Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mong một ngày nào đó tôi có thể trở về 'nhà'

2023-05-26 01:20

Tác giả: Minh Nhật


blogradio.vn - Tôi hy vọng rằng một ngày nào đó, tôi sẽ có thể trở về nhà. Không phải là nơi có mái nhà, cây cối và biển nước mênh mông. Mà là nơi có bố mẹ, em gái và bạn bè. Nơi có tình yêu, sự ấm áp và niềm vui. Nơi mà khi tôi bước vào, tôi sẽ cảm thấy như đã trở về.

***

Tôi sinh ra và lớn lên ở một hòn đảo nhỏ ở miền Tây. Nhà tôi nằm gần bờ biển, có một vườn cây xanh mát và một chuồng gà đầy ắp. Tôi có một gia đình hạnh phúc, với bố mẹ yêu thương và cô em gái thân yêu. Tôi luôn cảm thấy nhà là nơi an toàn, ấm áp và vui vẻ nhất trên đời.

Khi tôi lên 18 tuổi, tôi quyết định đi học đại học ở thành phố lớn. Tôi muốn mở rộng tầm mắt, học hỏi nhiều điều mới và tìm kiếm cơ hội cho tương lai. Tôi biết rằng việc này sẽ khiến tôi phải xa nhà, xa gia đình và bạn bè, nhưng tôi cũng tin rằng họ sẽ luôn ủng hộ và động viên tôi.

Tuy nhiên, khi tôi bắt đầu cuộc sống mới ở thành phố, tôi đã gặp rất nhiều khó khăn và thử thách: phải tự lo lắng cho việc ăn ở, học tập, làm việc và giải trí; phải thích nghi với một môi trường hoàn toàn khác biệt, với những người lạ, những quy tắc mới và những áp lực lớn; phải đối mặt với những cám dỗ và sai lầm của tuổi trẻ. Tôi đã từng cảm thấy cô đơn, mệt mỏi và buồn bã.

ha_2

Trong những lúc đó, tôi luôn nhớ về nhà. Tôi nhớ về bố mẹ, đứa em gái và bạn bè. Tôi nhớ về những bữa cơm gia đình, những buổi chơi vui vẻ, những câu chuyện dí dỏm và những lời khuyên chân thành. Tôi nhớ về tiếng chim hót, tiếng sóng vỗ, tiếng gà gáy và tiếng cười của người dân xung quanh. Tôi nhớ về không khí trong lành, nắng ấm và gió mát. Tôi nhớ về nơi tôi đã từng gọi là nhà.

Tuy nhiên, khi tôi có dịp về thăm nhà vào những dịp lễ tết hay kỳ nghỉ, tôi lại cảm thấy khác lạ. Nhà tôi không còn giống như trước kia. Vườn cây đã bị chặt bỏ để xây dựng nhà mới. Chuồng gà đã được thay bằng một gara ô tô. Con sóng bạc đầu nay lại còn khoác lên thêm một lớp rác thải ô nhiễm. Người dân xung quanh đã chuyển đi nơi khác hoặc già đi nhiều.

Gia đình tôi cũng không còn giống như trước. Bố mẹ đã già đi nhiều, họ không còn khỏe mạnh và năng động như xưa. Họ cũng không còn hiểu được tôi và những gì tôi đang làm ở thành phố. Họ luôn lo lắng cho tôi và mong muốn tôi sớm về nhà. Anh chị em của tôi cũng đã có gia đình riêng và có cuộc sống riêng. Họ ít khi có thời gian để nói chuyện hay chia sẻ với tôi. Bạn bè cũng đã thay đổi nhiều, không còn chung những sở thích, không còn chung cuộc sống một thời.

nha_1

Tôi cảm thấy như mình không còn thuộc về nơi này nữa. Tôi không còn có chung ngôn ngữ, chung niềm vui hay chung nỗi buồn với những người xung quanh. Tôi không còn có điểm tựa, điểm tựa hay điểm nhấn trong cuộc sống này.

Tôi biết rằng đó là điều tất yếu khi tôi lớn lên và xa nhà. Tôi biết rằng tôi phải tự lập, tự quyết định và tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.Nhưng đó cũng là điều khó khăn và đau lòng. Tôi không thể quên được những kỷ niệm đẹp về tuổi thơ của mình. Tôi không thể bỏ qua được những tình cảm sâu sắc dành cho gia đình của mình. Tôi không thể từ bỏ được nơi đã nuôi dưỡng và hình thành con người tôi.

