của cây, để cây buồn rầu trơ trụi giữa tiết trời lặng lẽ, u buồn như thế.

Mùa về lướt xe trên phố cắt ngang cơn gió đang trêu đùa làn tóc mây ấy. Mùa với các em có lẽ là mùa rong chơi, mùa tận hưởng. Trên khuôn mặt ấy có nét nào lo âu? Tôi lắc đầu và cười khẽ cho cái ý nghĩ của mình.

Mùa về, những quán ăn bình dân hay những quán quà vặt có vẻ đông hơn, khách ra khách vào nườm nượp, với đủ những câu chuyện tiếu, vui mà chẳng lỗi thời. Trời đẹp, người ta rủ nhau ra quán rong chơi là phải. Cũng những ngày này năm ngoái, tôi ghé vào một quán cóc ven đường, gọi một cốc trà sữa chỉ để ngắm một anh chàng luôn luôn gọi nâu đá và chăm chú đọc sách suốt hai tiếng đồng hồ, trong khi ấy tay tôi cầm chiếc bút và gieo vài nốt trầm tươi trên khuông nhạc.

Ngày hôm nay, tôi tìm lại quán cóc của năm ngoái. Nó không khác cho lắm, chỉ có điều thêm mấy chậu hoa lan nhỏ làm khách mê ly luôn. Tôi chẳng gọi trà sữa, mà gọi một ly nâu đá, và chọn một cuốn sách của tác giả Băng Sơn. Tôi không biết người ta cảm nhận về nâu đá ra sao, nhưng trong thời điểm này, nó cứ rạo vào lòng tôi cái hương vị ấy, cái hương vị đậm đà có xen cả sự tiếc nuối. Tôi chưa một lần nói chuyện với chàng trai ấy, để rồi đột ngột người ta chẳng đến quán đó nữa. Một ngày, ba ngày, một tháng, một năm, tôi chẳng còn thấy bóng dáng ấy nữa, tôi còn chưa kịp chào anh một câu. Tôi đoán anh là chàng trai Hà Thành, chàng trai luôn đọc những cuốn sách về Hà Nội. “Mỗi người Hà Nội đều có một góc quán, một nơi uống cà phê và ngồi đó theo thói quen hằng ngày...”. Tôi vừa đọc được ở đâu đó điều ấy. Tôi mường tượng anh là chàng trai xa xứ, bỗng có ngày trở về mảnh đất thân thương, vội tìm lại những thứ đáng yêu thuở nào, để rồi lại mang những thứ đó đi xa, mang theo cả lời chưa nói của một cô sinh viên tỉnh lẻ...

Mùa về, tôi lại được hưởng thụ cái hương thơm rất riêng của Hà Nội, ấy là hoa sữa. Hương hoa sữa nồng nàn khắp các con đường Hà Nội. Từng chùm, từng chùm cứ đong đưa trong vòm lá. Giả thử có thể ép được như hoa phượng hay bằng lăng thì có lẽ tôi đã ép vài chùm, để một khi nào đó giở trang nhật ký ra và nhớ về nó, tôi sẽ nhớ về một khu phố nào đó nơi mình đã đi qua. Nhiều người không ưa, có lẽ bởi vì nó nồng nàn quá chăng? Hay người ta sợ ngắm nó rồi nghiện? Tôi nghiện ngắm những bông hoa sữa từ khi ra nụ đến khi nở. Hầu như góc phố nào tôi đi qua cũng thấy bóng dáng của hoa sữa, tựa như chúng theo bước chân tôi vậy, hoặc tôi và chúng sinh ra là để dành cho nhau...

Tôi tạt ngang một con ngõ. Ở đây khó đón nắng, chỉ được cái hút gió mạnh. Tôi phải cố gắng lắm mới không để tóc mình bay tứ tung liên hồi như thế được. Nhưng thật sự rất thoải mái, cảm giác như mình đã lật tung hết tất cả những nỗi buồn hay cảm giác trống rỗng bỏ lại phía sau lưng và để gió cuốn đi. Tôi thấy lòng mình bình yên lắm!

