Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hoa vạn thọ

2024-01-05 05:25

Tác giả:


blogradio.vn - Đối với nhiều gia đình hồi ấy, những bữa ăn hàng ngày đã là nỗi chật vật huống chi là chơi hoa cho dù là ngày tết. Hoa là cái đồ vô tích sự, nhiều người vẫn thường bảo thế, chỉ cần hoa cúng là đủ rồi. Sao không lấy đất trồng rau, có cái để ăn có hơn không.

***

Tết đến xuân về, đèn trang trí, đường hoa ngợp trời. Không khí lễ hội trên từng con đường, như ùa vào từng kiệt, từng ngóc ngách. Đèn nhấp nháy trên các tuyến đường, tòa nhà cao tầng rực sáng. Nhạc mừng xuân huyên náo khắp các phố phường. Khúc nhạc mừng xuân, khúc ca mừng năm mới, rộn ràng muôn nơi. Mọi nhà, mọi người tất bật hơn, cùng chạy đua với thời gian để đón tết đến xuân về. Lòng người xốn xang, hào sảng hơn để buông bỏ những nỗi buồn, để dọn mình đón tết. Đón chào những điều mới mẻ ở một mùa xuân mới. Tháng 12 là tháng tất bật nhất trong năm, cũng là một nốt lặng nhất của năm, dừng lại mình, soi rọi những ngày tháng ròng rã đã qua, đón chào một mùa xuân mới. Năm quý mão 2023, cầu chúc cho mọi người an lành, bình an mà bước tiếp.

Mỗi độ xuân về là lòng tôi lại bồi hồi nhớ về tuổi thơ, nhớ về vườn hoa của ông ngoại chỉ hợp với khí hậu cuối năm, nhất là những dịp như tết đến xuân về. Ông ngoại dậy từ hửng sáng, ngắm nhìn khoảnh vườn với ánh mắt triều mến khó tả. Tôi thường phụ ông bón phân, tỉa lá và ngắm nghía vườn hoa. Từ những cây mai vàng, quật, lay ơn, thược dược đến những đóa đồng tiền rực rỡ. Những bông hồng đủ màu sắc, đến những bông cẩm chướng và cả những hoa cúc đại đóa, đặc biệt hoa vạn thọ là nhiều nhất chiếm cả một góc vườn. Hoa vạn thọ, thứ hoa giản dị, mộc mạc nhưng rất phổ biến, đã làm nên hương sắc ngày tết. Hoa còn phản ánh một ước vọng muốn sống thọ muôn thuở của con người. Màu vàng của hoa vạn thọ đã mang đến sự tươi tắn cho ngày Tết cổ truyền, màu vàng biểu hiện cho khả năng may mắn về tiền bạc, của cải. Những chậu mai vàng lượn lờ, uốn éo thành đủ thứ hình thù thú vị. Những ngày tháng khó khăn nhọc nhằn của cả gia đình. Đối với nhiều gia đình hồi ấy, những bữa ăn hàng ngày đã là nỗi chật vật huống chi là chơi hoa cho dù là ngày tết. Hoa là cái đồ vô tích sự, nhiều người vẫn thường bảo thế, chỉ cần hoa cúng là đủ rồi. Sao không lấy đất trồng rau, có cái để ăn có hơn không.

Vậy nhưng dù có khó khăn bao nhiêu đi chăng nữa, mẹ tôi cũng cố gắng nhường cho ông ngoại một khoảnh vườn để trồng hoa. Mẹ vẫn lo được cho cả nhà một cái tết thật đầm ấm. Để có những bữa ăn tươm tất ngày tết mà thời đó làm gì đã có tủ lạnh, mẹ đã chế biến công phu như thế nào, hình ảnh của mẹ bên bếp lửa bập bùng mãi gắn liền với ký ức tuổi thơ trong tâm trí tôi. Hết ba mươi tết mà ông ngoại chỉ bán được một ít hoa, còn lại nhiều nhất là Vạn Thọ, khiến ông ngoại buồn lắm lắm.

Ngày 30 tết là ngày cúng ông bà tổ tiên, con cái sum họp về với cha mẹ, con cái ở xa thì về quê ăn tết. Nhà nào cũng đều mâm cỗ cúng đón Ông Bà vào chiều Ba mươi Tết, để ông bà cùng ăn Tết với con cháu cho vui. Bởi theo cái lẽ thường của người Việt Nam, mùa Xuân còn là mùa đoàn tụ, mùa xum họp. Con cháu dẫu đã có gia đình, đã lập nghiệp, đã sinh con thì vẫn trở về lại nhà cha mẹ ngày cuối năm để tụ họp, để sẻ chia những vui buồn sau 365 ngày cuộn trôi theo vòng quay của đất trời. Tục lì xì ngày Tết vẫn còn lưu giữ đến ngày nay. Sáng mùng một Tết, cả nhà tụ họp đông đủ. Mọi người thắp nén nhang cho tổ tiên ấm lòng, rồi quây quần chúc Tết, con cái làm ăn phương xa về chúc tết ba mẹ.

Em gái ông ngoại năm đó về quê ăn tết, bà lấy chồng xa tận Giồng Trôm Bến Tre. Bà bảo ở quê chồng, bà mê mùi bông thọ lẫn mùi lá thọ trộn thịt gà xé phay khiến không ít người say đắm. Rổ rau sống bà làm hái nhúm lá vạn thọ trộn vô ăn rất thơm, chấm thịt kho, cá kho hay ăn cùng cá nướng, thơm hết xẩy. Rổ rau sống trộn lá vạn thọ chấm với nước cá kho lạt lạt, đúng chất tết quê. Nước cá phải múc ra tô dằm ớt cay cay, đũa rau nhấn xuống cho ngập rồi mới và với cơm, nhai nhồm nhoàm, cay đỏ cả môi hít hà vậy mới ngon. Nhiều người còn thích chan nước cá với cơm, gắp đũa rau nhận vô chén và cả cơm rau, vừa nhai vừa hít, cái thú ăn uống đậm chất quê cũng bài bản lắm, khiến cả nhà tôi đều phê cực. Rau sống trộn chung lá vạn thọ chấm cá nướng thì ngon lạ hết chỗ chê. Thịt gà xé phay trộn lá vạn thọ xắt nhỏ, chỉ nên dùng vừa phải vì nhiều sẽ đắng, chấm muối ớt vắt chanh, ngon miễn bàn với những ai nghiện ăn lá vạn thọ.

Vào những dịp tết các năm sau đó, nhà tôi vẫn trộn lá vạn thọ vào chung rau sống và gà xé phay, cũng làm y chang như em gái ông ngoại đã từng làm nhưng ai cũng chê, chắc thiếu vị Giồng Trôm Bến Tre, quê hương chồng của bà.

© THU HIỀN - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Năm Vừa Qua Bạn Đã Vất Vả Rồi - Chào Tháng 12 | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top