Hoa mận nở trắng lối về
2014-06-13 00:10
Tác giả:
Truyện Online - Anh kéo tay tôi đi. Tay anh ấm nóng nắm chặt tay tôi như sợ tuột mất. Có phải là mơ không? Chỉ cần được anh kéo đi thế này, dù là mơ tôi cũng hạnh phúc.
- Mình dừng lại thôi em.
Anh nhả từng chữ rõ ràng, dứt khoát. Suýt chút nữa tôi đánh rơi ly nước trên tay. Tôi cố giữ vẻ thản nhiên, đáp hờ hững:
- Ờ
Tiếng ờ buột ra khỏi miệng nhẹ tênh, rơi tõm vào không gian im ắng. Anh đẩy ghế đứng lên xin phép về trước. Tôi không giữ, chỉ gật. Đến khi nhìn dáng anh từ phía sau tôi mới thảng thốt, tôi để vuột mất anh rồi ư?
Quãng thời gian sau đó thực sự khó khăn. Chúng tôi cắt đứt liên lạc hoàn toàn. Tôi cứ tưởng anh làm mặt lạnh vài ba hôm rồi cuống quýt xin lỗi. Nhưng không. Anh dường như bốc hơi không để lại chút dấu vết. Ban đầu tôi không tin. Làm gì có chuyện người ta buông tay nhau dễ dàng như thế. Huống hồ tôi và anh hết sức hòa hợp yêu thương nhau.Vậy thì tại sao phải dừng lại? Tôi sai ở đâu?

Viên bảo tôi khóc đi. “Thà mày lu loa ầm ĩ lên còn dễ chịu hơn im im thế này”.
“Khóc rồi sao nữa?”.
“Ờ thì… thì khóc trước đi rồi tính sau”.
Tôi gượng cười: “Mày thật dễ thương”.
Mỗi ngày trôi qua tôi lại đánh một dấu trừ lên lịch. Là tôi muốn nhắc nhở mình đã xa anh chừng ấy thời gian. Là tôi dối lòng mình rằng tình yêu dành cho anh trừ dần từng chút một, chẳng bao lâu tôi sẽ quên được anh. Hóa ra tôi nhầm. Cảm giác chờ đợi từng phút từng phút cho đến tận cuối ngày để được đánh một dấu trừ lên lịch chỉ làm tôi thêm nhớ thương anh. Viên thở dài sườn sượt: “Tao cứ ngỡ mày đang đánh dấu cộng, mà không, dấu nhân mới đúng” Chẳng ai bảo ai, hai đứa cùng ngước nhìn tờ lịch chằng chịt dấu. Mãi sau Viên mới nấc lên nghèn nghẹn: “Tao thương mày quá”. Thì ra Viên khóc. Tôi vỗ vỗ vào lưng nó, không nói gì.
Trời tháng sáu, nắng chảy tràn lênh láng lối đi. Nắng vàng rộm như hạt thóc mùa gặt. Sáng sớm tôi hay mở cửa sổ nhìn nắng chơi trò đuổi bắt trong phòng của mình. Có khi tôi giơ tay ra hứng nắng. Chẳng có gì đọng lại trong lòng bàn tay. Nếu có thì họa chăng chỉ là sự hụt hẫng của tôi in hình lên đó thôi. Tôi thu tay lại ngồi một góc ngắm nghía cho đến khi nắng lũ lượt kéo đi. Chắc tụi nắng thì thầm với nhau: “Nhìn mặt con nhỏ rầu rầu tao mất hết hứng chơi”.
Viên hớt hải gõ cửa phòng tôi vào một trưa đầy nắng. Lưng áo Viên ướt mem, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Tôi nhận ra Viên không đi một mình.
- Ai vậy mày?
- Ba và anh trai tao. Tao khuân chậu cây không nổi nên nhờ ba giúp đưa sang chỗ mày. Mà sao anh ta bưng tới nhà tao một mình được ta?
- Anh ta nào?
- Còn anh nào nữa. Anh… của mày.
