Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

2022-01-29 01:25

Tác giả: Tía tô


blogradio.vn - Em chẳng hiểu vì điều gì mà chúng ta lại chọn xa nhau, hai đôi chân nay đã khác đường đi, em hiểu khi một ai đó bước đến bên đời mình là duyên, còn có ở lại hay không là do phận, chúng ta có duyên không phận nên mất nhau phải không anh?

***

Gửi những trái tim đã và đang phải gánh chịu những tỗn thương sâu sắc, những tâm hồn đang vỡ nát, chúng ta là những con sóng si tình đem lòng yêu đại dương mênh mông, từng đợt sóng vỗ là mỗi lần chúng ta vấp ngã rồi tự đứng dậy, chúng ta mạnh mẽ vô cùng...

Một ngày nắng hạ rợp bóng cây xanh, chúng ta nhìn nhau trên con đường vắng lặng, em yên lặng, anh nhìn em, chúng ta có thể bước tiếp cùng nhau trên con đường sắp tới nữa không?

Những ngày đông giá buốt ta chẳng thể có nhau, xuân - hạ - thu rồi đông lại tàn, em mất anh, em đánh mất một người mà em nghĩ sẽ cùng mình đến suốt cuộc đời này, em vội vã bỏ lại sau lưng những lời thị phi khi bên anh, chạy theo anh một người làm trái tim em đã rung động lần đầu tiên, anh cho em cảm giác thế nào là chờ đợi, xuyến xao. Thế giới lúc ấy thu nhỏ chỉ bằng ánh mắt anh, một ánh nhìn thôi đã đủ làm em nhớ nhung cả đời, người ta nói em si tình, mù quáng, em khẽ cười vì đó là yêu, ai yêu cũng sẽ thế thôi, sẵn sàng làm những điều ngốc nghếch, điên cuồng vì tình yêu.

Thế nhưng thứ cảm giác gọi là rung cảm ấy vội đến rồi cũng vội đi, thời gian lặng lẽ trôi qua em vẫn chờ anh, giữa chúng ta không có lời tạm biệt nào cả cũng không có đoá hoa nào là kỉ niệm minh chứng cho tình yêu của chúng mình. Anh đến như một cơn gió thoáng qua, thổi mát lúc lòng em yếu mềm, hâm nóng một trái tim đã ướt nhèm, một trái tim đã khô héo, rồi mọi thứ dập tắt, ngọn lửa tình không còn nung nóng nữa.

Nhiều lần em cố gắng níu kéo anh lại, một điều mà ngốc nghếch em chưa từng nghĩ mình sẽ làm với một người nào khác, em đã vì anh làm những điều mà em nghĩ mình sẽ không bao giờ làm. Em chẳng hiểu vì điều gì mà chúng ta lại chọn xa nhau, hai đôi chân nay đã khác đường đi, em hiểu khi một ai đó bước đến bên đời mình là duyên, còn có ở lại hay không là do phận, chúng ta có duyên không phận nên mất nhau phải không anh?

Rời xa anh em thấy mình mạnh mẽ vô cùng, học cách một mình chống chọi với mọi thứ, bước đi một mình trên những con đường đầy chông gai, có những lần em vấp ngã - đau nhưng vẫn cố đứng dậy được, những lúc cô đơn khi đêm xuống em khóc nức nở rồi cũng tự mình lau nước mắt mỉm cười một mình, đó là cách duy nhất em tự an ủi mình.

Ngày xa nhau em bảo: em hãy tìm người khác xứng đáng hơn, và cũng sẽ quên anh nhanh hơn. Anh đâu biết anh là thế giới trong em, anh đi mọi thứ sụp đổ, hình bóng anh đã khắc sâu vào tim em, em cũng cố gắng quên anh bao lần, thử mở cửa trái tim mình với người khác, nhưng trái tim lại không thể nào rung động với ai khác ngoài anh, càng cố quên anh em lại càng nhớ thêm, từng ngày, từng giờ trôi qua những kí ức cũ cứ ùa về trong tâm trí em, đi đến đâu cũng thấy tràn ngập hình bóng anh trong tâm trí, nhiều lúc em nghĩ mình suy tư quá nhiều muốn lôi bản thân ra vũng bùn ấy nhưng điều thất bại cả.

Có những lúc chúng ta vô tình lướt qua nhau, chạm mặt nhau là khi ấy tim nhói đau, chúng ta im lặng quá lâu, anh ln tránh, em thì tìm kiếm trong vô vọng, em quá cố chấp, rõ ràng là anh đã muốn rời xa mà em vẫn níu giữ, cố giữ lấy một người không muốn ở lại có khác gì một điều vô nghĩa, nhưng em không còn cách nào khác, em sợ mất anh.

Em không biết vì điều gì đã khiến con tim anh thay đổi, không biết trái tim anh tn thương như thế nào, em gục ngã không biết phải đối diện với cảm xúc của mình, anh nói muốn em hạnh phúc nên không chọn quay lại, anh nói anh cô đơn trong mối quan hệ hiện tại, mà anh vẫn chọn cách cả hai sống trong đau khổ như vậy, day dứt nỗi đau,...

Em là một kẻ thất bại trong tình yêu, tình si, ngốc nghếch, dốc hết tâm can cho tình yêu của chính mình, hy sinh thời gian, thanh xuân của một người con gái để chờ đợi một điều không thể nào xảy ra, tình yêu của anh là "kỳ tích" làm vt dậy sự sống trong em, thế nên em không thể nào quên được anh; khép lại chuyện chúng mình, em nhặt từng mảnh vỡ còn trong nước mắt, cất những hồi ức tươi đẹp vào một góc nhỏ trong tim, cho ngày tháng ngủ yên ở khoảnh khắc đó, khoảnh khắc tươi đẹp giữa chúng ta. Hoài niệm lại ni buồn hiện rõ trên đôi mắt em chưa bao giờ nguôi ngoai, sâu thẳm tận đáy lòng em vẫn tiếc nuối cho cuộc tình không trọn vẹn ấy, anh từng là ký ức là cả khoảng trời trong em, là tất cả là duy nhất nhưng bây giờ mọi chuyện đã kết thúc, một cái kết êm dịu.

