Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mất bao lâu để quên một người?

2021-09-25 01:30

Tác giả: Én Yến


blogradio.vn - Anh và cô yêu xa, người ta nói xa mặt thì cách lòng, cái xa cách không đủ đun nóng cho tình yêu trẻ con của đôi lứa, đã làm anh rung động bên một người con gái khác.

***

Cô và anh đã chia tay nhau 7 tháng rồi. Nhưng có lẽ suốt quãng thời gian ấy, trái tim cô chưa bao giờ ngừng nhớ về anh, ngừng nhớ giọng nói ấm áp, nhớ ánh mắt ngọt ngào khi anh nhìn cô…

Đánh cược với bản thân, với con tim để gục lại lý chí, nói lời chia tay, một lời ly biệt đến tan nát cõi lòng. Cô còn yêu và thương anh nhiều lắm! Cô thương anh mỗi lúc phải hành quân xa, mồ hôi ướt đẫm trên áo, lên gương mặt chất phác lấm tấm bùn đất của anh. Thương cả nụ cười tươi roi rói mỗi lúc anh nhìn thấy cô, hay đơn giản chỉ là, vài dòng tin nhắn tâm sự mỗi lúc anh buồn, anh mệt mỏi, áp lực với công việc, với cuộc sống…

Nhưng chính tình yêu ấy đã khiến cô từ bỏ anh, cô rời xa anh như cách để cô có thể yêu anh lần cuối, một lần cuối cùng sẽ chẳng có cơ hội nào nói lời yêu anh nữa.

Cô do dự soạn vài dòng tin nhắn, soạn rồi lại xoá, vì cô lo lắng cho mối quan hệ này. Cô sợ rằng, nếu không buông bỏ, nếu cứ nghe theo những lời của trái tim, thì cuối cùng chính cô là người phải chịu đau đớn, sự đổ vỡ trong một mối quan hệ mà cô là "người thứ ba" của "người thứ ba" trong cuộc tình của chính mình - một tình yêu mà cô đã dày công vun đắp mấy năm nay.

Và rồi, dòng tin nhắn ấy đã được gửi đi…

Với nội dung vỏn vẹn 1 câu: "Mình chia tay nhé!"

Cô nghẹn ứa ở cổ họng, tại sao lại đau đớn đến thế này!

Anh và cô yêu xa, người ta nói xa mặt thì cách lòng, cái xa cách không đủ đun nóng cho tình yêu trẻ con của đôi lứa, đã làm anh rung động bên một người con gái khác.

Cô phát hiện điều này khi lướt phải status của anh chúc sinh nhật cô gái ấy. Một lời chúc ngọt ngào kèm với một tấm ảnh hai người bên nhau tươi cười - "đúng họ trông rất hạnh phúc!".

Điện thoại rơi từ trên tay cô xuống, trái tim cô đập loạn, cô dụi mắt không thể tin vào điều bản thân thấy. Nhưng cô cố gắng nhìn lại, tự nói với mình là nhìn lầm, nhưng thật sự hình ảnh ấy vẫn ám ảnh không hề thay đổi…

Vài ngày sau đó, sau khi quyết định giữa rất nhiều lựa chọn, cô đã chọn rời xa anh, nói đúng hơn là trong im lặng, không ồn ào, coi như đó là một lần giải thoát cho tình yêu xa sông cách trở này. Để anh có thể bên người ấy hạnh phúc, không còn vướng bận điều gì bên cô nữa.

Cô hi vọng rằng, sẽ nhận lại một lời giải thích từ anh. Nhưng không, anh nhẹ nhàng đáp trả đồng ý, và đến giờ phút này, cô đã không còn chờ mong một chút ánh sáng nào cho mối quan hệ này…

Cô và anh đã cắt đứt liên lạc từ đó tới giờ, nói đúng hơn là hơn 7 tháng, 7 tháng để cô dặn lòng quên đi hình bóng của anh.

 

Và đến bây giờ, sau nhiều đổ vỡ, bao nhiêu lần nước mắt rơi, những đêm trằn trọc không ngủ, cô đã biết cách yêu thương bản thân hơn, chăm sóc nhiều hơn những gì đã làm trước đây. Cô bắt đầu thói quen đọc sách, rồi tập Thiền, dành thời gian để học, rồi cô tham gia cả lớp tập Yoga. Dần dần, cô lao đầu vào công việc để quên đi nỗi nhớ anh vẫn thường trực trong tim mỗi ngày.

Và rồi, thật nhanh chóng, 7 tháng trôi qua - những tháng ngày khó khăn để cô có thể vực dậy được sau lần đổ vỡ. Cô gái ấy hiểu ra rằng, "Mất bao lâu để quên một người ư?". Chúng ta không thể xoá sạch những ký ức mà cả hai đã cùng tạo ra, nhưng thời gian sẽ làm phai mờ đi hình bóng của người ấy trong trái tim mình. Có một câu nói mà cô thấy bao giờ cũng đúng không hề sai: Thời gian sẽ làm phai mờ đi tất cả, dù vết thương đau đến thế nào, vấn đề chỉ nằm ở hai chữ "Thời gian" mà thôi!

© Én Yến - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 470: Với những người không thương mình thì đừng cố nữa!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

back to top