Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời má dạy trên mảnh đất Miền Tây chất phác

2024-09-13 14:50

Tác giả: Phan Cố Gia


blogradio.vn - Ở vùng quê này, người ta sống với nhau bằng cái tình, cái nghĩa. Họ có thể không giàu có về vật chất, nhưng lòng họ luôn đầy ắp sự chân thành và nghĩa tình. Má dạy con rằng, dù sau này có đi xa, có thành đạt, con vẫn phải giữ lấy tấm lòng chân chất đó.

***

Con yêu, nơi con được sinh ra và lớn lên không phải là nơi phồn hoa đô hội, mà là một vùng quê nghèo nhưng đậm tình người. Mảnh đất Miền Tây với nắng gió hai mùa, nơi người ta sống giản dị, chân thành và đầy ắp tình thương. Chính nơi đây, má đã dạy con những bài học đầu đời, những điều giản đơn nhưng sẽ là hành trang quý giá cho con trên hành trình trưởng thành.

Má dặn mà dặn con nghe

Ngoài kia đời bao giông gió.

Phải lo tu thân giữ gìn

Phải luôn yêu thương gia đình.

Đời dù có nghèo hay sang

Thì con ơi nhớ mấy câu má thương con hoài.

(Trích lời bài hát: Má thương con hoài

Sáng tác: Phạm Hồng Biển)

Má dạy con lòng biết ơn: Được lớn lên trong vòng tay ấm áp của gia đình, con đã cảm nhận được tình thương vô bờ bến mà tía má dành cho con. Mỗi buổi sáng má ra đồng, con biết rằng từng giọt mồ hôi của má là để con được no ấm, được cắp sách đến trường như bao đứa trẻ khác. Đừng bao giờ quên những hy sinh thầm lặng đó, con nhé. Má không phải là người má vĩ đại nhưng nếu được má sẽ chọn hy sinh đời má, để cho con của má được hạnh phúc. Khi mang thai con, lần đầu làm một người má với bao điều bỡ ngỡ, chưa biết gì và cũng không biết làm sao để nuôi dạy con thành nhân. Rồi nội dạy má, bà ngoại con đã dạy má, cũng từ đó má đã biết thương ngoại con hơn. Sau này con làm má, con sẽ hiểu, nếu được chọn lựa, má sẽ chọn lựa gánh cả bầu trời gian khó, vất vả để bước đường con đi sẽ dịu dàng hơn.

Má bảo: xưa nhà ta nghèo, chạy vạy từng lon gạo, những lần con bệnh, ba thì đi buôn bán tận miệt ngã bảy vùng kinh cùng, nhờ có bà con hàng xóm, chèo xuồng trong đêm đưa con đi trạm xá, bao lần con bệnh là bao lần cái ơn cái nghĩa lại được chất đầy thêm ti tí. Má bảo: nếu ngay cả việc mang ơn người đã từng giúp mình mà con chẳng làm được thì mãi mãi con không thể trở thành người giàu, phải biết mang ơn và chịu ơn người đã cưu mang ta.

Má dạy con sự kiên trì: Dẫu cuộc sống nơi quê nghèo không ít khó khăn, nhưng má luôn dặn con không được bỏ cuộc. "Nắng mưa hai mùa, nhưng ước mơ con chữ không bao giờ phai mờ," má thường nói. Chính sự kiên trì đó đã giúp con vượt qua những trở ngại trên con đường học tập, để từng bước tiến gần hơn đến ước mơ con chữ. Trên mảnh đất này, tuy con đường đến trường còn bao gập ghềnh nhưng nếu con biết sự gian khó đó không là gì đối với thế giới khắc nghiệt ngoài kia. Má không thể chở che cho con suốt đời nên con đường là do con chọn, đi như thế nào là quyết định của riêng con nhưng con hãy tin một điều: Má luôn bên con, nhà mình mãi là mái nhà che mưa che nắng cho con khi con trùng chân mỏi bước.

Má dạy con tình người: Ở vùng quê này, người ta sống với nhau bằng cái tình, cái nghĩa. Họ có thể không giàu có về vật chất, nhưng lòng họ luôn đầy ắp sự chân thành và nghĩa tình. Má dạy con rằng, dù sau này có đi xa, có thành đạt, con vẫn phải giữ lấy tấm lòng chân chất đó. Đừng để những cám dỗ của cuộc đời làm mờ đi phẩm chất tốt đẹp mà con đã được nuôi dưỡng từ thuở ấu thơ. Con biết tại sao đám giổ ông bà, má hay nấu nướng đồ ăn nhiều, là vì má muốn mang sang biếu bà con hàng xóm, đó gọi là cái tình xóm làng tối lửa tắt đèn có nhau. “Người ta ăn còn mình ăn hết” là câu mà má luôn nói với chị em chúng tôi mi khi có đám tiệc trong nhà.

Má dạy con sự trưởng thành: Trưởng thành không chỉ là lớn lên về thể xác mà còn là sự chín chắn trong tâm hồn. Má muốn con hiểu rằng, dẫu cuộc đời có bao khó khăn, gian nan, con vẫn phải giữ vững niềm tin và lòng tự trọng. Hãy luôn nhớ về nguồn cội, về những tháng ngày dãi nắng dầm mưa cùng mẹ trên cánh đồng, để con thấy mình mạnh mẽ hơn trước những thử thách của cuộc sống.

Con yêu, má biết rằng cuộc đời phía trước còn nhiều chông gai, nhưng má tin con, một đứa con được nuôi lớn từ tình yêu thương và lời dạy bảo của má, sẽ biết cách để trưởng thành nên người. Hãy luôn giữ trong tim những lời má dạy, như ngọn đèn soi sáng con đường con đi.

Mong mùa vu lan đến, con xin chúc má của con và mọi người má trên thế gian này thật nhiều, thật nhiều sức khỏe, mãi hạnh phúc và mãi bên cạnh chúng con.

Dù là cài bông hồng gì thì chúng ta đã luôn hạnh phúc khi được làm con của má, dù ở phương trời xa xôi nào thì hãy tin má mãi bên chúng ta.

Mùa vu lan – mùa của báo hiếu và mùa nào trong năm cũng là mùa để chúng ta yêu thương người đàn bà vĩ đại ấy.

Trân trọng, Má của con.

Cảm ơn Quý đọc giả đã chọn đọc bài viết của tôi.

© Phan Cố Gia - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cảm Ơn Vì Đã Xuất Hiện Và Yêu Thương | Radio Tâm Sự

Phan Cố Gia

Chỉ mong gặp được người dẫu ngược đường vẫn đến thăm mình, dẫu bận rộn cũng chưa từng có ý định để mình một mình ở lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top