Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một lần may mắn

2014-07-10 01:03

Tác giả:


CafeBlog - Phải chăng cuộc sống luôn chứa đựng những bất ngờ mà không ai có thể biết trước được ? Và tôi mong, bất ngờ gõ cửa nhà mỗi chúng ta luôn mang theo những niềm hạnh phúc như "một lần may mắn" của tôi.

***

Tôi vốn có sở thích về thành phố đi mua sắm vào những ngày nghỉ cuối tuần. Với tôi, đó là khoảng thời gian xả stress sau một thời gian dài làm việc.

Hôm đó, sau khi mua sắm được một số đồ dùng cần thiết cho gia đình, tôi phát hiện thấy mình bị mất chiếc ví. Quay lại những chỗ cũ đã mua sắm để tìm nhưng không tài nào thấy, tôi vô cùng buồn bực. Buồn vì mình mất tiền, bực vì một số thứ cần mua giờ lại không có tiền. Về nhà cách 210 km thì quá xa, mà vay mượn thì chẳng có ai quen biết. Đang thừ người trước những gian hàng ngồn ngộn bỗng có tiếng một chị bán hàng vui vẻ: "Ồ ! Em, lâu lắm giờ mới gặp. Vào quán chị chơi !"

Tôi ngớ người ra sau câu hỏi thăm thân mật của chị bán hàng. Sau một hồi kể chuyện, tôi mới nhớ hóa ra đây là chị bán hàng mà lần trước đã phụ nhầm tiền tôi gửi lại. Lần đó tôi vào mua mấy thứ quà để gửi cho con chị gái ở quê với số tiền hơn 500.000 đồng. Tôi đưa chị 1.000.000 đồng, chị loay hoay thế nào lại trả lại tôi 960.000 đồng. Tôi phát hiện thấy chỗ thừa và gửi lại chị. Chị cám ơn rối rít và nhất định biếu tôi một gói quà nho nhỏ. Tôi không nhận và cùng mấy đứa bạn về. Tôi quên bẵng chuyện đó từ lâu, nhưng riêng chị thì vẫn nhớ. Chị bảo, chị bán ở chợ này hơn 10 năm chưa bao giờ gặp một khách hàng đặc biệt như tôi. Chị còn kể, những lúc đông khách thậm chí chị còn bị mất hàng, tiền nữa. "Thời buổi này lộn xộn lắm"- chị kết luận.

Còn tôi, nghe chị kể mới thấy thấm thía vì sự thiếu cẩn thận của mình. Cái tính xoàng xĩnh đã khiến tôi lâm vào cảnh dở khóc dở cười khi mà chiều nay cần phải mua quà để mừng chẵn tháng cháu Cún con anh trai. Tôi định bụng là mua 1 chiếc nôi tặng cháu, nhưng bây giờ chẳng biết làm thế nào cả. 
may mắn

Chị bán hàng vẫn xởi lởi mời tôi mua thứ này thứ nọ. Tôi muốn mua nhưng ngại quá. Cuối cùng, đánh bài liều tôi mới trình bày hoàn cảnh của mình cho chị. Chị vui vẻ bảo tôi lấy gì cứ lấy, tuần sau xuống trả. Chửng biết làm sao, tôi lấy mấy hộp sữa cùng một thùng bia Halida.  Sợ chị lo lắng, tôi để chứng minh nhân dân lại cho chị yên tâm. Chị không cầm nhưng tôi nhất định để lại.

Về đến nhà thì trời đã bắt đầu tối. Tôi đem mấy hộp sữa vào cho Cún và đưa thùng bia Halida ra góp vui cùng anh em bạn bè. Đợt ấy Halida đang có chương trình khuyến mãi đặc biệt. Đang vui vẻ bật nắp bỗng thằng em tôi vui vẻ hét lên:" Trúng một chiếc tủ lạnh rồi cả nhà ơi !". Tôi chạy lại xem: nắp lon bia in hình một chiếc của lạnh Sharp. Phải nói tôi vui cỡ nào khi trúng thưởng vì nhà tôi chưa có tủ lạnh. Không đợi đến cuối tuần, sáng mai tôi xuống chị bán hàng ở dưới thành phố vui vẻ thông báo và không quên trả nốt số tiền hôm qua. Chị cũng hồ hởi chúc mừng sự may mắn của tôi. 

Đến bây giờ đã 5 năm trôi qua, chiếc tủ lạnh Sharp vẫn đồng hành cùng những bữa ăn ngon miệng cùng gia đình tôi. Bây giờ ngồi nghị lại, tôi vẫn thấy người xưa nói đúng :"trong cái rủi có cái may".

Phải chăng cuộc sống luôn chứa đựng những bất ngờ mà không ai có thể biết trước được ? Và tôi mong, bất ngờ gõ cửa nhà mỗi chúng ta luôn mang theo những niềm hạnh phúc như "một lần may mắn" của tôi.

  • Nguyễn Thị Ngọc

Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 



MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

back to top