Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình đã lỡ hẹn, lỡ cả tiếng thương

2019-07-07 01:35

Tác giả: Iris Lê

blogradio.vn - Trên cuộc đời này, ai cũng sẽ có những cuộc hẹn và những lần lỡ hẹn, và chúng tôi đã lỡ hẹn, lỡ luôn cả một lời thương. Tôi tin là ở đâu đó trên đường đời tấp nập này sẽ có duyên gặp lại nhau để kịp nói tiếng thương nhau. 

***

Năm ấy, tôi và cậu tình cờ học cùng lớp với nhau, cậu ngồi ngay bàn trước mặt tôi. Những gì tôi thấy cậu là một đứa con trai mê game, ít nói và chẳng có gì đặc biệt, nhưng điều khiến tôi có một chút ghen tị và ngưỡng chính là cậu học rất giỏi. 

Mọi chuyện bắt đầu từ khi trung tâm tổ chức thi thử vào cuối mỗi tuần và tôi bị sắp ngồi cạnh cậu. Theo quy định thì nếu ai xong bài trước thì được quyền về sớm, dĩ nhiên người đó không ai khác ngoài cậu.

Ừ vì cậu giỏi nhưng tôi lại cảm thấy con người cậu thật lạ lùng. Nhưng biết thế nào được, hôm ấy đề thi khó quá khiến tôi chẳng tài nào giải ra, mà trong lớp thì chỉ có mỗi cậu giải được. Tôi quyết định hạ mình để hỏi bài cậu. Cậu đồng ý.

Mới đầu thì cũng không có gì, cứ chỗ nào bí quá tôi mới đem đi hỏi. Rồi nhiều lần như vậy, tôi với cậu trở nên gần gũi lúc nào không hay. Tôi cảm thấy biết ơn những gì cậu đã nhiệt tình giúp đỡ tôi, cậu luôn vui vẻ trả lời mọi thắc mắc ngớ ngẩn của tôi nhưng chỉ tiếc là thời gian ở lớp không nhiều.Thế là một lần nữa làm phiền cậu, tôi nhờ cậu gọi điện chỉ bài.

Tôi bắt đầu lên lịch cho những ngày nhất định để gọi điện hỏi bài cậu. Chúng tôi đã có một quãng thời gian dài làm bài, học tập cùng nhau qua màn hình nhỏ, cứ thế ngày qua ngày một cách đều đặn. Nhưng cái ngày cậu làm tôi suy nghĩ nhiều nhất là một buổi trưa nọ lúc tôi làm bài say sưa và đang đeo tai nghe trong lúc gọi video với cậu.

Tôi hỏi bài thì không thấy cậu trả lời, ngước mắt lên màn hình điện thoại thì mới thấy cậu đã ngủ gật từ lúc nào. Tôi thấy vậy định tắt máy để nhưng bất chợt cậu tỉnh dậy. Ngay lập tức tôi trách cậu rằng tại sao không nói cho tôi biết cậu đang rất mệt mỏi, thì ra tôi đã làm mất giấc ngủ trưa của cậu mỗi ngày.

Trưa nào tôi cũng làm phiền cậu như thế vì những tưởng cậu rất rảnh rỗi, nhưng từ khi biết có những hôm cậu phải thức đến sáng để học bài, rồi sáng sớm lại phải đi học luôn. Cậu có thể từ chối giảng bài cho tôi hôm ấy nhưng cậu đã không làm thế, cậu luôn sẵn sàng giúp đỡ tôi bất cứ khi nào tôi cần.

Mỗi lúc gọi cậu, tôi vừa làm bài vừa hát cho cậu nghe, đôi lúc chúng tôi gọi để tâm sự với nhau, tôi đệm vào đó một chút đàn guitar theo dòng chảy câu chuyện… Đang nói, cậu bỗng im lặng một hồi khiến tôi cũng ngừng lại bất chợt, cậu khẽ nói: “Thi xong, tớ sẽ nói với cậu cái này”. Tôi ngạc nhiên lắm, tôi nói: “Hứa nhé”. Cậu e dè trả lời: “Tớ hứa”.

Sau kì thi tuyển sinh đầy căng thẳng, cuối cùng chúng tôi đều biết tin đậu được vào trường mà mình mong muốn. Cơ hội chúng tôi gặp lại nhau ngày càng ít vì thế nên tôi đã hỏi cậu về lời hứa lúc trước. Tôi sợ nếu không nói ra lời cậu đã hứa thì sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội để nói nữa. Cậu bảo tôi: “Hẹn nhau chỗ này ở chợ đêm Đà Lạt 9 giờ tối nhé”.

