Hoa mận nở trắng lối về
2014-06-13 00:10
Tác giả:
Truyện Online - Anh kéo tay tôi đi. Tay anh ấm nóng nắm chặt tay tôi như sợ tuột mất. Có phải là mơ không? Chỉ cần được anh kéo đi thế này, dù là mơ tôi cũng hạnh phúc.
- Mình dừng lại thôi em.
Anh nhả từng chữ rõ ràng, dứt khoát. Suýt chút nữa tôi đánh rơi ly nước trên tay. Tôi cố giữ vẻ thản nhiên, đáp hờ hững:
- Ờ
Tiếng ờ buột ra khỏi miệng nhẹ tênh, rơi tõm vào không gian im ắng. Anh đẩy ghế đứng lên xin phép về trước. Tôi không giữ, chỉ gật. Đến khi nhìn dáng anh từ phía sau tôi mới thảng thốt, tôi để vuột mất anh rồi ư?
Quãng thời gian sau đó thực sự khó khăn. Chúng tôi cắt đứt liên lạc hoàn toàn. Tôi cứ tưởng anh làm mặt lạnh vài ba hôm rồi cuống quýt xin lỗi. Nhưng không. Anh dường như bốc hơi không để lại chút dấu vết. Ban đầu tôi không tin. Làm gì có chuyện người ta buông tay nhau dễ dàng như thế. Huống hồ tôi và anh hết sức hòa hợp yêu thương nhau.Vậy thì tại sao phải dừng lại? Tôi sai ở đâu?

Viên bảo tôi khóc đi. “Thà mày lu loa ầm ĩ lên còn dễ chịu hơn im im thế này”.
“Khóc rồi sao nữa?”.
“Ờ thì… thì khóc trước đi rồi tính sau”.
Tôi gượng cười: “Mày thật dễ thương”.
Mỗi ngày trôi qua tôi lại đánh một dấu trừ lên lịch. Là tôi muốn nhắc nhở mình đã xa anh chừng ấy thời gian. Là tôi dối lòng mình rằng tình yêu dành cho anh trừ dần từng chút một, chẳng bao lâu tôi sẽ quên được anh. Hóa ra tôi nhầm. Cảm giác chờ đợi từng phút từng phút cho đến tận cuối ngày để được đánh một dấu trừ lên lịch chỉ làm tôi thêm nhớ thương anh. Viên thở dài sườn sượt: “Tao cứ ngỡ mày đang đánh dấu cộng, mà không, dấu nhân mới đúng” Chẳng ai bảo ai, hai đứa cùng ngước nhìn tờ lịch chằng chịt dấu. Mãi sau Viên mới nấc lên nghèn nghẹn: “Tao thương mày quá”. Thì ra Viên khóc. Tôi vỗ vỗ vào lưng nó, không nói gì.
Trời tháng sáu, nắng chảy tràn lênh láng lối đi. Nắng vàng rộm như hạt thóc mùa gặt. Sáng sớm tôi hay mở cửa sổ nhìn nắng chơi trò đuổi bắt trong phòng của mình. Có khi tôi giơ tay ra hứng nắng. Chẳng có gì đọng lại trong lòng bàn tay. Nếu có thì họa chăng chỉ là sự hụt hẫng của tôi in hình lên đó thôi. Tôi thu tay lại ngồi một góc ngắm nghía cho đến khi nắng lũ lượt kéo đi. Chắc tụi nắng thì thầm với nhau: “Nhìn mặt con nhỏ rầu rầu tao mất hết hứng chơi”.
Viên hớt hải gõ cửa phòng tôi vào một trưa đầy nắng. Lưng áo Viên ướt mem, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Tôi nhận ra Viên không đi một mình.
- Ai vậy mày?
- Ba và anh trai tao. Tao khuân chậu cây không nổi nên nhờ ba giúp đưa sang chỗ mày. Mà sao anh ta bưng tới nhà tao một mình được ta?
- Anh ta nào?
- Còn anh nào nữa. Anh… của mày.
