Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mưa đầu mùa

2013-09-08 12:37

Tác giả:


Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể - Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi tại box phản hồi cuối bài viết hoặc chia sẻ đường link bài viết này đến bạn bè của bạn - 2 giải bài viết yêu thích nhất cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể được hệ thống tính tự động dựa trên lượt xem và bình luận bài viết (Bạn đọc theo dõi qua box Đọc nhiều nhất/Bình luận nhiều nhất tại trang chủ blogviet.com.vn)

Cơn mưa đầu mùa bắt chợt rơi, làm những kỷ niệm của anh và em vở òa trong ký ức, cũng cơn mưa đầu mùa này anh và em gặp nhau, rồi quen nhau và yêu nhau… cơn mưa như vô tình chạm vào nổi nhớ da diết đến không cùng. Mưa rơi vào ngăn kéo làm lai động những kỷ niệm vốn đã khỏa lấp bởi thời gian, mưa xâm chiếm cả nổi lòng, mưa làm bùi ngùi bao kỷ niệm và hơn hết, mưa làm lạnh cả trái tim của một thời xa vắng.

Chiều nay, anh lang thang một mình dưới mưa, đặt những bước chân âm thầm qua từng kỷ niệm, mưa rơi vào tận trong tim những giọt trầm lắng động, anh cố xua tan đi tiếng lòng để lắng nghe tiếng mưa đang rỏ nhịp thì thầm bên tai. Nhưng không hiểu sao, càng muốn xua tan thì trái tim như vô tình khơi dậy tất cả những dấu yêu, những thổn thức vốn đã nhóm màu quên lãng. Anh nhớ hai hàng cây bên vệ đường, nhớ băng ghế đá dưới góc bàn mỗi khi đông về nhặt lá đỏ, nhớ cái quán liêu xiêu ở cuối đường mà mình đã trú mưa, nhớ cái nắm tay bịnh rịnh mỗi khi đông về và muôn ngàn nổi nhớ…nhưng giờ đây, tất cả đã trở thành kỷ niệm, kỷ niệm đóng băng trong từng nhịp đập.



Dưới mưa, anh bất chợt nhận ra rằng, mình xa nhau đã hai mùa mưa rồi phải không em? hai mùa mưa qua, anh đem tất cả những nhớ thương, những hờn giận vu vơ gửi về em, giử vào tim, để được cái cảm giác gọi là chờ đợi, em biết không? Anh đã chờ đợi em trong ngần ấy thời gian, chờ đợi để được nhìn thấy em, để được đi dưới mưa và cùng hát bài hát hát Mưa cho một ngày mới và cũng để thấy lòng nhẹ đi phần nào cái cảm giác gọi là chờ đợi, anh chờ đợi một vòng tay yêu thương trọn vẹn, chờ đợi em dưới mưa đã bao lần và anh đã chờ đợi, hạnh phúc biết bao nếu dưới mưa anh và em cùng điếm bước như ngày nào. Nhưng em đi, mang theo tất cả niềm tin trong anh, mang cả trái tim vốn đã trao về em trọn vẹn, chỉ còn lại cơn mưa đầu mùa, kéo về mang nổi niềm bất chợt, em bắt anh phải chờ đợi đến khi nào đây, chờ đợi bao lần thu rụng lá, rồi xuân lại về và mùa đông bất chợt, nhưng em vẫn xa ngút ngàn, xa một tầm, một bờ vai khao khát. Và dưới mưa anh vẫn cô đơn đi về trong nổi nhớ.

Mưa rớt lạnh trên vai thấm vào từng hơi thở, anh điếm bước dưới mưa, nghe từng nhịp đập của con tim rung lên nhạt nhòa giăng kín, mưa tím cả những nổi niềm trong anh, mưa giăng kính cả khung trời kỷ niệm, mưa rơi trên những bước chân âm thầm… và trong nổi nhớ, mưa phủ đầy đến miên man dịu dợi. Anh đã dìu em trong mưa, ta đã dắt dìu nhau qua bao mùa mưa nắng, thế mà giờ đây, cũng mưa đầu mùa rơi bất chợt mà sao chỉ còn lại anh trơ chọi dưới mưa, trơ chọi giửa dòng đời; Anh vẫn chờ em, dù mưa có rơi bao lần trên lối cũ, dù con đường có rộng thênh than và dù em có xa ngút ngàn, xa một tầm tay, xa một bờ vai khao khát, anh vẫn chờ em với nổi niềm bất tận.

Em à! Ở nơi phương xa ấy, em chắc sẽ không quên những kỷ niệm dưới mưa mà mình đã có, phải không em? Anh vẫn chờ em mỗi khi mưa đầu mùa lại về, dù biết rằng em mãi xa, nhưng anh tin vào tình yêu của anh và em, tin vào sự kỳ diệu của tình yêu, rồi em sẽ trở lại cùng cơn mưa đầu mùa bất chợt. Khi ấy dẫu bốn mùa trôi qua lặng lẽ, anh sẽ cảm thấy không còn cô đơn mỗi khi đông về và nổi nhớ bớt cồn cào, để trái tim tìm được chút thương yêu của ngày cũ và cũng đễ tình yêu ngập tràn trong anh  khi cơn mưa đầu mùa bất chợt rơi.

•    Bài dự thi của Ly Nguyen <nguyenly090385@>



Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

Chỉ một giây gió thổi

Chỉ một giây gió thổi

Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.

Biết đủ là hạnh phúc

Biết đủ là hạnh phúc

"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

back to top