Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mưa đã nói cùng em

2023-07-09 05:25

Tác giả:


blogradio.vn - Ổ bánh mì nhắc cô vào một chiều có mưa của nơi đó có người đã cho cô cũng một ổ bánh mì, và cô cũng đã ăn một ổ bánh mì vào một buổi trưa nắng gắt khi giận dỗi một người.

***

Cô đứng trước tiệm bánh mì, sao chiều nay tiệm bánh có vẻ đông khách. Cô nhìn thấy hai người khách đang ngôì ăn có vẻ rất ngon lành ở phía trong. Đây là tiệm bánh mới mở bán chỉ khoảng một năm nay, khi cả thành phố đã có quá nhiều những tiệm những xe bán bánh mì như vậy, và tiệm đã có điểm rất khác biệt của riêng mình. Đó là khách có thể ngồi ăn tại quán, giống như ăn phở ăn bún vậy, nếu khách muốn. Cô nhìn những chiếc bàn chiếc ghế xinh xinh trong một không gian không lớn lắm, nhưng cho người ta cảm hứng, sự ngạc nhiên và hạnh phúc.

Cô nhìn một đôi vợ chồng và một cô bé con, chắc đó là một gia đình, cô đoán, và nghe họ nói chuyện với nhau nên cô biết họ là người nhật. Họ mua đến mười ổ bánh, người đứng bán là một thanh niên rất trẻ, cậu ấy cứ thoăn thoắt đôi tay, còn cô thì đứng chờ.

Cô xếp chiếc dù gọn lại và đứng vào một góc tiệm. Cơn mưa chiều nay quá lớn và cô rất thích, chắc mọi người cũng vậy. Vì đã có nhiều ngày nắng nóng dã man luôn, người nào cũng than trời vì nóng quá, nên cơn mưa giống như một món quà tuyệt vời đã đến rất đúng lúc.

Hôm nay cô không nấu cơm, không phải vì làm biếng mà vì trời nóng quá cô hết ăn nổi cơm luôn, rồi còn mấy thức ăn ngon chị cô cho chiều qua nên cô đã ăn hết trưa nay.

Nếu chiều nay không có cơn mưa chắc cô đã chạy xe đi ăn gì đó, mà cũng vì có cơn mưa nên cô mới ghé tiệm bánh này. Dù tiệm chỉ cách nhà cô có mấy bước chân, mà đây là lần đầu cô bước vào.

Cô nhìn con đường loang loáng những nước là nước, những dòng nước mưa trong vắt và mát lạnh dưới bàn chân cô. Cơn mưa đang nhỏ dần lại và người ta cũng đi lại nhiều trên đường. Cơn mưa làm cô nhớ nhiều những cơn mưa.

Những ngày còn nhỏ, cô không tắm mưa như các bạn cùng trang lứa. Cô nhớ ngày đó bọn con nít tụi cô thấy mưa là thích lắm, tụi nó cứ cởi trần mặc quần đùi rồi đứng giữa trời vậy mà tắm, rồi cười thật lớn đưa tay vuốt không kịp những giọt mưa cứ xối xả tuôn xuống. Rồi ba má tụi nó gào lên trong nhà, vậy là đứa nào đứa nấy cong quần lo chạy về mà cô biết rõ là thế nào tụi nó cũng đỏ mông.

Còn cô, cô rất thích trò chơi được thả thuyền trên nước mưa. Cứ trời mưa là cô và một bạn nữa lại lấy những tập giấy cũ đã học xong, rồi xé ra thành từng tờ rồi gấp lại thành từng chiếc thuyền nhỏ, có mui che chắn đàng hoàng, rồi thả theo những dòng nước mưa. Cô nhìn những chiếc thuyền giấy cứ trôi đi trôi đi mãi, không biết chúng sẽ trôi về đâu. Những cơn mưa sau này khi cô đã lớn và không còn chơi trò chơi con nít ngày xưa, cô vẫn cứ nhớ hoài những chiếc thuyền giấy nhỏ ngày đó.

Cô nhớ đã hỏi cơn mưa:

Mưa mang những chiếc thuyền của tôi về đâu?

Cơn mưa trả lời:

Chúng trôi ra biển rồi, tôi muốn chúng sẽ trôi ra biển, vì những con thuyền là phải luôn ở biển ở sông. Không có sông không có biển thì những con thuyền sẽ chết.

Cảm ơn mưa.

Những ngày không còn nhỏ, cô nhìn những cơn mưa mà cứ ước mưa mau tạnh, vì đã rất nhiều lần cô đang trên đường mà mưa đột ngột đến. Cô hay đứng trú mưa dưới những mái hiên của những ngôi nhà bất chợt nào đó khi cô ngang qua, rồi cứ đứng một mình nhìn màn mưa dày đặc bao phủ, rồi nghe hơi lạnh từ từ đến rất chậm.

Cô nhận ra, cô yêu những khoảnh khắc đó rất nhiều.

Cô nhìn thấy nhiều người đã hối hả trong mưa, nhất là những bà những chị những cô chuyên mưu sinh về gồng gánh. Họ vẫn đi tất bật trong mưa chứ không dừng lại, họ che kín hàng hóa và cả người họ, rồi cứ vậy băng mình trong mưa. Cô đoán họ về nhà, vì trời mưa to vậy thì không thể bán buôn được nữa.

Cô nhớ đã nói với mưa:

Mưa ơi mau tạnh dùm, vì mưa có thể làm nhìều người bị ướt rồi cảm lạnh đó.

