Mãi mãi là một lời nói dối
2019-12-12 01:35
Tác giả:
Tâm Di
blogradio.vn - Mùa đông chạm vào từng kẽ lá, những cơn gió rét đầu mùa đã chạm vào đôi tay gầy guộc đang bận đan cho mình một chiếc khăn len ấm. Từ ô cửa sổ bên kia bỗng vang lên giai điệu của một bài hát buồn da diết, từng câu từ như đâm thẳng vào trái tim vốn vẫn còn nhiều vết xướt "Mãi mãi là một lời nói dối, chẳng ai cam tâm yêu ai cả đời, ...." Lòng em chùng xuống, nước mắt bỗng lăn từng giọt dài.
***
Chúng mình đã chia tay bằng cái cách chỉ mình anh muốn
Có ai đó đã từng nói với em rằng, chia tay bằng sự lặng im là cách đớn hèn nhất khi kết thúc một mối quan hệ. Thế mà điều ấy lại vận vào cuộc tình của chúng mình.
Buổi sáng đầu đông năm ấy sẽ mãi là một kí ức mà em chẳng dễ gì quên được. Mình có hẹn cùng nhau nhấm nháp vị cà phê nơi đất rừng Tây Nguyên chỉ có gió lạnh và tình yêu. Em mặc một chiếc váy thật xinh, khoác chiếc áo dạ qua gối, choàng một chiếc khăn len thật ấm. Em chờ anh đến với một tâm trạng rất khác, không giống cảm giác nôn nao chờ đợi một hạnh phúc như mọi lần.
Một giờ,…
Hai giờ,…
Rồi ba giờ,…

Em biết anh sẽ không đến. Linh cảm mách bảo em rằng, em không nên đợi nữa. Có lẽ anh định chọn hôm nay sẽ là lần gặp cuối cùng của chúng ta, anh sẽ nói hết những điều anh muốn và bước đi thật nhanh như cái cách anh từng đến. Em ngờ ngợ điều này từ những lần anh thở dài khi dạo phố cùng em, khi nằm cạnh em trong căn phòng quen thuộc của chúng mình, khi anh lỡ hẹn một vài lần trước đó và khi anh mắt anh nhìn em không còn đong đầy yêu thương nữa.
Anh chặn mọi liên lạc từ em. Em biết sẽ không có điều gì nguy hiểm xảy đến với anh đâu, chỉ là vào những giây phút cuối, anh quyết định chia tay theo cái cách mà chỉ mình anh muốn.
Mùa đông năm ấy thật dài, từng cơn gió đan qua làn tóc rối rồi chạy thẳng vào tim, lạnh cóng!
Phải gom góp bao nhiêu nỗi thất vọng mới có thể buông đôi tay?
Đã nhiều năm rồi kể từ buổi sáng đầu đông ấy, em vẫn đau lòng khi có ai đó vô tình nhắc nhớ về ngày cũ. Anh có biết vì sao không? Em đã dành tất cả những chân thành cho tình yêu của chúng mình, mà những chân thành ấy thì đâu thể nào quên đi chỉ trong một khoảng thời gian. Em từng nghĩ rằng, cứ trao đi rồi sẽ được nhận lại đúng những chân thành ấy từ anh.
Là vì em chọn sai người hay vì em yêu sai cách?

Đến rồi đi hay ở lại đều không phải là lẽ thường tình, mọi câu chuyện xảy ra trong cuộc đời đều có lý do riêng của nó. Ấy thế mà rất nhiều người, trong đó có em đã từng cố chấp vịn vào một niềm tin vô hình nào đó mà mong mọi chuyện rồi sẽ diễn ra theo ý mình. Em vẫn mong anh sẽ quay lại và nói rằng mọi chuyện đã qua, đúng – sai đều đã nằm lại ở quá khứ, anh và em lại viết tiếp một tương lai có anh, có em, có hạnh phúc của chúng mình.
Em gom góp tất cả những kí ức tươi đẹp của chúng mình để biện minh cho anh, cho sự lặng im đáng sợ ấy. Em cố chấp tin vào lời nói dối “Mãi mãi hạnh phúc cùng anh”. Để đến bây giờ, trong căn phòng vắng giữa mùa đông lạnh lẽo này, em lại gom góp tất thảy những nỗi thất vọng chất chứa trong lòng bấy lâu để chấp nhận quên anh.
Sau chia tay, người con gái chịu những tổn thương như em không còn cách nào khác là phải mạnh mẽ, thật mạnh mẽ để không rơi thêm một giọt nước mắt nào khi vô tình chạm mặt những điều từng thân quen. Em vẫn được phép yếu lòng chứ, như lúc này, khi tự ngồi đan cho mình một chiếc khăn len để giữ ấm mình qua mùa đông lạnh lẽo.
Gió vẫn rả rích từng cơn, anh và em rồi sẽ hạnh phúc sau giông bão, chỉ là không cùng nhau mà thôi.
© Tâm Di – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Thời gian đã mang đi thứ gì
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.















