Phát thanh xúc cảm của bạn !

'Broker' - Điều gì làm nên một gia đình?

2022-08-25 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Vì không chịu được sức ép lẫn sự kỳ thị từ xã hội, rất nhiều cô gái giống So Young đã tìm đến giải pháp an toàn hơn: đặt con vào những chiếc hộp em bé ở trước nhà thờ. Chiếc hộp như tia hy vọng cuối cùng của người mẹ dành cho những sinh linh vô tội, mong rằng con mình sẽ được lớn lên trong một gia đình tử tế, có cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác. Thế nhưng, liệu đó có thực sự là giải pháp tốt?

***

Tác phẩm mới nhất của đạo diễn Hirokazu Kore-eda đặt cho người xem những câu hỏi nhức nhối về hai tiếng “gia đình”: liệu ta có thể tìm được hạnh phúc và mái ấm thực sự với những người không cùng huyết thống?

Khi bắt đầu cảm nhận có một sinh linh đang dần lớn lên trong bụng mình, So Young thấy cả thế giới như sụp đổ. Một cô gái trẻ, chưa lập gia đình, không việc làm ổn định sẽ phải làm gì nếu trở thành mẹ đơn thân? Chưa kể, ở một đất nước có phần độc đoán như Hàn Quốc, việc sinh con ngoài giá thú vẫn bị xem là một tội ác đáng lên án.

Vì không chịu được sức ép lẫn sự kỳ thị từ xã hội, rất nhiều cô gái giống So Young đã tìm đến giải pháp an toàn hơn: đặt con vào những chiếc hộp em bé ở trước nhà thờ. Chiếc hộp như tia hy vọng cuối cùng của người mẹ dành cho những sinh linh vô tội, mong rằng con mình sẽ được lớn lên trong một gia đình tử tế, có cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác. Thế nhưng, liệu đó có thực sự là giải pháp tốt?

CHUYẾN XE CUỘC ĐỜI

Sau chiến thắng vang dội tại LHP Cannes 2018 – giành giải Cành cọ Vàng với Shoplifters, đạo diễn người Nhật Hirokazu Kore-eda không còn giới hạn bản thân trong phạm vi quê hương mà nhanh chóng đưa máy quay ra khỏi biên giới để kể lại những câu chuyện mang tính phổ quát hơn. 

Chuyện phim bắt đầu vào một đêm mưa ở Busan, khi So Young mang con trai Woo Sung đến gửi ở một nhà thờ nhưng không để vào trong hộp em bé. Sự việc trở nên phức tạp khi hôm sau, So Young thay đổi quyết định vì bản năng người mẹ không cho phép cô làm điều đó. Phút yếu lòng của cô gái bỗng trở thành cơ hội cho những kẻ môi giới như Sang Hyeon và Dong Soo – hai gã đàn ông không vợ, chuyên kiếm sống bằng cách đăng bán các đứa bé bị bỏ rơi trên “chợ đen”, gửi chúng cho những gia đình khao khát có con nhưng không thể.

Biết được tình cảnh của So Young, bộ đôi đưa ra lời đề nghị và được chấp thuận với điều kiện: cô sẽ tham gia vào quá trình tìm kiếm cha mẹ nuôi cho con, trực tiếp xem mặt để lựa chọn từng người. Thế là trên một chiếc xe tải cà tàng, chật chội, cũ kỹ đến mức thường xuyên bị bật cửa sau vì không chịu nổi sức gió, So Young cùng hai người đàn ông xa lạ rong ruổi khắp đất nước, mong muốn tìm được một bến đỗ an toàn cho đứa trẻ mới sinh.

broker-

Hành trình của bộ tứ trải dài từ những con dốc ở Busan đến vùng duyên hải Yeongdeok, dọc theo bờ biển Uljin đến khu vui chơi ở đảo Wolmido. Trên chuyến đi rao bán em bé, họ liên tục gặp phải những tình huống oái oăm nằm ngoài kế hoạch. Chẳng hạn như có một cặp vợ chồng đòi được giảm giá và mua trả góp chẳng khác một món đồ trong siêu thị. Một cặp khác tìm cách đóng giả khách hàng để gài bẫy, giúp cảnh sát lật mặt nhóm buôn bán người trái phép.

Hành trình đó không hề đơn giản nhưng cũng đầy ắp tiếng cười, càng trở nên ấm áp bởi sự xuất hiện của những vị khách không mời. Đó là cậu bé Hae Jin mồ côi cha mẹ, lớn lên ở cô nhi viện với khao khát có một gia đình bình thường và trở thành cầu thủ đá bóng. Đó còn là hai nữ thanh tra Soo Jin và Lee luôn âm thầm theo dõi So Young, để rồi tự lúc nào cũng bắt đầu mủi lòng trước số phận người mẹ trẻ mà không hề hay biết.

