Làm Freelancer sướng vui, khổ cực có cả
2022-09-08 01:10
Tác giả:
Freelancer (người làm việc tự do) là một lối sống mà nhiều bạn trẻ hướng tới. Họ có thể làm việc khi nào cũng được, sáng 10h dậy làm hay tối thức khuya tới 2-3h sáng. Công việc ngồi bên máy tính, ngồi quán cà phê hay bất cứ đâu. Họ thoải mái đầu óc, sáng tạo, có thể bứt phá, tạo nên thu nhập...
***
Freelancer và áp lực thời gian đầu
Leo Minh (Founder Leo Agency) nhớ lại khoảng thời gian ban đầu khi anh vừa 18 tuổi, là sinh viên năm nhất trường Cao đẳng Tài chính Marketing, rớt đại học và phải học ngành mà không đúng sở thích của mình. Gần 1 năm rưỡi đi làm ở quán cà phê, bưng bê ở quán ăn, làm nhân viên siêu thị, PG bán sữa..., Minh đã làm đủ mọi thứ nghề với mức lương chỉ 3-4 triệu đồng/tháng. Đó cũng là khoảng thời gian để Minh định hình lại cuộc sống, anh luôn mong ước trở thành một Freelancer.

Minh đã có 5-6 năm đi làm ở công ty. Anh đã trải qua nhiều công việc: làm offer ở các trang web nước ngoài như Paidtopia và vài trang khác; thực hiện bán lẻ vận chuyển trên ebay, ioffer, esty, Alibaba; làm YouTube reup (đăng tải lại những video do người khác sáng tạo, sau đó đăng lên kênh Youtube của mình); bán áo thun cho Amazon, Teespring, Sunfrog Shirt, làm SEO cho Affiliate Amazon. Mỗi công việc, anh làm khoảng 3-5 tháng rồi lại quyết định nghỉ và chuyển sang công việc khác.
Chia sẻ về lý do liên tục nghỉ việc, Minh chi hay, điều anh hối hận nhất đó chính là tâm lý "ăn xổi", không chịu học một nghề cố định, công việc nào cũng thấy khó nhọc vất vả nên sớm bỏ cuộc.
Thời điểm đầu, Minh cũng mông lung vô định với Freelancer vì hầu như ở Việt Nam lúc đó chưa phổ biến xu hướng kiếm tiền online, cha mẹ thì chỉ mong muốn con cái có nghề nghiệp ổn định. Áp lực đủ phía...
Sau khi đã nắm được 1-2 kỹ năng, cũng kiếm được tiền từ online, Minh bắt đầu cảm thấy thích với sự kiếm tiền này, thích cái nghề này và bắt đầu đam mê làm việc trên mạng.
2-4 năm tiếp theo, anh nghiên cứu và học kiến thức nền. Anh chia sẻ: "Mình từng nhớ giai đoạn học SEO, cực kỳ nản, học 6-8 tháng mà không làm ra được một kết quả gì, chỉ ngồi nghe người ta chỉ gì làm đó, chẳng nắm được quy trình, chẳng nắm được công thức... cứ thế cày và cày mà thôi. Nhưng lại được cái mình nghe lời, rất hiếu học, ai bảo gì làm đó, không than vãn.
Theo đuổi đam mê
Sau khi đã có được một lượng lớn thông tin và kiến thức nền thì các sự lựa chọn bắt đầu xuất hiện. Minh tiếp tục học và theo đuổi đam mê Freelancer, nghiên cứu tiếp các mảng khác.
Đến tận năm 26 tuổi, Minh mới bắt đầu có chút thành quả. Anh có một đội cùng làm, có công ty, làm việc 100% online, có tài khoản tích lũy. Anh chia sẻ: "Đây là công việc mà mình phải tự mày mò, tự học hỏi, không có leader, sếp, môi trường công ty chỉ bảo. Công việc hôm nay làm job bên này, mai làm job bên khác, không có sự ổn định. Cuộc sống bấp bênh tự phải kiếm khách, tự phải cày để ra tiền. Cuộc sống mà... tự bạn phải làm chủ tất cả chứ chẳng ai định hướng cho bạn".
.jpg)
Theo Minh, áp lực thì mảng nào cũng có, nghề nào cũng có, không riêng gì làm việc online. Làm việc online cũng là làm việc, cũng là môi trường, cũng là nơi chúng ta tạo ra giá trị để sống. Chỉ khác là chúng ta không phải đi làm, không bị quy định thời gian, không bị gò bó... nhưng rốt cuộc thì nó vẫn là công việc, vẫn phải làm việc nghiêm túc thì mới có thành quả.
28 tuổi, Minh mới dứt ra hẳn để làm các công việc online. Hiện tại anh là Co-Founder ở ATP Academy, Co-Founder tại ATP BOOK và Admin tại Cộng đồng Digital Marketing.
"Chúng ta sẽ rất khó khăn trong giai đoạn phát triển để có thể trở nên thành thạo ở một nghề nào đó, để làm được điều ấy cần sự cố gắng xuyên suốt trong tất cả quá trình. Cuộc đời Freelancer sướng vui, khổ cực có cả. Quan trọng là nó phù hợp với mục tiêu sống, mục đích sống, bản thân cảm thấy thoải mái mỗi ngày với công việc này", Minh chia sẻ.
Thời nay, nhiều bạn Gen Z làm được 1-2 tháng, được trả lương không ít mà hễ chán là chán, muốn nghỉ là nghỉ... Bạn cứ thử nghĩ, bạn học content website và làm được 3-4 tháng thì chán, thế là bạn mất nửa năm học tiếp Facebook ads, học được 2-3 tháng thì không có tiền chạy, thế là mất nửa năm nữa... cộng dồn lại là 1-2 năm, thế là mất hết vài năm thanh xuân mà chẳng có gì trong tay. Rào cản lớn nhất đó chính là bản thân chúng ta, chúng ta không rõ ràng trong định hướng, không rõ ràng trong mục tiêu tương lai, do đó, chúng ta cứ làm gì cũng bỏ dở giữa chừng.
Nguồn: Group Tâm sự con sen
Theo Phụ nữ Việt Nam
Mời xem thêm chương trình:
Làm sao để giúp người mình yêu? | Góc Suy Ngẫm
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.






