Loạt phát ngôn gây bão mạng trong Về nhà đi con
2019-05-21 08:32
Tác giả:
Trùm cuối là Dương - cô con gái út với những phát ngôn chuẩn ông cụ non: "Tha thứ cho một người không ra gì không phải là vị tha mà là tột đỉnh của sự ngu dốt."
***
Mời bạn nghe bài hát Về nhà đi con (OST)
Làm mưa làm gió trên truyền hình những ngày gần đây, bộ phim về tình cảm gia đình Về nhà đi con nhận được nhiều phản ứng tích cực từ khán giả. Đặc biệt, nhiều người dành lời khen ngợi đến dàn diễn viên của Về nhà đi con.
Sau 26 tập phát sóng, Về nhà đi con ngày càng kịch tính khiến khán giả không khỏi háo hức, mong chờ từng tập phim. Không chỉ gây ấn tượng bởi câu chuyện cảm động, diễn xuất đầy thuyết phục của dàn diễn viên, Về nhà đi con còn nhận được nhiều tán thưởng của khán giả bởi những câu thoại chất phát ngất.
Những lời dạy của ông Sơn (NSƯT Trung Anh):
"Giờ bố chẳng còn gì ngoài sự già nua và lẩm cẩm nhưng bố có tình yêu và một ngôi nhà để bất cứ lúc nào các con cũng có thể trở về.|
"Hạnh phúc của con còn quan trọng hơn nỗi buồn của người khác."
![]()
"Tất cả mọi nỗi thất vọng đều bắt nguồn từ hy vọng, hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn. Cứ chậm chậm mà chắc lại hay con ạ!"
"Đến một lúc nào đó con đủ trưởng thành, con sẽ hiểu thứ đắng cay nhất, thứ khó học nhất chính là lòng vị tha."
Câu thoại đầy thấm thía với những lời lẽ chan chứa yêu thương khiến bất cứ người con nào rưng rưng. Nhà có thể không phải là nơi bão dừng sau cánh cửa nhưng sẽ luôn là nơi nương náu bình yên nhất.
Nếu như bố Sơn (Trung Anh) khiến người xem cảm động với những câu nói về tình cảm gia đình thì bố của Bảo (Tuấn Tú) lại khiến khán giả bật cười với suy nghĩ của một ông bố trẻ phóng khoáng. Khi nói chuyện với cậu con trai 19 tuổi, ông bố trẻ đã cho ra đời loạt phát ngôn cực ngầu như: “Sao bố đặt tên con là Bảo mà con lại khó bảo thế hả?” hay “Tình cảm sâu đậm đến thế cơ à, thế mà không tán đổ, con thật không xứng đáng làm con bố”.
![]()
Ngay cả phản ứng khi bố Sơn sang nhà nói chuyện cái thai trong bụng Dương cũng mang lại nhiều cảm xúc cho khán giả. Khi thấy phản ứng ngơ ngác của con trai, bố Bảo đã quay sang nói với ông Sơn: “Có khi cái thai không phải là của thằng Bảo anh ạ” cùng biểu cảm cực hài hước khiến người xem bật cười.
Cũng là một nhân vật chính xuyên suốt bộ phim, Huệ - cô con gái lớn của ông Sơn cũng khiến khán giả gật gù bởi những triết lý sống: "Nếu anh không muốn đánh bạc, chẳng ai ép anh được. Cả việc anh đánh em, nếu như anh không muốn, anh đã không làm như thế."
"Em chưa đủ lớn để hiểu hết được chuyện một ngày là vợ chồng, cả đời là nghĩa vợ chồng."
Trùm cuối là Dương - cô con gái út với những phát ngôn chuẩn ông cụ non.
"Tha thứ cho một người không ra gì không phải là vị tha mà là tột đỉnh của sự ngu dốt."
![]()
"Chị đừng vì anh ta mà phải hạ thấp bản thân như thế, em không thích! Vì một con người không có ý chí tiến thủ, phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác, chị có tha thứ một lần hay một nghìn lần cũng không có ý nghĩa gì đâu."
"Không phải sai lầm nào cũng có thể sửa chữa, hối hận nào cũng có thể tha thứ được đâu bố ạ."
"Người tử tế trên đời này thì nhiều lắm. Thà sống với một người xấu ra gì còn hơn một người tốt vô tích sự."
"Diễn viên người ta cần thực lực với khả năng diễn xuất chứ ai cần cái bệnh hoang tưởng của chị."
Đoàn Hòa (Tổng hợp)
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”



