Mình cưới nhau đi!
2017-02-28 01:20
Tác giả:
Một mai em nhé, lắng nghe thu về trên nhành lá khô…
Trời Hà Nội se se lạnh khiến nàng ngẫu hứng buông một câu hát. Bước bộ dọc đường Đinh Lễ, muốn ghé vào kiếm cho mình một cuốn sách nhưng thôi, cái chân không muốn dừng thì cứ đi vậy. Bạn bè bảo nàng như con thuyền trôi nổi chẳng biết khi nào dừng bến. Đã có lúc nàng cũng muốn tìm cho mình một bến đỗ nhưng sao khó quá.
Nàng bước đến bên Hồ Gươm tự lúc nào. Mùa thu, mùa cưới, các cô gái khoác trên mình tấm áo trắng thanh khiết cùng người mình yêu lưu giữ lại những hình ảnh đáng nhớ của cuộc đời. Nàng cũng từng mặc váy cưới, cô gái trong bộ áo cưới đẹp hơn bao giờ hết. Nàng hạnh phúc bước bên anh.
Hai người quen nhau từ những ngày đầu học đại học. Anh cao lớn, có khuôn mặt phúc hậu. Nàng lại nhỏ bé, mong manh giữa cả một đám con trai. Anh ấn tượng ngay với nàng ngay từ lần đầu tiên thấy nàng. Anh thích vẻ ngây thơ, trẻ con, bầu bĩnh của nàng. Anh dành cho nàng một chỗ ngồi ngay cạnh mình nhưng nàng nhìn anh e dè lắc đầu rồi quay đi. Cả năm học nàng ngồi cuối lớp. Anh cứ ngỡ mình chỉ thương mến cô gái ấy như cô bạn bé nhỏ duy nhất giữa 43 thằng con trai. Nhưng một ngày anh thấy tim mình nhảy ra khỏi lồng ngực khi thấy nàng dắt tay một đứa bé vào phòng bảo vệ. Anh mơ ước có một gia đình với nàng từ độ ấy. Nhưng chẳng bao giờ anh dám nói ra, vì nàng cứ vô tình hoài.
Còn nàng vô tư đến mức vô tâm, cứ hồn nhiên, cứ không biết gì. Hết năm học đầu tiên, hai người hai hướng đi cứ tưởng không bao giờ gặp nhau nữa. Anh luôn hỏi thăm tin tức về nàng, nàng biết điều ấy. Nàng cảm nhận được, bạn bè hình như muốn gán ghép cho nàng và anh.
Xa nhau mới thấy nhớ, nàng nhớ anh vô cùng, chẳng biết vì sao nữa. Rồi cũng không hiểu sao cứ một năm hai người thế nào cũng học cùng nhau vài lần. Chắc có duyên, nàng nghĩ vậy.
Anh vẫn yêu nàng mà không nói, nàng cũng yêu anh. Hai người cứ thế bốn năm trôi qua. Nàng rất muốn, muốn nói rằng nàng yêu anh nhưng vốn bản tính cao ngạo nàng sợ thất bại, nàng sợ anh không yêu nàng, nàng sợ bị anh từ chối.

Sắp hết cuộc đời sinh viên, nàng sợ anh đi đâu mất, sợ không bao giờ gặp anh nữa. Lấy hết can đảm, lấy hết dũng khí, nàng nói nàng rất mến anh, có lẽ là yêu anh mất rồi. Câu nói ấp ủ bao năm qua nói ra khó quá. Nàng ngượng chín cả mặt, nàng cảm giác như mọi sĩ diện, ngạo mạn của mình đi đâu hết. Nàng muốn vỡ òa. Nàng khóc.
Anh cười rạng rỡ, hạnh phúc, rồi anh khóc. Anh nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng.
Nàng là con gái của một quân nhân, từ nhỏ được giáo dục những ý thức tự cường, tự lập. Nàng yêu tự do. Yêu anh nhưng nàng không bao giờ mang anh về phòng mình, không như cặp đôi khác gặp nhau tối ngày. Nàng vẫn lạnh lùng, vẫn đầy lí trí trước mặt anh.
Anh chấp nhận hết những thứ ấy. Anh hiểu nàng hơn ai hết và anh biết nàng yêu anh nhưng anh không có quyền cướp đi tự do của nàng.
Yêu nhau ba năm, chưa bao giờ nàng nhắc tới chuyện cưới xin. Anh từng nhắc tới nhưng thấy nàng do dự nên không muốn ép nàng.
Gia đình hai người giục cưới, nàng gật đầu đồng ý với những suy nghĩ mông lung, lo lắng. Nàng và anh cùng chụp ảnh cưới, nàng trong bộ áo cưới xinh xắn như thiên thần, ngây thơ, trong sáng và đầy tự tin.
Nhưng rồi những suy nghĩ về cuộc sống gia đình khiến nàng sợ hãi, nàng sợ phải lo âu về việc nội trợ, nàng sợ không chăm sóc được những đứa con. Nàng sợ một ngày nàng không còn hấp dẫn trong mắt anh nữa, nàng sợ là vợ người ta rồi nàng sẽ mất tự do.
Anh nói anh yêu nàng, anh chu đáo, nâng niu nàng, nàng sợ không thể làm một người vợ tốt, không cho anh được hạnh phúc, nàng sợ…
Xe hoa đến đón cô dâu, anh nhận được tin báo không thấy nàng ở đâu. Anh lo lắng, anh ngỡ xảy ra chuyện gì với nàng. Những cuộc gọi liên tục chỉ báo về tiếng tút lạnh lùng khô khốc. Rồi một ngày nàng trở về, nàng xin lỗi anh. Anh không trách nàng. Chỉ thấy tim mình đau nhói. Anh nghĩ mình chưa đủ sức mạnh để kéo nàng khỏi vòng tay của thần tự do.
Anh sang nước ngoài làm luận án tiến sĩ, nàng làm chuyên viên của viện nghiên cứu môi trường. Không thư, không email, không điện thoại, anh như cơn gió biến mất khỏi cuộc sống của nàng nhưng anh không biết nàng nỗ lực thế nào cũng không xóa được những ý nghĩ về anh.
Anh sống thế nào, có ai pha café cho anh, ai ngồi uống cùng anh, ai kể chuyện cho anh nghe? Anh quên nàng chưa, anh đã cưới vợ chưa? Nàng nhớ anh.
Bao năm qua có bao người ngỏ ý muốn đến với nàng, nàng không từ chối nhưng rồi chẳng được bao lâu nàng đều chủ động chia tay. Tất cả đều không cho nàng cái cảm giác gọi là yêu.
Một cơn gió vụt qua thổi tung mái tóc của nàng. Ngày nàng bỏ rơi vị hôn phu của mình, mái tóc ấy còn chưa chấm vai, giờ nó phủ hết tấm lưng rồi. Anh từng hỏi nàng không bao giờ để tóc dài sao, nàng cười hì nói em ngại chải đầu.
“Anh sẽ chải tóc cho em” nàng vẫn nhớ câu nói ấy, nàng nhớ anh vẫn xị mặt lắc đầu khi chạm vào mái tóc lũn cũn của nàng, rồi giận dỗi khi nàng cắt tóc.
Giờ tóc nàng dài rồi chẳng có ai chải cho. Nàng tự chải tóc cho mình, lại cơ hội để... nhớ.

