Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hẹn gặp lại ở Haarlem

2015-01-17 01:00

Tác giả:


Truyện Online - Lúc em ngồi trên tàu, tôi có ý đứng tiễn em thêm một chút. Em mỉm cười qua ô cửa sổ. Chợt em lao xuống tàu, chạy về phía tôi, nhào tới ôm choàng lấy cổ tôi, thì thầm nói: “Có thể lần sau gặp lại, em sẽ đến cùng với chàng trai yêu em thật lòng!”

***

Đang lơ mơ ngủ gật trên bàn thì tôi nhận được điện thoại của Minh. Giọng nó hớt ha hớt hải như thế hai giây nữa là bão đổ về không bằng.

- Hoàng Anh, mày chạy ra ga tàu Haarlem đón em gái tao cái.

Tôi ngao ngán nói:

- Em gái thật hay em gái rỏm vậy ông tướng?

- Rỏm rỏm cái đầu mày...

Sau khi nghe thằng bạn kể rõ sự tình, tôi lập cập mặc thêm áo chạy ra ga tàu để nghênh đón em gái nó. Sự tình hóa ra là cô em gái vàng ngọc của nó đột ngột đến thăm anh trai, kiểu gì mà giữa đường nốc rượu uống say, gọi điện cho anh trai ra ga tàu đón. Khổ nỗi thằng Minh đang đi công tác, nhất thời không kịp về. Minh dặn tôi nhất định phải đón được em gái nó, và đưa chìa khóa phòng nó cho cô nàng. Thấy tôi ậm ừ, nó sợ tôi lãng đãng quên mất nên phải nhắc lại đến mấy lần:

- Em gái tao tên Đông Hạ. Mày nhớ chưa?

- Tao đã già đến mức nghễng ngãng đâu. Biết rồi, Đông Hạ.

Trên đường đi, tôi cứ lải nhải cái tên Đông Hạ. Tuy chưa nhìn mặt cô nàng bao giờ nhưng quả thực, tên em làm tôi liên tưởng đến cái bình nóng lạnh. Đông Hạ, chả phải nửa nóng nửa lạnh còn gì?

haarlem

Lúc tôi đến được ga tàu Haarlem, xa xa tôi thấy mấy đứa choai choai đang tán phét quanh một em gái. Thôi thôi, hẳn là em Đông Hạ đây rồi. Tôi vội vàng chạy đến, phòng mấy thằng kia trêu trọc gì em, tôi lại thành tội đồ trong mắt anh trai em. Khi tôi đến nơi, mấy nhóc kia vẫn liến thoắng nói tiếng bản địa. Tôi kéo em về phía mình, nói mấy câu tiếng Anh:

- Xin lỗi nhé, đây là em gái mình.

Mấy nhóc kia cười cợt, nói thêm mấy câu nửa Anh nửa tiếng địa phương rồi giải tán. Khổ ghê, tôi trình độ ngoại ngữ thuộc dạng gà mờ, tiếng địa phương chỉ đủ để dùng đi chợ mua rau. Cũng may mấy cậu tướng kia đã tản ra, chứ định ở lại đòi “tâm sự giữa đêm khuya” thì tôi cũng tính dắt “bình nóng lạnh” chạy cho mau. Nhắc đến em mới nhớ, em đang lảo đảo đứng cạnh tôi, người đầy mùi rượu. Em nhìn tôi cười nói:

- Chào.

Say đến mức này mà vẫn còn nhớ tới chào hỏi. Tôi đang nghĩ thằng anh em cục cằn nhưng em cũng lịch sự ra phết, thì em túm lấy tay áo tôi gào:

- Cho thêm một ly nữa.

Thấy “bồi bàn” lặng thinh, em chán đời đòi bỏ đi, chân loạng choạng bước về phía trước. Tôi đi bộ đuổi theo đằng sau. Em vừa đi vừa hát một bài ca nào đó mà tôi cũng chẳng biết. Bỗng em ngồi thụp xuống đất, ôm mặt khóc huhu. Đang yên đang lành khóc làm chi? Tôi nao lòng muốn tìm cách dỗ em nhưng em nhất quyết không chịu đứng dậy. Em vừa khóc vừa nức nở nói:

- Tại sao? Tại sao chứ? Sao lại không phải là em.

