Lần đầu xa nhà ngày Tết Độc lập 2/9
2019-09-02 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - Bạn cùng phòng cũng lũ lượt kéo nhau về, một mình ở căn phòng trống. Chạnh lòng không ư? Có thể chẳng một ngôn từ nào có thể diễn tả hết nỗi niềm của một đứa con xa nhà ngay lúc bấy giờ.
***
18 tuổi, mang bao niềm hoài bão lên thành phố, đi đến cánh cửa đại học đầy rộng mở. Nhưng thoáng đâu đó, là niềm cô đơn của của cô cậu mới tập lớn mới ở nơi đông đúc này. Và hơn bao giờ hết là là mấy ngày nghỉ lễ.
Nếu những ai học xa nhà gần 1000km như tôi thì có lẽ cái mơ mộng về thăm nhà chưa bao giờ hiện hữu với những cô cậu sinh viên. Trong khuôn viên kí túc xá rộng lớn, bao giờ cũng đông đúc người ra kẻ vào, nhộn nhịp náo động, nhưng mấy ngày kề lễ, từng người, từng người cứ háo hức về nhà, thì nơi đây lại càng thêm cái hiu quạnh chưa bao giờ có. Bạn cùng phòng cũng lũ lượt kéo nhau về, một mình ở căn phòng trống. Chạnh lòng không ư? Có thể chẳng một ngôn từ nào có thể diễn tả hết nỗi niềm của một đứa con xa nhà ngay lúc bấy giờ.
Sáng hôm lễ, lướt dọc ngang trên mạng xã hội, bạn bè đăng tin, bao là đi chơi với gia đình, ăn uống sum họp, thì ở đây, lại có những người cứ nằm lì mãi trên chiếc giường tầng, không muốn đi đâu, thậm chí có muốn đi ăn cũng khó, mấy quán cơm bình dân quanh kí túc xá người ta cũng đi chơi lễ rồi. Thế là, mì tôm là người bạn đồng hành. Rồi tiếp tục vùi đầu vào chăn và nghe bản nhạc nhẹ nhàng…

Nhấc điện thoại lên gọi hỏi thăm ba mẹ, nhưng đến lúc ba mẹ hỏi: “Lễ có đi chơi đâu không con?”. Ngấn nước mắt như muốn chảy xuống, muốn nói hết tâm trạng lúc đó, nhưng không: “Con mới đi chơi, đi ăn với mấy đứa về đây ạ, quán đó, ngon lắm ý”.
Không phải là con nói dối ba mẹ, mà chốt để ba mẹ không lo lắng, vì ba mẹ luôn muốn cho con đầy đủ, sống vui vẻ. Nhưng khi nghĩ đến những lúc ba mẹ cực khổ để nuôi con ăn học với những đồng tiền ít ỏi hằng tháng ba mẹ gửi, con chả bao giờ dám phung phí.
Lễ này dù không về với gia đình mình được, nhưng con muốn nói rằng, con vẫn ổn. Vì con biết luôn có ba mẹ phía sau ủng hộ con, dù cô đơn một chút nhưng ai rồi cũng phải tập trưởng thành, tập quen với cuộc sống thành phố này thôi, đúng không ạ. Và ai cũng thế thôi, khi không còn ở trong sự bao bọc của ba mẹ mới biết cuộc sống chưa bao giờ dễ thở, đồng tiền chưa bao giờ dễ kiếm, và cũng chả có ai yêu thương mình hơn ba mẹ cả. Hết mấy ngày lễ buồn, trở về cuộc sống bận rộn nơi giảng đường, với những kế hoạch còn dang dở,.. nhưng càng áp lực bao nhiêu càng giúp bản thân mạnh mẽ mà cố gắng đi đến mục tiêu của mình hơn nữa. Còn bạn, 2/9 của bạn có gì vui không?
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Sống lại những tháng ngày hào hùng của dân tộc
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai
Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.
Do dự trời sẽ tối mất
Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."
Nhật ký những ngày hạ xanh
Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.
5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở
Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.
Ly cocktail của ký ức
Khi đặt ly xuống, tớ nhận ra rằng nỗi buồn, giống như hương vị trong ly cocktail, sẽ luôn ở đó, nhưng tớ có thể thưởng thức nó một cách dịu dàng, chậm rãi, và bước ra khỏi nó với ánh mắt sáng hơn một chút.
Sao phải cưới người không yêu
Ở một nơi xa, tôi cầu mong cho anh và gia đình anh được hạnh phúc và toại nguyện với mọi mong muốn ích kỉ nhỏ nhen khi đã đẩy tôi ra anh… anh đã trọn chữ hiếu mà phụ chữ tình bởi vậy tôi quyết định chọn cách quên anh…
Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi
Bố mẹ luôn lo lắng và chờ đợi ta trở về. Dù ta có đi bốn biển năm châu, dù ta có là ai trên cuộc đời này, trong mắt bố mẹ, ta vẫn mãi là những đứa trẻ. Vì thế, hãy biết nghĩ và sống cho bố mẹ bên cạnh nghĩ và sống cho riêng mình.
Cha vẫn ở đây
Minh đứng đó một lát, nhìn bóng dáng gầy guộc của cha trong ánh đèn mờ, trong lòng bỗng nhói lên một cảm giác khó gọi tên. Nhưng anh lập tức dựng bức tường lạnh lùng quanh tim: Mình không thể yếu lòng…
Hộp thư mùa thu
Chỉ là những dòng tin cũ đơn điệu, nhưng với tôi lại là những kỷ niệm vô cùng sâu sắc. Tôi của lúc ấy đã thư giãn như thế nào, cảm giác lúc ấy đã vui sướng bao nhiêu khi được một người ở xa lắng nghe và chia sẻ. Giờ thì chạm vào dòng tin nào tôi cũng sợ mất. Có lẽ ở hiện tại chẳng còn mấy người cổ hủ như tôi.
Không được bỏ cuộc
Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.





