Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời hứa mùa hoa sữa

2014-09-25 01:03

Tác giả:


Yêu 24/7 - Bờ vai, cái ôm cùng cái nắm tay ấm áp của người yêu thương nó hết mực đã giúp nó can đảm hơn, mạnh mẽ hơn, vững tin hơn để nó một lần nữa có thể cảm nhận được niềm vui của cuộc sống, cảm nhận được tình yêu mà nó xứng đáng được nhận từ lâu lắm rồi.

***

Hằng ngày, mỗi khi tan học, nó lại ngồi ở ghế đá bên cạnh hồ nước trong công viên. Nó ngồi đó, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật xung quanh mà ngày nào nó cũng ngắm. Nó không chán bởi nó gọi nơi đây là không gian tĩnh lặng, là khoảng không gian riêng của bản thân. Nó ngồi đó cùng với một ly kem vị dâu mát lạnh giống như lòng nó bây giờ: lạnh lẽo. Ngồi lặng im và nhâm nhi, từng làn gió như đang đùa nghịch với mái tóc làm rối tung lên, nó cũng chẳng buồn vuốt chải lại. Nó là thế, chẳng bao giờ nó để thứ gì gây cản trở khoảng không gian riêng của bản thân. Cảm giác thoải mái sau một ngày học tập căng thẳng. Khuôn mặt nó dãn ra, đăm chiêu với những suy nghĩ mông lung.

Không biết từ bao giờ cái thói quen lượn quanh thành phố vài vòng rồi mới trở về nhà đã trở thành sở thích mà nó phải làm mỗi ngày. Nó khoan khoái dạo bước cùng "anh bạn thân thiết": xe đạp. 18 tuổi nó dần trở nên khép mình và cẩn trọng hơn với tất cả, nụ cười của nó cũng trở nên hiếm hơn bao giờ hết. Nó im lặng, kiệm lời với tất cả mọi người và thu mình vào căn phòng của riêng nó nằm nghe nhạc. Những bản nhạc không lời, những bản nhạc trầm buồn nằm trong danh sách phát nhạc của nó. Mọi thứ với nó nhạt dần, nhạt dần, nó cũng xa cách dần với tất cả. Nó như mất phương hướng...lạc lõng và cô độc.

hoa sữa

18 tuổi nó trải qua cảm giác mất đi người mà nó yêu thương hết mực. Cho đến tận bây giờ nó vẫn không dám tin rằng Người đã rời khỏi cuộc đời của nó. Mọi thứ xảy ra trong nháy mắt và cướp đi của nó tất cả. Tháng 11, hoa sữa tàn cũng là lúc nó vĩnh viễn mất đi người mà nó quý mến. Lời hứa của Người với nó vẫn chưa thực hiện được...

Ngồi dưới hàng cây quen thuộc nhớ về những kỉ niệm, khoé mắt nó cay nồng. Thời gian 3 năm kể từ ngày Người ra đi, giờ đây nó đã lấy lại được sự cân bằng cho bản thân mình nhưng đôi mắt nó vẫn không khỏi ngập nước khi nhớ về ngày xưa ấy, nhớ về lời hứa chưa thực hiện được dưới hàng hoa sữa nở trắng tinh khôi, nồng nàn.

Hàng hoa sữa vẫn nghiêng mình đón cái nắng tinh khôi mỗi sớm mai và nó hàng ngày vẫn đi dạo trên con đường thơm nồng hương hoa ấy, ngắm nhìn sự đổi thay từng ngày của phố phường, cảm nhận tinh khôi của đất trời gửi vào hương hoa sữa. Nó thấy bản thân nó vẫn may mắn lắm khi bên cạnh nó vẫn có chị gái và người yêu của nó. Đó là nơi vững chắc nhất để nó dựa vào khi mệt mỏi, khi vấp ngã trên con đường đời đầy chông gai thử thách. Bờ vai, cái ôm cùng cái nắm tay ấm áp của người yêu thương nó hết mực đã giúp nó can đảm hơn, mạnh mẽ hơn, vững tin hơn để nó một lần nữa có thể cảm nhận được niềm vui của cuộc sống, cảm nhận được tình yêu mà nó xứng đáng được nhận từ lâu lắm rồi.

Nó ngồi yên lặng để cho bản thân ngập chìm trong hương hoa ngọt ngào, để lắng nghe bản nhạc du dương từ cây vĩ cầm phát ra từ cửa sổ của một cô bé. Gió vẫn thổi... Ánh mắt nó xa xăm. Nó đứng dậy và bước, mái tóc vấn vương hương hoa thanh khiết dịu dàng, những chiếc lá "đùa nghịch" dưới đôi chân của nó. Nó giật mình tự hỏi: "Mùa thu tới rồi sao?" Vậy là mùa của hoa sữa đã về rồi. Ngước mắt lên, qua từng tán lá nhỏ, đôi môi nó mỉm cười thì thầm: "Hoa sữa sắp nở rồi! Nơi ấy mong Người bình yên!"

Tiếng lá khô xào xạc trong gió…Lời hứa năm ấy…

Từng bước chân lặng lẽ trên nền gạch, hàng hoa sữa nghiêng mình dưới ánh nắng tinh khôi của ngày mới...

  • Lê Phương Phạm

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

back to top