Nghe loáng thoáng lời oán trách của em, tôi chợt “ tỉnh ngộ”. Ồ, hóa ra là em thất tình. Dỗ em không được, tôi cũng ngồi xuống cạnh em, thầm nghĩ chắc con gái khóc chán thì sẽ thôi. Em đang sụt sùi bỗng đưa mắt nhìn tôi, hỏi một câu bâng quơ:

- Anh là ai? Đây là đâu?

- Anh là anh. Đây là đây.

Tôi bình thản trả lời. Đôi mắt ngập nước của em bỗng òa lên tức tưởi:

- Huhu, anh bắt nạt em. Em ghét anh.

Tôi thở dài lắc đầu. Đúng là trẻ con. Thấy tôi càng im lặng, em càng khóc to hơn. Tôi xưa nay chẳng mấy khi dỗ dành phụ nữ, nên cũng chẳng biết nên làm gì. Đang tính đợi em hết nước mắt rồi bàn tiếp thì em nghiêng người ói hết rượi ra áo tôi. Tôi nhăn nhó vì mùi rượi xộc thẳng lên mũi. Tôi vỗ vỗ lưng em. Lúc em giải quyết xong thì cái áo tôi đang mặc trên người cũng thảm hại. “Bình nóng lạnh” dường như nửa nhận thức được việc mình vừa làm nửa không, tiện thể lấy góc áo duy nhất còn sạch sẽ của tôi để…chùi mũi. Lúc tôi kéo em đứng dậy, mặt mũi em nhợt nhạt vì lạnh. Chúng tôi như hai kẻ lang thang chầm chậm lôi nhau về nhà.

Lúc Đông Hạ đang say giấc trong phòng của Minh thì cũng là lúc tôi lếch thếch về phòng mình tắm gội sạch sẽ. Tôi nhắn tin cho Minh nói tôi đã đón được Đông Hạ. Nó nhắn lại mấy chữ: “Cảm ơn mày. Khi nào tao về có quà”. Tôi mệt mỏi, nhanh chóng đi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, Đông Hạ đang ngồi ngoài phòng khách, đùa nghịch với con mèo béo của Minh. Thấy tôi đi vào, em thờ ơ như không thấy. Tôi nghĩ chắc em còn đang xấu hổ chuyện hôm qua nên cũng bơ luôn. Khi tôi bê khay đồ ăn sáng vào, em liếc mắt nhìn tôi. Tôi nghĩ có lẽ “ bình nóng lạnh” tiêu hao năng lượng sau vụ náo loạn tối qua nên giờ chắc đói rồi. Tôi chân thành hỏi:

- Đói hay không đói?

- Đói.

Thế là khay đồ ăn của tôi bỗng dưng thành của em. Em ăn rất ngon lành, thỉnh thoảng liếc trộm tôi đang uống cà phê. Tôi dửng dưng hỏi lại:

- Trên mặt anh có dính gì à?

- Không…em chỉ…

- Lần sau không quen uống rượu thì đừng cố uống nhiều.

Em im lặng không nói gì. Tôi uống xong cà phê thì đang định đứng dậy vào phòng. Khi tôi đi được mấy bước, em bỗng gọi tôi lại:

- Anh đưa em đi tham quan bên ngoài được không?

Chúng tôi đi xe buýt vào trung tâm Haarlem. Haarlem là một thị trấn cổ của Hà Lan. Haarlem giống như một lão già cổ quái. Những ngôi nhà, hàng cây ven đường có lẽ phải vài trăm tuổi rồi mà đi qua cứ ngỡ như còn mới mẻ. Tôi và Đông Hạ đi dọc theo những ngôi nhà cổ. Em chụp những bức tượng hay một di tích cổ nào đó em bắt gặp trên đường. Dáng vẻ dịu hiền của em lúc này khác xa với cô nàng say rượu ngày hôm qua. Tôi chỉ cho em ngôi nhà cổ đẹp nhất trên đường. Em tròn mắt nhìn theo tay tôi. Ngôi nhà đó được thiết kế theo phong cách Châu Âu từ thế kỉ 17, phải được tôn lên làm hàng cụ kị lâu rồi. Chúng tôi rẽ qua một cửa hàng thuốc lá. Ở đây, họ bán những cái gạt tàn hay bật lửa rất đẹp và tinh tế. Em có vẻ hứng thú với cửa hàng này nên chúng tôi ở lại khá lâu.