Các nhân vật của ông có xuất thân và tính cách khác nhau, nhưng dường như ai cũng đang tìm cách che đậy nỗi đau trong quá khứ và một tâm hồn nhiều thương tổn. Sự xuất hiện của bé Woo Sung vô tình trở thành chất kết dính, giúp các số phận tìm được tiếng nói đồng điệu và dần xích lại gần nhau hơn. Đến cuối phim, người xem không chỉ thấu hiểu nội tâm từng người mà như được sống cùng họ, cùng khóc cùng cười trên từng cây số.

GIA ĐÌNH LÀ THỨ GẦN TA NHẤT

Tác phẩm Broker vẫn duy trì phong cách làm phim đặc trưng của Hirokazu Kore-eda với nhịp điệu chậm rãi đến uể oải cùng những khoảng lặng đến rợn người. Ông dịch chuyển từng thước phim từ tốn với tốc độ của một chiếc xe đang leo dốc, xử lý chi tiết tinh tế chẳng khác đầu bếp đang chế biến món sushi. Ống kính thường xuyên bắt trọn những khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, nơi con người luôn bé nhỏ và lọt thỏm giữa khung hình, cô đơn và đầy bất lực.

Suốt 129 phút của tác phẩm, So Young cùng các nhân vật lái xe khắp nước Hàn để tìm một mái ấm cho Woo Sung. Thế nhưng, cô không hề nhận ra điều mình đang tìm kiếm lại ở ngay trước mắt. Dù đã bán biết bao đứa trẻ, Sang Hyeon và Dong Soo vẫn mong muốn người mẹ trẻ có lựa chọn khác để không phải rời xa con trai mãi mãi. 

tac-pham-chu-de-gia-dinh

Cách họ kẻ lông mày, bồng bế, đút sữa, luân phiên chăm sóc em bé chẳng khác những người cha thực thụ. Hae Jin thì không cần ai chỉ bảo, vẫn hồn nhiên tự nhận Woo Sung là em trai. Tất cả biến họ trở thành gia đình mới của Woo Sung dù không phải ruột thịt. Chiếc ghế sờn rách là nơi So Young thay tã, hát ru cho con hằng ngày. Chiếc xe tải trở thành ngôi nhà che mưa che nắng. Không gian ấy chật hẹp và ngột ngạt nhưng không bao giờ thiếu thốn tình người – điều mà So Young luôn tìm kiếm và tưởng chừng không còn nữa.

Chọn một chủ đề nhạy cảm và nhức nhối trong xã hội Hàn, Hirokazu Koreeda kể câu chuyện bằng thứ ngôn ngữ điện ảnh tinh khiết nhưng vẫn giàu chất thơ. Nhà làm phim người Nhật chứng tỏ ông không chỉ là bậc thầy trong việc mổ xẻ khái niệm gia đình mà còn đặc biệt chú trọng từng khoảnh khắc cuộc sống. 

Đáng nhớ nhất tác phẩm không phải cái kết hay việc So Young có tìm được cha mẹ nuôi cho con hay không, mà là khi cô được hít thở bầu không khí gia đình mà những kẻ môi giới mang lại. Trong một cảnh quay, chiếc xe tải chở cả nhóm chạy vào một chuỗi rửa xe tự động và sau đó, tất cả như được thanh tẩy tâm hồn. Một cảnh khác, họ cùng dắt tay nhau bước vào vòng đu quay ở khu vui chơi trẻ em, để rồi trút bỏ tâm sự một cách vô tư như những đứa trẻ.

Trong thế giới của Kore-eda, không có gì đúng – sai hoàn toàn. Từ người mẹ, kẻ môi giới cho đến khách hàng đều biết rõ hành vi của mình là phạm luật, nhưng không một ai nghĩ rằng đó là tội ác. Họ chỉ mong mỏi linh hồn vô tội sẽ có được những điều tốt nhất trong tương lai khi số phận hiện tại quá khắc nghiệt. 

Ngược lại, bộ đôi thanh tra Soo Jin và Lee vốn là người bảo vệ công lý, lại chỉ xem đứa bé vừa chào đời như một cơ hội để triệt phá đường dây buôn bán trẻ em. Đạo diễn chọn góc nhìn trung lập, không phát xét bất kỳ ai mà để khán giả tự chiêm nghiệm và rút ra bài học cho riêng mình. Thông điệp của tác phẩm Broker, vì thế, tưởng chừng to lớn mà lại rất gần gũi, rất đời. 

Theo Elle

Mời xem thêm chương trình

Nhật ký tự do của tôi | Radio Tâm sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top