Dù muốn hay không em vẫn phải học cách chấp nhận mọi thứ, nó đã đi qua, mãi mãi không quay trở lại nữa, quên thôi cô gái à!!

Cuộc sống còn rất nhiều điều tươi đẹp, còn rất nhiều chàng trai lấp đầy khoảng trống trái tim em, đâu đó trong cuộc đời này sẽ có người bù đắp những tn thương, khổ đau em đã phải gánh chịu một mình, sẽ cùng em đi qua những ngày mưa, là mùa xuân của em, nguồn sống mỗi ngày của em. Duyên phận là một điều đã được sắp đặt đến một khoảnh khắc nào đó người đó sẽ tìm em.

Ai cũng có quá khứ, đa số là những câu chuyện buồn, và là chuyện tình cảm, yêu đương, tôi cũng thế, tôi mang một trái tim đầy thương tích, một tâm hồn vỡ nát, nhưng tôi tin khi lí trí còn trong ta thì bản ngã nó sẽ chiến thắng con tim, tôi gọi con tim mình là: "con tim khờ dại", rõ ràng bị ruồng bỏ mà vẫn bi lụy cho là họ còn yêu, không muốn tn thương mình. Nhưng tôi không trách họ, họ đã đi qua đời tôi, để lại cho tôi những bài học vô giá mà chỉ có khi ngã quỵ bạn mới có cơ hội cảm nhận, họ vô tình làm cho bạn ấn tượng sâu sắc trong lòng rồi bạn biết thế nào là yêu, thế nào là đau.

Ai cũng từng vấp ngã trong cuộc sống, tình yêu, nhưng lựa chọn đứng lên bước tiếp hay tiếp tục ngã quỵ là do lí trí của mỗi người có đủ lớn hay không, có lấn át được sự dại dột của con tim hay không. Bạn hãy yêu hết mình nhưng cũng đừng đánh mất lí trí của mình nhé!

© Tía tô - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu | Radio Tình yêu

Tía tô

Mình yêu đời, thích tất cả mọi thứ trên đời, muốn lan tỏa những điều hay ho đến mọi người!!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Trưởng thành, tự do, cuộc sống tự lập ư? Nếu biết trước cái giá phải trả là sự cô đơn, trách nhiệm với bản thân, tôi đã không muốn mình lớn lên. Chỉ mong được bé lại, được hồn nhiên nghịch ngợm mà không lo đến nỗi buồn.

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như mà chúng ta đủ dũng cảm nói ra những vấn đề của riêng mình, đủ thành thật không giấu đi những suy nghĩ cá nhân, và đủ trưởng thành để lo toan vẹn toàn cho cuộc sống của cả hai. Và giá như chúng ta có thể nói ra được những cảm xúc sau thắm nhất. Và giá như anh có thể đủ mạnh mẽ để làm chỗ dựa vững chắc cho em thì có lẽ rằng chúng ta đã trọn vẹn cuộc tình này với nhau.

Những bài học về tuổi trẻ trong 'Twenty Five Twenty One'

Những bài học về tuổi trẻ trong 'Twenty Five Twenty One'

Thoạt nhìn Twenty Five Twenty One là một bộ phim về thanh xuân, tuổi học trò tươi đẹp nhưng mỗi tập phim là những bài học về sai lầm của tuổi trẻ và cách ta đứng lên từ thất bại để trưởng thành.

Về với mùa phượng cũ

Về với mùa phượng cũ

Em về thôi Mùa hạ đã qua rồi Trong xa cách có một người Rất nhớ.

Đợi chờ người dẫu cho mấy tháng năm

Đợi chờ người dẫu cho mấy tháng năm

Rồi cũng đến lúc mưa sẽ dần đi qua Đón ánh nắng về bầu trời xanh mây trắng Con đường rồi cũng sẽ thôi vắng lặng Đợi ai đó về, đi cùng mình chặng đường xa.

Hạnh phúc khi có anh

Hạnh phúc khi có anh

Thật ra, tôi cũng tự hỏi mình nhiều lần, thứ tình cảm tôi dành cho anh liệu có đơn giản như tôi nói. Đó là tình bạn hay sự biết ơn. Từ lần đầu, anh cứu tôi, tôi đã chẳng thể thôi nghĩ về anh.

Hãy vẽ nên một bức tranh thanh xuân thật đẹp

Hãy vẽ nên một bức tranh thanh xuân thật đẹp

Vì dòng chảy thời gian không thể dừng lại vì vậy hãy tận dụng nó để vẽ nên một bức tranh thanh xuân xinh đẹp, thật nhiều màu sắc nhé.

Chúng ta gặp nhau phải chăng là định mệnh?

Chúng ta gặp nhau phải chăng là định mệnh?

Yêu anh chính là việc làm đúng nhất trong suốt 20 năm cuộc đời. Em hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau xây đắp cho tình yêu này và cùng nhau mỗi ngày ghép một mảnh ghép để bức tranh về hạnh phúc trong tương lai mà ta đã cùng nhau vẽ ra được hoàn thiện hơn mỗi ngày, cho đến khi nó trở thành bức tranh hoàn chỉnh cũng là lúc chúng ta thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp của nó.

back to top