Viên không gọi tên anh, sợ nhắc nhớ kỉ niệm. Sau màn chào hỏi lễ phép và cảm ơn cảm tạ xắng xít, tôi tiễn ba người họ ra cổng. Trước khi đi, Viên ghé tai tôi thầm thì: “Vẫn khỏe, mặc thường phục, chào hỏi lễ phép, nhờ cậy đàng hoàng, bảo có lí do nên không đưa trực tiếp được”. Nói rồi Viên đi. Tôi bần thần một lúc lâu. Kết thúc thật rồi. Ngay đến cái cây gắn với tình yêu của chúng tôi anh cũng không muốn chăm sóc nữa rồi.
Nhớ lần đầu anh tỏ tình với tôi là bữa hai đứa đang ngồi ăn mận. Anh buột miệng bảo:
- Tao thích mày.
Tôi suýt nghẹn vội đưa tay vuốt ngực, hất mặt lớn giọng:
- Mày có biết “trời đánh tránh bữa ăn” không hả nít ranh!
- Thích mày thật đấy, không đùa đâu!
Tôi lúc ấy ngây ngô cứ tưởng anh trêu chọc mình. Quyết không để “bị chơi” như thế, tôi nhả hạt mận ra gói vào giấy báo rồi đưa cho anh.
- Thôi được rồi. Thích tao thật thì cầm cái này về trồng. Bao giờ mày hái được một rổ, không, một thúng mận chín từ cái hạt này thì tao sẽ cưới mày.
- Thật không? Mày thề đi!
- Thề!
Không ngờ anh đem về trồng thật. Đậu Đại học, anh kéo tôi đến nhà chỉ vào chậu cây bé xíu trên ban công, hỏi biết cây gì đây không. Tôi lắc đầu. Anh nói mận đấy, hạt mận hồi trước kìa. Tôi ngớ người nhớ lại, hai má ửng đỏ như hai trái mận chín. Đi học xa, hành lí trong ba lô anh chẳng có gì ngoài mấy bộ quần áo. Mẹ bảo anh cầm cái này đi cái kia đi, anh bảo nặng. Vậy mà anh ôm chậu cây đi theo, giữ khư khư như sợ ai cướp mất. Ba anh lắc đầu, mày làm thế họ lại tưởng trong đó có vàng đấy con ạ. Anh cười khì bảo quý hơn vàng nữa ba ơi.
Giờ cây lên cao rồi anh lại chọn cách rời xa tôi. Tôi ngồi ngắm những chiếc lá lay lay trong gió, tự hỏi chúng có hạnh phúc không. Nếu ngày trước tôi đưa anh hạt bí hạt bầu gì đấy thì biết đâu chừng bây giờ chúng tôi đã không xa nhau. Tôi bật cười với suy nghĩ ngớ ngẩn của mình.
Thời gian lặng lẽ trôi qua. Nhịp sống của tôi đã trở lại bình thường. Những đêm đi trực ở bệnh viện tôi đã thôi lấy ảnh anh ra ngắm. Những ngày ngồi trên giảng đường tôi cắm cúi nghe giảng chép bài, không chìa tay ra cửa sổ cố bắt tia nắng nào nữa. Ngày đầu năm mới, Viên rủ tôi đi mua lịch. Hai đứa chọn lui chọn tới một hồi, cuối cùng Viên chìa ra trước mặt tôi cuốn lịch đầy màu sắc, trên mỗi tờ viết một câu châm ngôn sống:
- Tặng mày cái này.
- Đồ tặng thì có được viết vẽ lên không? _Tôi nheo mắt cười.
- Dĩ nhiên là không. Tuyệt đối không được quệt một vệt mực nào lên. Tao sẽ sang kiểm tra thường xuyên đấy. Coi chừng!
- Thế mà tao định khoanh ngày sinh nhật mày lại để mua quà tặng cơ đấy. Tiếc thật!
- À à cái đó thì được.
- Muộn rồi, ha ha
Viên bảo chừng nào tôi thôi đánh dấu lên lịch thì chừng đó tôi đã quên anh thật rồi. Tôi cuộn tờ lịch cũ cất cẩn thận trong ngăn bàn. Xa nhau lâu đến thế rồi ư? Vậy mà tôi cứ ngỡ như là hôm qua hôm kia. Chẳng biết bây giờ người ấy ra sao, có khỏe không, có ổn không, có nhớ tôi chút nào không.