Ngày chủ nhật, người ta không đi làm, họ ra đầu ngõ tám chuyện và cho những đứa con nhỏ, cháu nhỏ chơi với nhau. Họ nói với nhau những câu chuyện ngày xưa, và nói về chuyện ở quê, giờ này chắc đang lạnh lắm! Họ chẳng phải gốc Hà Nội, bởi giọng Nghệ An, Hà Tĩnh rõ mồn một cái nét trong trẻo của miền Trung, giọng Sài Gòn hay một tỉnh miền Nam nào đó rất ấm áp. Tôi mỉm cười chào những người mới gặp lần đầu ấy và vui đùa cũng đám trẻ nhỏ. Tôi yêu những đứa trẻ, chúng làm cho tôi trở lại thời ký ức thân thương của mình. Chúng vẫn giữ trọn sự hồn nhiên, vô tư, trong sáng như những gì chúng vốn có. Tôi thèm cái cảm giác ấy, cảm giác chẳng phải nghĩ ngợi về cuộc sống.

Mùa trong mắt ai

Tôi trở về phòng trọ khi đã chiều muộn, trong lòng thanh thản và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng của cả một thế kỷ.

- Mày lại có chuyện gì đấy? Lại cãi nhau với anh Tuấn à?

- Tao chán quá! Bố mẹ cứ gọi điện bảo về quê.


Nó kể lể với cái giọng đang cực kỳ khó chịu và buồn phiền.

Tôi chẳng hiểu nổi, có bố mẹ quan tâm như vậy nhưng vẫn buồn chán. Còn niềm vui nào bằng khi được sà vào lòng mẹ sau mỗi ngày mệt mỏi.

Tôi thèm những ngày nghỉ dài dài để được về thăm mẹ, để được ăn bữa cơm gia đình đạm bạc mà đầm ấm. Tôi cũng từng ương bướng và hiếu thắng như vậy, cũng than phiền như vậy. Còn mẹ tôi đã cố gắng từng ngày chống chọi với căn bệnh của mình để được thấy con gái mỗi ngày. Những ngày lạnh, mẹ tôi lại khổ sở chịu cái đau nhức khắp người. Thế mà tôi lại từng thờ ơ như thế, hờ hững như thế.

Cô bạn lặng lẽ nghe tôi nói, cầm điện thoại gọi về nhà:

- Mẹ ơi cuối tuần con về nhé!

Tôi lau vội những giọt nước còn đọng trên khóe mắt, cầm điện thoại nhắn một tin: “Bầm ơi! Cuối tuần này con về nhà nhé!”.

Tôi thở phào một cái nhẹ nhàng. Cuối tuần sau tôi sẽ sắp xếp lịch để về thăm mẹ, để được sà vào lòng mẹ như ngày xưa. Tôi luôn nhắc mình phải mạnh mẽ, nhất là những lúc bế tắc trong cuộc sống, chuyện học hành căng thẳng, chuyện người đời. Như lúc này, tôi tự cho phép mình được bé lại và trở về để sà vào vòng tay của mẹ, của những người thân yêu. Tôi tin rằng, phép màu từ vòng tay của mẹ sẽ hóa giải những buồn phiền trong lòng tôi.

Một mùa mới sắp tới, mọi thứ thay đổi theo cái vòng tuần hoàn của quy luật tự nhiên. Không chỉ có nắng nhạt, gió đông, mưa thưa thớt... mà ngay cả những hoạt động của con người cũng trở nên khác lạ, vội vàng như chim tránh rét. Duy chỉ có yêu thương là chẳng bao giờ thay đổi, hoặc sẽ lớn dần lên mỗi ngày...

***

Tôi dừng bàn phím, kết thúc một trang nữa, nhưng mọi chuyện có lẽ chỉ mới bắt đầu. Tôi gập máy tính, và đi pha cho mình một tách đen không đường.

Hôm nay, gió mùa về…

© Hoàng Lan – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm:


 

Cafe radio: Đi tìm bình yên



Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top