Viên không gọi tên anh, sợ nhắc nhớ kỉ niệm. Sau màn chào hỏi lễ phép và cảm ơn cảm tạ xắng xít, tôi tiễn ba người họ ra cổng. Trước khi đi, Viên ghé tai tôi thầm thì: “Vẫn khỏe, mặc thường phục, chào hỏi lễ phép, nhờ cậy đàng hoàng, bảo có lí do nên không đưa trực tiếp được”. Nói rồi Viên đi. Tôi bần thần một lúc lâu. Kết thúc thật rồi. Ngay đến cái cây gắn với tình yêu của chúng tôi anh cũng không muốn chăm sóc nữa rồi.
Nhớ lần đầu anh tỏ tình với tôi là bữa hai đứa đang ngồi ăn mận. Anh buột miệng bảo:
- Tao thích mày.
Tôi suýt nghẹn vội đưa tay vuốt ngực, hất mặt lớn giọng:
- Mày có biết “trời đánh tránh bữa ăn” không hả nít ranh!
- Thích mày thật đấy, không đùa đâu!
Tôi lúc ấy ngây ngô cứ tưởng anh trêu chọc mình. Quyết không để “bị chơi” như thế, tôi nhả hạt mận ra gói vào giấy báo rồi đưa cho anh.
- Thôi được rồi. Thích tao thật thì cầm cái này về trồng. Bao giờ mày hái được một rổ, không, một thúng mận chín từ cái hạt này thì tao sẽ cưới mày.
- Thật không? Mày thề đi!
- Thề!
Không ngờ anh đem về trồng thật. Đậu Đại học, anh kéo tôi đến nhà chỉ vào chậu cây bé xíu trên ban công, hỏi biết cây gì đây không. Tôi lắc đầu. Anh nói mận đấy, hạt mận hồi trước kìa. Tôi ngớ người nhớ lại, hai má ửng đỏ như hai trái mận chín. Đi học xa, hành lí trong ba lô anh chẳng có gì ngoài mấy bộ quần áo. Mẹ bảo anh cầm cái này đi cái kia đi, anh bảo nặng. Vậy mà anh ôm chậu cây đi theo, giữ khư khư như sợ ai cướp mất. Ba anh lắc đầu, mày làm thế họ lại tưởng trong đó có vàng đấy con ạ. Anh cười khì bảo quý hơn vàng nữa ba ơi.
Giờ cây lên cao rồi anh lại chọn cách rời xa tôi. Tôi ngồi ngắm những chiếc lá lay lay trong gió, tự hỏi chúng có hạnh phúc không. Nếu ngày trước tôi đưa anh hạt bí hạt bầu gì đấy thì biết đâu chừng bây giờ chúng tôi đã không xa nhau. Tôi bật cười với suy nghĩ ngớ ngẩn của mình.
Thời gian lặng lẽ trôi qua. Nhịp sống của tôi đã trở lại bình thường. Những đêm đi trực ở bệnh viện tôi đã thôi lấy ảnh anh ra ngắm. Những ngày ngồi trên giảng đường tôi cắm cúi nghe giảng chép bài, không chìa tay ra cửa sổ cố bắt tia nắng nào nữa. Ngày đầu năm mới, Viên rủ tôi đi mua lịch. Hai đứa chọn lui chọn tới một hồi, cuối cùng Viên chìa ra trước mặt tôi cuốn lịch đầy màu sắc, trên mỗi tờ viết một câu châm ngôn sống:
- Tặng mày cái này.
- Đồ tặng thì có được viết vẽ lên không? _Tôi nheo mắt cười.
- Dĩ nhiên là không. Tuyệt đối không được quệt một vệt mực nào lên. Tao sẽ sang kiểm tra thường xuyên đấy. Coi chừng!
- Thế mà tao định khoanh ngày sinh nhật mày lại để mua quà tặng cơ đấy. Tiếc thật!
- À à cái đó thì được.
- Muộn rồi, ha ha
Viên bảo chừng nào tôi thôi đánh dấu lên lịch thì chừng đó tôi đã quên anh thật rồi. Tôi cuộn tờ lịch cũ cất cẩn thận trong ngăn bàn. Xa nhau lâu đến thế rồi ư? Vậy mà tôi cứ ngỡ như là hôm qua hôm kia. Chẳng biết bây giờ người ấy ra sao, có khỏe không, có ổn không, có nhớ tôi chút nào không.