Cơn mưa trả lời:

Tôi sẽ tạnh khi tôi đã mưa xong, bạn yên tâm vì tôi đến chỉ giúp ích cho đời mà thôi. Người ta sẽ biết tận dụng và tích trữ tôi lại cho những mùa nắng sắp đến, và có nước có tôi là có cuộc sống cho mọi người.

Cảm ơn mưa.

Những ngày nắng nóng đến cô lại thấy nhớ những cơn mưa. Những buổi tối đi bộ trước con đường cô đều ngẩng lên nhìn trời cao và thầm mong có một cơn mưa tới. Cơn mưa sẽ dội sạch hết những bụi bẩn đời thường, sẽ mang đến cho mọi người một không khí mát mẻ trong lành và cảm giác thư thái sảng khoái, nhất sau những ngày nắng nóng điên người.

Những lúc đó cô nói:

Mưa ơi sao mưa không đến nữa, tôi mong chờ mưa đã lâu rồi.

Cơn mưa trả lời:

Tôi sẽ đến khi tôi bắt đầu mưa, tôi đang gom lại tất cả những dòng nước trên này, người bạn thân của tôi là những đám mây kia đang hết sức giúp tôi điều đó. Bạn hãy chờ thêm tí nhé, đừng quá sốt ruột.

Cảm ơn mưa.

Tối nay cô đứng trước hiên nhà, ổ bánh mì làm cô no căng bụng. Ổ bánh mì cũng nhắc cô về kỷ niệm của những ngày mưa của nơi đó, một nơi mà cô đã xa lâu rồi, vẫn cứ ngỡ ngày nào cũng cùng được làm việc được cùng chung tiếng nói tiếng cười thân thương. Ổ bánh mì nhắc cô vào một chiều có mưa của nơi đó có người đã cho cô cũng một ổ bánh mì, và cô cũng đã ăn một ổ bánh mì vào một buổi trưa nắng gắt khi giận dỗi một người.

Không ai biết, cô chỉ xa nơi đó bằng hình hài bằng thân thể, không ai biết cô luôn rất gần nơi đó bằng nỗi nhớ bằng tình yêu.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, tối nay mưa nhiều quá, cơn mưa kéo dài từ bốn giờ chiều đến tận bây giờ. Cô nhìn ánh đèn đường làm sáng cả con đường, soi sáng cả những giọt mưa rất trắng, rất trong.

Cô hỏi:

Mưa lâu vậy mưa có mệt không? Mưa có dừng lại để ngủ không? Nếu dừng lại rồi ngày mai mưa có quay lại không?

Cơn mưa trả lời:

Tôi mưa là để mọi người ngủ được ngon giấc hơn. Tôi đang nhìn thấy bạn, tối nay bạn nhớ đắp mền vào kẻo lạnh, chiều mai bạn sẽ rất hạnh phúc vì được đi bộ trên con đường sạch bong và thật mát.

Cảm ơn mưa.

Cô vẫn cứ đứng đó nhìn hoài xuống con đường, nhìn mãi vào cơn mưa. Cô nghe nhà hàng xóm bật nhạc văng vẳng bên tai, những bài hát quen thuộc cô vẫn yêu thích.

 

“Khi em xa anh vẫn lẻ loi một mình

Anh đâu hay biết chiều qua trên con đường

Em khóc trong mưa mình em.”

 

Tối nay cô thấy lòng thật ấm giữa cơn mưa, cô cảm giác những người cô yêu thương vẫn đâu đó quanh cô, lòng cô vẫn in sâu hình bóng họ, họ ở ngay trong cô chứ không đâu xa xôi. Cô nghĩ đến giọt nước mắt của cô gái đó, cô gái trong bài hát ở trên, rồi cô muốn biết cơn mưa có biết có nhận ra cô ấy đang khóc không, hay người ta nhìn vào sẽ nghĩ đó là tại cơn mưa.

Cô hỏi tiếp:

Mưa ơi, làm thế nào để phân biệt đâu là mưa đâu là nước mắt, khi người ta đang đi trong mưa và khóc.

Cơn mưa trả lời:

Người ta khóc là người ta tự biết bạn ạ, còn cứ để mưa và nước mắt hòa chung vào nhau. Tôi nghĩ như vậy sẽ làm cho nỗi đau nỗi buồn được dịu đi, vì cũng có những lúc người ta chỉ khóc trong lòng chứ không có nước mắt đâu bạn. Tôi đến cho người ta khóc, vì nếu khóc được người ta sẽ khỏe hơn, sẽ hạnh phúc hơn sau đó.

Cảm ơn mưa.

Cô quay lại căn phòng, những bài hát cứ tiếp tục vang vang bên tai:

 

“Mưa rơi phương đông rồi mưa tới phương tây

Mưa gieo hương xuân về trên những luống cày

Mưa rơi ngất ngây, mưa cho lúa đầy

Mưa cho tim ta càng nồng say

Mưa không yêu hai người

Mưa không muốn ai buồn

Mưa rơi ướt phố phường

Mưa trôi lá trong vườn

Mưa như tiếng ru con dịu dàng.”

 

Cô bật ti vi, thật trùng hợp là người dẫn chương trình tối nay của chương trình cô yêu thích lại là anh, người có tên giống với niềm cảm xúc trong cô lúc này.

Hạnh phúc.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Dịu Dàng Là Ngày Em Đến l Playlist Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

back to top