Cậu ấy nói vậy vì lúc ấy trường cậu tổ chức đi Đà Lạt trùng với ngày tôi đi Đà Lạt với bạn bè. Chúng tôi không thể đi chung một chuyến xe khách, nhưng vẫn có thể gặp nhau ở nơi đã hẹn. Trước khi trên xe, chúng tôi vẫn gọi điện cho nhau như một thói quen. Cậu dặn tôi đủ thứ, nào là trên đấy lạnh lắm nhớ mặc áo khoác vào giữ ấm không sẽ bệnh, nhớ đừng chọn chỗ ngồi cuối vì dễ say xe,…Chính lúc này, tôi bỗng cảm thấy trái tim mình thật kì lạ…

Đến giờ, tôi đang đi đến chỗ hẹn thì bỗng dưng trời đổ mưa, tôi tấp vào quán gần đấy xin trú tạm. Nhưng chờ mãi, chờ mãi mà trời không tạnh, đường đến chỗ hẹn còn xa lắm. Tôi gắng đợi thêm chút nữa vì tôi sợ rằng cậu vẫn đang đợi tôi. Người tôi ướt sũng vì nước mưa tạt, tôi đành lựa chọn quay về chỗ ở, quyết định về nhắn tin xin lỗi cậu vậy.

Tôi nhắn tin cho cậu, rằng cậu có thể truyền tải điều cậu muốn nói qua tin nhắn. Cậu trả lời: “Thôi hãy để điều tớ muốn nói mãi mãi là bí mật đi”. Tôi không hiểu ý cậu, không biết do cậu ngại ngùng hay như thế nào, tại sao cậu lại làm như thế khi mà tớ đã trót thương cậu rồi.

Trên cuộc đời này, ai cũng sẽ có những cuộc hẹn và những lần lỡ hẹn, và chúng tôi đã lỡ hẹn, lỡ luôn cả một lời thương. Tôi tin là ở đâu đó trên đường đời tấp nập này sẽ có duyên gặp lại nhau để kịp nói tiếng thương nhau. 

© Iris Lê – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình

 

 

 

Câu chuyện của gió, lá và cây

Iris Lê

Cà phê tuy đắng nhưng nó giúp ta tỉnh táo

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tay không nâng bát, rung chân nhún vai là tướng của người cùng cực cả đời

Tay không nâng bát, rung chân nhún vai là tướng của người cùng cực cả đời

Ngồi có tướng ngồi, đứng có tướng đứng, ăn có tướng ăn, các câu nói của người xưa đều có lý. Tướng do tâm sinh, nhìn tướng mạo là biết tâm tính con người, từ bề mặt thấy có thể thấy được bên trong, tướng định càn khôn.

Mùa thu, anh và nỗi nhớ còn sót lại!

Mùa thu, anh và nỗi nhớ còn sót lại!

Khi quen anh, cô không còn thấy Hà Nội ồn ã đáng ghét nữa, cô muốn ra đường nhiều hơn vì được đi cùng với anh.

Xem tướng phụ nữ thành đạt trong công việc, hạnh phúc trong hôn nhân

Xem tướng phụ nữ thành đạt trong công việc, hạnh phúc trong hôn nhân

Những người phụ nữ sở hữu đôi mắt to sáng thường là người khéo léo trong chuyện ăn nói, cũng là người có năng lực, nói được làm được, vì thế mà họ rất được lòng cấp trên, khả năng thăng tiến cũng nhanh chóng và thuận lợi hơn những người khác.

Những ngày xa nhà

Những ngày xa nhà

Ai rồi cũng phải lớn, một ngày nào đấy cũng phải xa vòng tay ba mẹ. Cuộc sống xa nhà chẳng dễ dàng nhưng nghĩ đến ở quê nhà có người vẫn đang mong mình thì phải nỗ lực hết mình. Vài dòng này chỉ để trải lòng và sẻ chia với những sinh viên mới rời xa căn nhà nhỏ của mình. Chúc các bạn thành công trên con đường mình đã chọn.

Hạnh phúc là khi tự mình bước qua cơn mưa chứ không phải chờ cầu vồng xuất hiện

Hạnh phúc là khi tự mình bước qua cơn mưa chứ không phải chờ cầu vồng xuất hiện

Để có một cuộc sống êm đềm, hạnh phúc ấy thì nhất thiết chúng ta phải vượt qua được những thử thách kia. Cũng giống như muốn nhìn thấy cầu vồng thì bắt buộc phải đi qua những cơn mưa. Và chắc chắn sẽ có lúc bạn nhận ra rằng việc bước qua được những cơn mưa ấy là hạnh phúc chứ không cần phải đợi cầu vồng xuất hiện.

Em lại về làm bạn với cô đơn

Em lại về làm bạn với cô đơn

Đã bảo rồi hãy cứ chọn cô đơn Cô đơn thôi có gì mà phải sợ

Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đấy

Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đấy

Đừng trách móc, hãy xinh đẹp. Nếu bạn không thể là đóa hoa đài các nơi cung đình. Hãy là cành hoa dại, xinh đẹp nhưng cũng tràn đầy sức sống

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng. Những chuyện đơn giản như thế nhưng phải mất rất lâu chúng ta mới hiểu được.

Yêu người bằng tuổi bạn sẽ phải vượt qua những điều này

Yêu người bằng tuổi bạn sẽ phải vượt qua những điều này

Các cụ ngày xưa cũng từng nói: "Cùng tuổi nằm duỗi mà ăn", liệu yêu một người cùng tuổi có nên không?

Nếu anh không đến cùng cơn mưa

Nếu anh không đến cùng cơn mưa

Nếu anh không phải cơn mưa Thì đừng rơi trên những vỉa hè ồn ã

back to top