Mình cùng nhau già đi
2024-09-24 19:30
Tác giả:
blogradio.vn - Trong không gian nặng trĩu ưu tư ấy, một người cất bước ra đi với danh xưng “người thay thế”, một người đang nằm vờ như say xỉn đếm từng bước chân của người kia…
***
Có một đoạn tình cảm vĩnh viễn em chẳng thể nào quên, cũng có một bóng hình khiến em đôi lần nhung nhớ đến quặn đau mỗi khi nghĩ đến. Cảm ơn anh vì đã trao đến em ngàn nụ hôn của gió nơi phương xa.
Tôi và anh bên nhau đã được ba lần Xuân, Hạ, Thu, Đông. Tình cảm của chúng tôi từ trước đến nay vốn rất tốt, tuy rằng đôi lúc vẫn có những cuộc cãi vã không mong muốn nhưng sau mỗi lần như thế, chúng tôi lại hiểu nhau hơn. Đồng thời cũng ngộ ra rằng, trong tình yêu luôn phải có kẻ nhường người nhịn.
Người đàn ông tôi yêu nói không phải khoe chứ thật ra anh chẳng khác gì một chàng trai bước ra từ truyện ngôn tình cả.
Anh nhẹ nhàng bước vào cuộc sống của tôi, thổi vào tâm hồn tôi một làn gió mới man mát, xoá hết ưu tư phiền muộn, chỉ để lại hai chữ “bình yên” dài vô tận.
Ngày tháng qua đi, hình bóng của anh in dấu lên từng giây từng phút trong cuộc đời tôi. Ở bên anh, thời gian như lắng đọng và nhuốm màu yêu thương khiến tôi luôn vô thức mà mỉm cười.
Tôi và anh trước kia trải qua bao nhiêu mối tình, điều đó không quan trọng. Anh một lần tâm sự vì sự vô tâm của bản thân mà khiến người cũ phải rời đi, cô ấy đã chịu quá nhiều thiệt thòi trong mối quan hệ mờ nhạt đó.
Tôi nghe xong cũng không xù lông nhím tức giận, bởi tôi biết, anh của những năm tháng sau này đã bị ám ảnh tâm lý đến nhường nào…
Chẳng cần quan tâm trước kia anh ra sao, chỉ biết rằng chúng tôi của bây giờ là những cái “tôi” hoàn hảo nhất dành cho nhau. Đi qua gần 30 mùa xuân, ai cũng đã có cho mình sự trưởng thành trong tâm hồn và cuộc sống, vì thế, mọi lỗi lầm trong quá khứ là thứ đã đúc kết nên chúng tôi của ngày hôm nay.

Chiều hôm đó, có người nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng dưới ánh chiều hoàng hôn rực rỡ của một ngày đầu Hạ… Đến bây giờ, tôi mới hiểu hết ý nghĩa thật sự của hai chữ “tình yêu”...
Tình yêu là khi tôi khóc có người ngồi bên lau đi giọt nước mắt mặn chát; thất bại có người âm thầm ở bên cổ vũ; thành công có người lặng lẽ siết chặt bàn tay và nở một nụ cười thật tươi như thể anh đã biết trước từ lâu.
Cứ thế, chúng tôi cùng nhau bước qua biết bao thăng trầm của dòng đời đầy biến cố ngoài kia.
Ngỡ rằng tình cảm ấy sẽ xanh mãi cùng năm tháng thanh xuân rực rỡ, ấy vậy mà rốt cuộc cũng có ngày tôi phải tự nắm lấy đôi bàn tay của chính mình để kiên cường sống tiếp…
Vào một đêm say, anh ôm lấy tôi vào lòng thủ thỉ tâm sự. Anh bảo, anh nhớ người cũ, anh còn thương cô ấy và luyến tiếc mối quan hệ xưa kia lắm… Từ vóc dáng cho đến cách ăn nói của tôi cũng giống cô ấy đến lạ!
Ngay cái khoảnh khắc trớ trêu đó tôi bỗng dưng nhận ra rằng, có lẽ, tôi đã đánh giá quá cao vị trí của bản thân trong tim anh, để rồi bây giờ nỗi thất vọng bủa vây lấy tâm trí như có một cơn giông bất tận trong tim.
Trong không gian nặng trĩu ưu tư ấy, một người cất bước ra đi với danh xưng “người thay thế”, một người đang nằm vờ như say xỉn đếm từng bước chân của người kia…
Vào một chiều Đông của gần một năm sau đó, thư ký của anh mang đến nhà tôi tờ giấy chuyển nhượng tài sản, bộ hồ sơ bệnh án cùng một bức tâm thư viết tay.
Nét chữ trong ấy cớ sao quen thuộc?
Anh, để lại hết thành quả lao động bao nhiêu năm qua cho tôi và đứa con bé bỏng sắp chào đời của chúng tôi hưởng thụ.
Anh, vĩnh viễn rời xa mẹ con tôi với căn bệnh ung thư máu quái ác đã dày vò bao lâu nay mà tôi không hề hay biết…
Là do tôi quá ngu ngốc hay do anh giấu quá giỏi?
Nếu bây giờ tôi khóc, liệu người có thể ngồi bên lặng lẽ lau hai hàng nước mắt đang lăn dài trên má hay không?
Nếu tôi bảo rằng tôi nhớ người, nhớ mùi hương ấm áp xưa cũ rất rất nhiều, liệu người có mủi lòng quay về dang tay ôm trọn tôi vào lòng và thủ thỉ những lời dỗ dành ngọt ngào như trước kia?
Nếu tôi nói máu mủ của chúng ta đang lớn dần, người có thể ở lại nơi nhân thế này để áp tai vào bụng tôi nghe ngóng bé con dù chỉ là một giây vô thường của cuộc đời?
Có quá nhiều cái “nếu” tôi muốn biến thành hiện thực, nhưng thực tế khắc nghiệt vốn dĩ luôn làm con người ta đau lòng.
“... Rốt cuộc ngày hôm ấy, em cần 46 bước để rời xa anh, còn anh dù có đi hết cả một kiếp người cũng chẳng thể xoá nhoà hình bóng em trong tim… Để quên đi một người vốn đã trở thành thân thuộc thật sự quá khó em à!”
Những giọt nước mắt đau thương cứ lặng lẽ rơi xuống, nét mực cũng vì thế mà nhoè đi đôi phần.
Tôi với tay lấy cây bút, run rẩy viết lên phía dưới bức thư:
“Hẹn chồng ở một kiếp sống khác, ở đó, vợ nhất định sẽ siết chặt tay chồng không bao giờ buông… và chúng ta sẽ cùng nhau già đi, chồng nhé!”
Có thể nói, trên đời này thứ trường tồn lâu nhất là kỷ niệm; khoảng cách đáng sợ nhất chính là âm dương cách biệt…
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Mong Bạn Sẽ Luôn Kiên Cường Với Cuộc Sống Này | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026
Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!
Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc
Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.
Hỏi cưới
Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.
559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông
Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.
Chúng tôi và thời đại của chúng ta
Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.
Xuân về, Tết ở hai thời
Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.
90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?
Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.
Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng
Sau 35 tuổi, điều quan trọng không còn là có bao nhiêu mối quan hệ, mà là giữ được những “quý nhân” giúp bạn tỉnh táo, vững vàng và bình yên hơn mỗi ngày.
Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời
Trưởng thành không phải là được đi xa, mà là khi ta nhìn người ta được bố đón về, còn mình thì phải tự học cách làm "người lớn" trong những cuộc gọi FaceTime đẫm nước mắt.
Mùa đông này lạ quá
Mùa đông này lạ quá Xen lẫn giữa mùa mưa Có lúc trời trở bấc Cái rét đậm hơn xưa.






