Mùa thu còn non lắm!
2013-09-22 13:02
Tác giả:
Tháng tám, em hát bản tình ca anh.
Mùa thu vẫn còn non lắm, bởi cô gái tháng Tám lãng du vẫn chưa về. Ừ, quá nửa tháng tám rồi mà em vẫn reo trên facebook rằng:
“Tháng tám, em hát bản tình ca anh, những khúc ca trinh nguyên mang vị ngọt của nắng. Em vẽ màu mắt anh qua những khoảng rộng ánh sáng, gọi anh bằng những dư đầy an nhiên”.
Bởi vì tháng tám là để yêu anh và thương nhớ anh.
Và bởi vì nhớ thương, em đã muốn tự viết một bức thư tay, gói ghém mọi cảm xúc và trải lên những trang viết cho anh. Nhưng vì những bận rộn của tháng ngày tuổi trẻ, em vẫn cứ nấn ná mãi để rồi hôm nay bất chợt nhìn lên tờ lịch đã thấy con số 28. Nhanh quá. Vậy là em vẫn chưa kịp ghi lại khoảnh khắc giao mùa, chưa kịp kể cho anh những phơn phớt nắng hồng, những dịu dàng trong cơn gió lạc hạ.
Tháng tám với những lóng lánh trong làn nắng xiên nghiêng, những sóng sánh vàng ươm như mật ngọt. Em vẫn hay gọi cho anh chỉ để khoe rằng: sớm mai nắng lên, nơi em có những trong veo nụ cười.

Tháng tám nơi em sương vẫn giăng đầy nỗi nhớ. Chớm Thu, em khoác chiếc áo mỏng tang, chạy xe hơn mười cây số đến của hàng hoa trung tâm chỉ để mua một bó salem tím. Sau đó lại chạy ngược xe về khi nắng đã lên cao và dòng người trên phố đã đông đúc. Bức ảnh chụp bình hoa salem đặt bên cửa sổ sẽ được gửi cho anh đều đặn mỗi sáng để nhắn rằng: chưa bao giờ nỗi nhớ trong em ngủ quên.
Còn tháng tám nơi anh thì sao? Anh bảo anh không thích tháng tám bởi những giao mùa làm chùng chình mọi kế hoạch của anh. Và bởi vì tháng mưa ngâu, Hà Nội lúc nào cũng ầng ậc nước nên anh không thể ra ngoài ngồi café, nghe Trịnh ca và say mê sáng tạo trên những bản thiết kế. Anh vẫn bảo anh không thích sự cô đơn bởi mỗi khi ra phố, dòng người thường nhấn chìm anh. Và bởi vì tháng tám khiến anh nhớ lay lắt một dáng hình, cô gái có lúm đồng tiền bên má phải luôn thích gọi anh là Nắng. Anh à, chẳng phải cô đơn sẽ mất đi khi hai người ở bên cạnh nhau hay sao? Bởi vì yêu nên xa mấy em cũng sẽ về.
Đêm qua, em mơ mình khoác váy cô dâu, chúng mình cùng sánh bước trong thánh đường giữa lung linh ánh nến, rạng ngời sắc hoa. Em nắm chặt tay anh mà ngại ngùng nói:
- Con…, xin nhận anh… làm chồng và sẽ hứa chung thủy với anh, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh tật cũng như lúc đau khổ để yêu thương và tôn trọng anh mọi ngày đến suốt đời con.
Giấc mơ tháng tám cũng đẹp và trong veo lắm lắm. Em sẽ vẫn dệt giấc mơ ấy trong những ngày tháng an yên này. Để những cách xa như chưa bao giờ có, để yêu thương được gom trong nắng và gửi về cho anh. Và bởi vì anh không phải là một giấc mơ.
Anh! Khi tờ lịch cuối cùng của tháng tám rời đi… Em sẽ về để đánh thức cuộc hẹn trên góc phố Phan Đình Phùng ngạt ngào hoa sữa. Để thấy vệt nắng lặn ngụp trong từng nụ hôn, trong từng vòng ôm và những ngây thơ, yêu chiều. Để cảm nhận bờ vai ấm áp luôn là điểm tựa an yên của thực tại và mãi sau này vẫn thế.
Anh! Sớm mai nắng lên em sẽ về. Chờ em và chờ yêu thương về ngang đời ta, anh nhé!
Hẹn yêu trong nụ cười rực sáng, và hẹn anh một ngày không xa: gặp lại nhau và mỉm cười hạnh phúc.
• Bài dự thi của Vy Sam
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?