Tôi hy vọng rằng một ngày nào đó, tôi sẽ có thể trở về nhà. Không phải là nơi có mái nhà, cây cối và biển nước mênh mông. Mà là nơi có bố mẹ, em gái và bạn bè. Nơi có tình yêu, sự ấm áp và niềm vui. Nơi mà khi tôi bước vào, tôi sẽ cảm thấy như đã trở về.

© Minh Nhật - blogradio.vn

Xem thêm: Bỏ Lại Nỗi Đau Trên Cát

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không nói ra là bỏ lỡ

Không nói ra là bỏ lỡ

Cũng may có anh ở đây, cảm giác có anh sẽ giải quyết được mọi vấn đề. Trường chưa bao giờ để tôi phải nghĩ nhiều hay ghen với ai. Đối với tôi, cho đến tận bây giờ, người đó vẫn là người tốt nhất dù cho tôi gặp thêm bao nhiêu người.

Đọc sách trong thời đại cúi đầu

Đọc sách trong thời đại cúi đầu

Chỉ cần một chiếc điện thoại, ta tha hồ tìm tòi mọi ngóc ngách trên thế giới, chưa mất 5 giây để tra một từ vựng, hàng vạn những chiếc đèn học đủ kiểu loại, màu sắc trên thị trường. Thế mới nói, chúng ta của thời đại này, tiết kiệm được biết bao nhiêu thời gian, may mắn hơn biết bao nhiêu so với bố mẹ mình!

Giấc mơ bay

Giấc mơ bay

Duyên Hà như muốn được bay lên, đúng là cô muốn được bay lên thật cao từ lâu lắm rồi, từ lúc tai nạn đó bám lấy cô đã chắn ngang con đường hy vọng của cô, thì hôm nay cô đã bước được rồi.

Ngọn đồi tình yêu

Ngọn đồi tình yêu

Em có biết ngày vô tư chợt đến Riêng mình anh ôm ấp bao nỗi đau Em có biết mây trời là gió biển Cuốn ân tình vào cõi hoàng hôn xa

Mối tình tuổi 19, 20

Mối tình tuổi 19, 20

Cậu biến tớ từ một cô gái dám đặt tin tưởng cho người khác thành một đứa chẳng dám tin tưởng thêm, từ một đứa hay bám người thành một đứa sợ phiền đến người khác, sợ khi bản thân kể luyên thuyên chuyện trên trời dưới đất, bao nhiêu dòng tin nhắn chỉ nhận lại một vài chữ và rồi biến mất.

Em và người

Em và người

Em đã nghĩ có lẽ những con người được mặc những bộ sắc phục vô cùng kiêu hãnh và đẹp đẽ kia cứ luôn lạnh lùng và xa cách như vậy sao? Hay đó là một sự bắt buộc vì chúng ta gặp nhau ở bệnh viện, với hai vai trò rất khác nhau, em là bác sĩ cứu chữa cho người còn người là một bệnh nhân. Lúc đó em đã nghĩ vậy, có lẽ là vậy.

Trả

Trả

Trả mây về cho gió Trả gió về cho trờ Trả trời về trong mắt Một thời ta có đôi

Ngày mai của mình

Ngày mai của mình

Trong từng người, có những sợi dây liên kết đặc biệt, những kết nối không ngẫu nhiên mà duyên số đã sắp đặt. Những mối liên kết này, nếu biết bảo vệ và giữ chặt, sẽ giúp ta không đánh mất chính mình.

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Họ giúp chúng ta thấy được rằng, dù có xảy ra bất cứ điều gì, họ vẫn luôn tin tưởng và tự hào về chúng ta. Chính niềm tin và sự kỳ vọng của bố mẹ đã trở thành động lực mạnh mẽ, khuyến khích chúng ta không ngừng nỗ lực và phát triển bản thân.

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

"Hãy thực hiện điều mình muốn làm, dù chỉ một lần trong đời, cho dù thất bại thì cũng đã sống trọn vẹn. Đừng để muộn màng, cứ trì hoãn để rồi nuối tiếc tại sao ko làm điều mình thích, tại sao lại sống vì người khác. Đừng để bản thân hối tiếc, hãy bước lên dũng cảm thực hiện mơ ước của mình."

back to top