Anh về nước làm giảng viên.
Trường đại học, nơi anh và nàng gặp nhau. Anh đang bước trên cái hành lang mà nàng vội chạy theo để nói rằng nàng yêu anh. Phải rồi ngày ấy nếu anh có đủ dũng cảm để bày tỏ tình cảm với nàng thì hai người đã không bỏ phí hẳn một thời gian dài như vậy, nàng sẽ hiểu anh hơn vậy chưa chắc nàng đã bỏ chạy. Nếu bây giờ nàng còn yêu anh thì sao, nàng đang dằn vặt, nếu anh không mở đường cho nàng thì chẳng phải hai người lạc mất nhau... mãi mãi...
“Mình quay lại nhé em!”
Nàng sững sờ vì anh trở về, vì anh đến tìm nàng, vì anh nói câu ấy. Nàng rung động như ngày nàng phát hiện nàng nhớ anh, nàng nghẹt thở như lúc nàng nói với anh từng từ, từng từ một ấy. Và nàng nói khẽ “em xin lỗi”.
Anh lại cười, nụ cười hiền, anh nghĩ hai người có thể làm bạn của nhau. Anh cùng nàng một đoạn đường đi làm rồi lại cùng nàng một đoạn đường về. Anh chuẩn bị cho nàng đồ đạc khi nàng đi công tác, đôi khi anh tự động dọn cho nàng đống bừa bộn trong nhà. Anh bảo nàng vẫn chỉ như cô bé năm xưa đi cắt tóc vì ngại chải đầu thôi. Nàng vui vẻ đón nhận mọi sự quan tâm của anh như một điều hiển nhiên vậy. Đổi lại nàng thích nấu ăn, sáng nào nàng cũng chuẩn bị cho anh một hộp cơm ngon tuyệt. Anh mang nó lên trường đến trưa giở ra mà ngồi cười một mình. Có buổi tối anh về thấy bàn ăn dọn sẵn rồi nàng từ đâu chạy ra cười. Hai người cứ như thế bên nhau.
Nàng bảo em thấy hai đứa mình không giống bạn. Anh bảo ừ giống vợ chồng hơn. Nàng cãi không phải, là giống tình nhân.

“Chúng mình cưới nhau đi.”
Nàng bảo anh thế, anh, anh chết đứng người, cái cảm giác muốn nổ tung, muốn gào lên cho thế giới biết anh hạnh phúc biết bao khi nghe câu ấy. Anh nhìn nàng trân trân, tại sao luôn là nàng, là nàng nói yêu anh, rồi nàng cầu hôn anh.
Anh từ chối. Lần đầu tiên nàng biết thế nào là hụt hẫng, thế nào là đau khổ, vậy mà bao năm qua nàng gây bao đau khổ cho anh. Lúc ấy anh mỉm cười chấp nhận, vậy nàng cũng nên chấp nhận chăng? Không nàng không muốn, nàng biết anh yêu nàng mà.
“Chẳng lẽ chúng ta chỉ mãi là nhân tình, nhân ngãi thôi sao?”
Nàng hỏi anh. Anh lại cười, vẫn nụ cười ấy, anh bảo nàng rằng “Việc cầu hôn nên để cho anh”.
© Tiểu Phong – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