Sợ mình bật khóc, tôi mở cửa múc nước tưới cây. Đang lúi húi vẩy nước lên lá, tôi sung sướng phát hiện mận đã nở hoa. Chùm hoa bé xíu trắng muốt nằm e ấp sau chiếc lá xanh nõn. Tôi reo lên khe khẽ, cảm giác hạnh phúc khó tả. Thốt nhiên tôi gọi tên anh.
Buổi tối đi trực, tôi ngồi lim dim trong phòng trực ban. Tay bảo vệ ngoắc tôi ra ngoài bảo có bệnh nhân cần cấp cứu gấp. Tôi vội vàng đi theo. Đến chỗ hành lang khuất, gã đột nhiên dừng lại, ghé sát mặt tôi, bảo:
- Bệnh nhân là anh đây cô bé ạ.
- Anh bị làm sao? Sao không khám trong kia? Sao lại phải ra đây?
- Anh mắc bệnh cô đơn muốn có người tâm sự.
- Đồ điên!
Tôi quay lưng bỏ đi, bị gã kéo giật lại. Như con thú hoang vồ được con mồi, gã thở hổn hển ép tôi vào tường. Tôi chưa kịp la lên thì bị gã dùng tay bịt miệng. Càng vùng vẫy tôi càng bị ép chặt hơn. Mắt tôi ứa nước. Anh ơi! Anh ơi! Tôi thầm gọi dù biết vô vọng.

Mấy phút trôi qua, tôi cảm giác tay chân mình được thả lỏng. Hình như có tiếng đánh đấm. Hình như ai đó cứu tôi. Từ từ hé mắt, tôi thấy gã bảo vệ nằm rên dưới chân, miệng lảm nhảm:
- Thằng khốn, mày là ai mà dám đánh tao hả?
- Là bạn trai của cô ấy!
- Tao sẽ gọi cho đội bảo vệ lên đây xử mày. Ở yên đấy! Mày tới số rồi nhãi ranh ạ!
- Cứ thoải mái đi.
Tôi đứng chết trân nhìn người con trai trước mặt mình. Là anh phải không? Là anh thật ư? Anh!
- Đi theo anh!
Anh kéo tay tôi đi. Tay anh ấm nóng nắm chặt tay tôi như sợ tuột mất. Có phải là mơ không? Chỉ cần được anh kéo đi thế này, dù là mơ tôi cũng hạnh phúc. Chúng tôi đi bộ rất lâu, rất lâu. Đến khi dừng lại tôi mới biết mình đã đi cách bệnh viện khá xa. Anh kéo tay tôi ngồi bệt xuống vỉa hè, ngửa mặt ngắm trời đêm. Thi thoảng có mấy ông xe ôm ngang qua bấm còi inh ỏi ý “đi không”, anh lắc đầu. Hồi lâu anh lên tiếng:
- Sao em không nói gì?
- Em yêu anh!
- Đồ ngốc, lẽ ra phải hỏi anh đã đi đâu làm gì với ai chứ.
- Em yêu anh!
- Anh, trong lúc giằng co với tội phạm đã bị máu của hắn văng vào mắt. Tên đó nhiễm HIV. Cơ quan cho anh nghỉ phép sáu tháng chờ kết quả xét nghiệm. Anh như bị ném xuống địa ngục, hoang mang và tuyệt vọng. Anh không thể nói với em, nếu nói ra chắc chắn em không để anh đi. Nếu quả thực anh bị nhiễm thì không thể tiếp tục bên em được. Anh không muốn em khổ. Thật may kết quả xét nghiệm âm tính với HIV.
- Em yêu anh!
- Ừ anh biết, anh về với em rồi. Em đừng khóc nữa. Mình sẽ cùng nhau chăm sóc cho cây mận đợi sau này hái quả cho con cháu ăn, được không em?
Tối ấy có hai người hôn nhau thật lâu dưới một vòm trời sao.
• Phượng Myo

MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.


