Một ngày yêu nhưng mất cả cuộc đời để nhớ
2020-09-10 01:22
Tác giả:
Hồng Huyên Nguyễn
blogradio.vn - Có lẽ em vẫn nghĩ chúng tôi sẽ chỉ yêu nhau trong một ngày thôi bằng một câu đùa nhưng tận sâu trong trái tim là thật. Và có lẽ em cũng không biết được ngay từ khi em nói câu “Một ngày yêu em nhé” đã khắc sâu bằng cả một cuộc đời để nhớ.
***
Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi.
“Một ngày yêu em nhé”.
“Nghĩa... nghĩa là sao?”
“Là anh làm người yêu em trong một ngày thôi đấy, ngốc ạ”.
“Em đùa hoài”.
“Em không biết nói đùa bao giờ”. Mặt em vô cùng nghiêm túc.
Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và rất đẹp. Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ chính là về người con gái bên cạnh tôi đây.
“Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé”.
“Ừ...ừ”.
“Miễn cưỡng thế là thế nào? Em không chịu, anh phải thích thú cơ”.
“Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy”. - Tôi nói, làm ra vẻ mặt cố tình trêu em nhưng trong lòng đang âm thầm hạnh phúc.
Em cười tít cả mắt, cái vẻ cười lúc nào cũng rất đáng yêu. Một cô bé Sài Gòn có cái giọng Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi.
Tôi nhớ ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ, dù đó có thể chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất.
“Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé”.
“Vâng vâng, anh biết rồi ạ”.
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có 6 giờ sáng mà "cô nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy.
Hôm nay trời bắt đầu ấm nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi, em cũng reo khẽ lên thích thú.
Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây trắng đang bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải.
Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em rất xinh. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động nhưng không, nàng nhăn mặt. Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, "Anh lại bê bối thế này nữa à ?", nhưng khác ngày thường là sau câu nói đó em lấy ra một chiếc lược màu trắng chải lại tóc cho tôi.
Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được.
Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt. Đôi má em ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan. Lúc này em chẳng khác gì một đứa trẻ, dựa đầu vào vai tôi.
“Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?”
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế. Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến 5 tuổi.
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động. Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất.
“Anh kia, ai cho chụp hình tôi vậy hả?” - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.
Tôi hơi lúng túng nhưng đã kịp lấy lại bình tĩnh để trả lời.
“Anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à. Xin lỗi nếu em không vui anh sẽ xóa ngay”.
“Bé nào? Tôi ớn rồi (Rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép.
“Anh xin lỗi”.
“Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi ăn chè”.
Em và các bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi lúc đó như một anh nhà quê mới lên tỉnh ngoan ngoãn răm rắp làm theo, đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm.
Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết thế nào được khi chúng tôi vẫn là hai con người ở quá xa nhau.
Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn lần cuối.
“Ai cho anh đi mà không nói với tôi một tiếng?”
“Sao em biết?”.
“Nếu quan tâm một người sẽ có vô vàn cách để biết. Anh cầm lấy này”. Giọng em vẫn rất tự tin như lần đầu gặp tôi nhưng có một cái gì đó nghẹn lại nơi cổ họng khi em nói “Tạm biệt anh”.
Em nói rồi quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu.. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động “Ngọc Châu 0909***032* Sài Gòn nhớ Hà Nội”.
“Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không?” - Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi.
“Một tháng”.
“Vì sao lâu thế?”
“Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không?”
“Ngốc lắm đấy nhé. Nhưng cuối cùng chúng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm và bây giờ em đã đến Hà Nội, chẳng phải rất tốt sao?”.
“Ừ, tốt lắm”.
Tôi dứt lời thì em khóc.
Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề.
“Vì sao thế?” Tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời.
Trời đông lạnh lắm.
Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em rời đi để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại.
Ngày em đến bắt đầu bằng tin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé" nhưng rồi lại kết thúc bằng câu "Em đi đây, anh không có quyền tiễn em vì chúng ta hết yêu nhau rồi".
Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau.
Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu có dành cho nhau? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, nhanh đến rồi cũng nhanh tàn.
Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được ". Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau.
“Bíp bíp”, có tin nhắn, của em.
Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu : "Anh hãy quên em đi”.
Tôi làm sao quên được chứ, không cần suy nghĩ, không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro. Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ. Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi.
Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần Tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức. Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ.
Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy, chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi, ngỡ ngàng nhìn tôi.
“Anh đi đi”.
“Sao thế em?”
“Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?”
“Anh chỉ muốn biết vì sao, em hãy giải thích cho anh hiểu được không?”
“Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả”.
Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa.
Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây".
Tôi lại trở về sân bay mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Sân bay chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày.
Thật là ngốc như em vẫn mắng ấy. Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc.
Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy, trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi.
“Alô”
“Chào anh, tôi là…” - Giọng một chàng trai miền Nam.
“Anh là ai?”
“Anh không biết tôi nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?”
“Em gái anh là ai?” - Tôi hỏi mà nghe đắng trong cổ họng.
“Em gái tôi là Ngọc Châu”.
Tôi lại đến Sài Gòn, gấp gáp và gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy nhưng không kịp nữa rồi. Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em.
Ngày tháng năm,
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số điện thoại cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ?
Ngày tháng năm,
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không?
Ngày tháng năm,
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng lẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?
Ngày tháng năm,
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy. Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại để được yêu anh trong một ngày. Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi.
Ngày tháng năm,
Anh đến tìm. Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên "Người yêu tôi đây”. Nếu không làm như thế anh sẽ thấy dáng vẻ yếu ớt của mình, sẽ đau lòng và mình không muốn anh như vậy.
Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, trồng đầy những cây hoa điệp vàng và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó.
Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em để em yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ.
Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.
Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất.
Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy.
Có lẽ em vẫn nghĩ chúng tôi sẽ chỉ yêu nhau trong một ngày thôi bằng một câu đùa nhưng tận sâu trong trái tim là thật. Và có lẽ em cũng không biết được ngay từ khi em nói câu “Một ngày yêu em nhé” đã khắc sâu bằng cả một cuộc đời để nhớ.
© Hồng Huyên Nguyễn - blogradio.vn
Xem thêm: Mượn nhau một đoạn đường sau cùng cũng phải trả
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.