Sợ mình bật khóc, tôi mở cửa múc nước tưới cây. Đang lúi húi vẩy nước lên lá, tôi sung sướng phát hiện mận đã nở hoa. Chùm hoa bé xíu trắng muốt nằm e ấp sau chiếc lá xanh nõn. Tôi reo lên khe khẽ, cảm giác hạnh phúc khó tả. Thốt nhiên tôi gọi tên anh.
Buổi tối đi trực, tôi ngồi lim dim trong phòng trực ban. Tay bảo vệ ngoắc tôi ra ngoài bảo có bệnh nhân cần cấp cứu gấp. Tôi vội vàng đi theo. Đến chỗ hành lang khuất, gã đột nhiên dừng lại, ghé sát mặt tôi, bảo:
- Bệnh nhân là anh đây cô bé ạ.
- Anh bị làm sao? Sao không khám trong kia? Sao lại phải ra đây?
- Anh mắc bệnh cô đơn muốn có người tâm sự.
- Đồ điên!
Tôi quay lưng bỏ đi, bị gã kéo giật lại. Như con thú hoang vồ được con mồi, gã thở hổn hển ép tôi vào tường. Tôi chưa kịp la lên thì bị gã dùng tay bịt miệng. Càng vùng vẫy tôi càng bị ép chặt hơn. Mắt tôi ứa nước. Anh ơi! Anh ơi! Tôi thầm gọi dù biết vô vọng.

Mấy phút trôi qua, tôi cảm giác tay chân mình được thả lỏng. Hình như có tiếng đánh đấm. Hình như ai đó cứu tôi. Từ từ hé mắt, tôi thấy gã bảo vệ nằm rên dưới chân, miệng lảm nhảm:
- Thằng khốn, mày là ai mà dám đánh tao hả?
- Là bạn trai của cô ấy!
- Tao sẽ gọi cho đội bảo vệ lên đây xử mày. Ở yên đấy! Mày tới số rồi nhãi ranh ạ!
- Cứ thoải mái đi.
Tôi đứng chết trân nhìn người con trai trước mặt mình. Là anh phải không? Là anh thật ư? Anh!
- Đi theo anh!
Anh kéo tay tôi đi. Tay anh ấm nóng nắm chặt tay tôi như sợ tuột mất. Có phải là mơ không? Chỉ cần được anh kéo đi thế này, dù là mơ tôi cũng hạnh phúc. Chúng tôi đi bộ rất lâu, rất lâu. Đến khi dừng lại tôi mới biết mình đã đi cách bệnh viện khá xa. Anh kéo tay tôi ngồi bệt xuống vỉa hè, ngửa mặt ngắm trời đêm. Thi thoảng có mấy ông xe ôm ngang qua bấm còi inh ỏi ý “đi không”, anh lắc đầu. Hồi lâu anh lên tiếng:
- Sao em không nói gì?
- Em yêu anh!
- Đồ ngốc, lẽ ra phải hỏi anh đã đi đâu làm gì với ai chứ.
- Em yêu anh!
- Anh, trong lúc giằng co với tội phạm đã bị máu của hắn văng vào mắt. Tên đó nhiễm HIV. Cơ quan cho anh nghỉ phép sáu tháng chờ kết quả xét nghiệm. Anh như bị ném xuống địa ngục, hoang mang và tuyệt vọng. Anh không thể nói với em, nếu nói ra chắc chắn em không để anh đi. Nếu quả thực anh bị nhiễm thì không thể tiếp tục bên em được. Anh không muốn em khổ. Thật may kết quả xét nghiệm âm tính với HIV.
- Em yêu anh!
- Ừ anh biết, anh về với em rồi. Em đừng khóc nữa. Mình sẽ cùng nhau chăm sóc cho cây mận đợi sau này hái quả cho con cháu ăn, được không em?
Tối ấy có hai người hôn nhau thật lâu dưới một vòm trời sao.
• Phượng Myo

MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.