Sau đó, chúng tôi đến tòa nhà V&D, tòa nhà cao nhất ở Haarlem. Từ trên tầng 16 nhìn xuống, thị trấn giống như một thế giới tí hon bị thu nhỏ trong tầm mắt. Tôi chỉ cho em những ngôi nhà, con đường nơi chúng tôi vừa đi qua, nay trở thành bé tí. Em chụp được tương đối nhiều ảnh. Tiếp tục cuộc hành trình của mình, chúng tôi đến thăm nhà thờ cổ và to nhất trong thị trấn, nhà thờ Grote Kerk. Em đòi trả tiền vé nhưng tôi nhất quyết từ chối nên em ngượng ngùng nói cảm ơn. Có vẻ như “bình nóng lạnh” rất thích những nơi cổ kính. Em bước vào nhà thờ trong tâm trạng đầy phấn khởi. Khi tôi vào trong thì em đã đứng giữa nhà thờ mải mê chụp choẹt. Tôi hẵng giọng hỏi:

- Em có biết em đang đứng trên cái gì không?

- Trên nền gạch - Em toét miệng cười.

- Hmm, cúi xuống đọc thử xem.

Khi em cúi xuống và đọc mấy dòng chữ : “Ông …, qua đời ngày …., thế kỉ…”, em hét lên mấy tiếng làm tôi giật mình. Em mếu máo gọi tôi:

- Anh qua đây có được không?

- Không! - Tôi đắc ý cười.

- Qua đây đi.

- Không qua. Chỉ như vậy mà sợ rồi – Tôi ngồi xuống một hàng ghế đá bên cạnh, ung dung ngắm cảnh một lượt.

- Rồi em sẽ mời anh ăn cơm.

Hạ nhìn tôi nịnh bợ lấy lòng. Tôi nín cười hỏi:

- Liệu có ăn được không? Anh trai em đã đủ đầu độc người khác rồi. Em gái thì không biết…

Em nhìn tôi nhăn nhó nói:

- Ấy đừng nghi ngờ em mà tội nghiệp. Hay để em viết đơn xin hủy quan hệ anh em.

Tôi bật cười, thong dong đi về phía em. Em nhéo tôi mấy cái, tôi lẩn nhanh định chạy mất. Ai ngờ em túm được áo tôi, mưu mô nói:

- Anh đưa em qua bên kia.

Thực ra ngay từ lúc thấy em hí hửng bước vào, tôi đã định nói cho em biết hầu hết nền gạch của nhà thờ chính là những nắp hầm mộ. Nhiều người giàu có từ mấy thế kỉ trước đây vì muốn được yên nghĩ dưới sự bảo vệ của Chúa nên đóng góp rất nhiều tiền cho nhà thờ để được thực hiện nguyện vọng của mình. Em đứng nép vào tôi nói:

- Đây là lần đầu tiên em nghe đến chuyện này. Trước kia em chỉ biết là người ta xây mộ trong khuôn viên nhà thờ.

- Con gái đúng là hay sợ sệt linh tinh.

- Xì.

haarlem

Em cứ bám lấy tay áo tôi nhất quyết không chịu buông ra tận cho đến khi chúng tôi ra ngoài. Em đòi ăn kem nên tôi đi mua cho em, dặn em đứng chờ tôi ở trước nhà thờ. Khi tôi quay về, em đã biến mất. Tôi đứng chờ ở đó gần hai mươi phút nhưng không thấy em quay lại. Tôi đi tìm em xung quanh nhưng cũng không thấy. Tôi sốt ruột vòng về nhà rồi quay lại nhưng cũng không thấy tăm hơi em đâu. Tôi gọi cho Minh nhưng nó cũng không biết em ở đâu. Khi tôi về nhà lần hai thì em cũng đã về. Em ngồi khóc trong góc phòng, nước mắt nước mũi trong như con mèo. Tôi đến gần, cố kìm nén nỗi bực dọc vì bị leo cây, hỏi em chuyện gì xảy ra. Em không nói gì, cứ khóc mãi. