Mẹ như loài hoa muống biển
2023-07-24 19:09
Tác giả:
Phan Thanh Cẩm Giang
blogradio.vn - Cũng giống với mẹ vậy, từ một cô tiểu thư gia đình khá giả, đem lòng yêu người lính chiến trường thời oanh liệt để rồi bao nhọc nhằn mẹ một mình gồng gánh.
***
Buổi sáng, cái nắng chớm hè hé từng tia chói lọi qua khe cửa đánh thức giấc ngủ miên man. Biết không thể đấu lại tia nắng oi ả kia nên thân người uể oải tôi lê bước mở toang cánh cửa sổ, bất giác bao mê man của giấc say nồng tan biến trước dải tím trải dài mênh mông hoa muống biển. Không biết loài hoa này có từ bao giờ, lúc tôi chào đời và biết nhận thức thế giới xung quanh thì đã thấy thảm xanh xen kẽ sắc tím hồng mộng mơ trên mảnh đất ven biển Bạc Liêu. Nhìn sang, mẹ đang nhóm bếp củi chuẩn bị buổi cơm sáng cho cha kịp đi làm, vài lọn tóc còn xuề xòa trên đôi má rám nắng vì cuộc mưu sinh vất vả. Lòng chợt nghĩ mẹ tựa như loài hoa muống biển ngoài kia, mặc gió sương bể đời có lắm gian truân thì người phụ nữ vẫn tảo tần vượt qua bao trở ngại lo cho gia đình có bữa đủ đầy.
Cái vùng nắng gió chan chát, đất đai phèn mặn ngỡ đâu chỉ có những hàng đước lêu khêu từng chùm rễ, hay rừng mắm xám xịt thân đua chen theo triền đê, trũng nước thì lại tồn tại một loài hoa bò lặng lẽ với sức sống sinh sôi mãnh liệt ôm lấy từng kẽ đất đâm chồi trong cái mặn mòi. Cũng giống với mẹ vậy, từ một cô tiểu thư gia đình khá giả, đem lòng yêu người lính chiến trường thời oanh liệt để rồi bao nhọc nhằn mẹ một mình gồng gánh.
Sau ngày cưới, mẹ theo cha ra vùng đất ven biển phèn chua, nước mặn nơi đây để gây dựng cuộc sống với đôi bàn tay trắng, tài sản là những mẫu đất vuông khô cằn đang chờ bàn tay khai hoang của con người. Do tham gia kháng chiến với vết tích chiến tranh để lại, cha là thương binh phải sống trong đau nhức của biến chứng vết thương nên bao việc nặng nhọc trong gia đình mẹ gồng gánh tất cả.

Ấy vậy tuy sức phụ nữ chân yếu tay mềm, với lòng chịu thương chịu khó những luống khoai, dưa cà chen chút trải dài một màu xanh mơn mởn trên từng mô đất bạc màu. Rồi những đêm mưa như trút trong cái lạnh rét, khi mọi người yên giấc nồng mẹ một mình lặn hụp dưới con nước lớn đổ dồn từ cửa biển vào để đặt từng chiếc lú bắt mớ cá, tôm đem ra phiên chợ sáng bán đổi lấy lon gạo cho bốn miệng ăn gia đình. Hay khi con nước ròng tôm cá rút ra biển, sập tối mẹ lại theo chân các chú, bác hàng xóm ra bãi cát ven biển cào nghêu bắt ốc trong sự chờ mong của lũ con thơ ở nhà. Bắt bán được bao nhiêu đồng, mẹ dồn cả vào miếng cơm, thang thuốc cho cha. Tôi chưa thấy mẹ mua gì cho riêng bản thân dù chiếc áo khoác đã sờn màu của nắng gió.
Khi mùa bão về, biển động từng cơn sóng dữ ào ạt đánh vỡ thành cống giữ cá tôm, lú, lợp bị nước cuốn trôi, mẹ trầm mình vớt lấy. Trong làn nước xoáy ngã trượt chân té ra vùng trũng sâu trong tiếng khóc gọi của chị em tôi, nếu không kịp với lấy bụi cây ven bờ thì có lẽ dòng nước cuộn sóng kia đã cướp mất mẹ tôi mãi mãi. Cha từ cơ quan về với thân hình ướt sũng, tôi vội kể thì mẹ lại cắt ngang câu trần thuật còn dang dở, bởi mẹ đâu muốn làm cha lo và day dứt khi đáng lẽ những chuyện ấy phải trông chờ vào sức của người đàn ông vững chãi, mẹ nào muốn vào vùng nguy hiểm. Mẹ coi từng cái lú, cái lờ như tài sản đồng hành cùng mình trong cuộc sống mưu sinh lo cho gia đình trong gian khó. Dù cuộc đời mẹ lắm gian truân nhưng tôi chưa thấy bà hằn học với chồng con dù chỉ một lời.
Chiều nay, nắng vàng nhạt buông nhẹ từng tia le lắt, mẹ ngồi giữa thảm xanh rau muống biển trải dài trước khoảng sân, từng đóa hoa tím hồng lắc lư theo làn gió biển man mát, bên cạnh là con mèo mun quấn quýt vờn lũ bướm vàng dập dìu trên nụ hoa. Bàn tay mẹ thoan thắt hái cuộn từng cọng muống biển vào chiếc ấm để nấu thuốc cho cha. Bỗng tia sáng lóa trước mặt, đoàn nhiếp ảnh đi từ vùng biển về ngang bắt gặp khoảnh khắc mẹ bên thảm hoa tím đậm chất thơ nên đã chụp vội vài tấm. Mẹ ngước lên thấy khách ven đường, chỉ kịp nở nụ cười chân chất của người phụ nữ lao động đang hòa cùng mảnh đất thiên nhiên mình đã gắn bó gần cả tuổi thanh xuân.
Độ mười ngày, cha hớn hở cầm về tờ báo cơ quan đặt hàng tuần có hình mẹ chụp trên thảm hoa muống biển hôm bữa kèm dòng cảm nhận "phụ nữ vùng ven như loài hoa muống biển, lặng lẽ giữa triền cát cháy, khẽ khàng nở những bông hoa tím ngắt tô thắm cuộc đời…"
© Phan Thanh Cẩm Giang - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hạnh Phúc Rồi Sẽ Đến Thôi l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.














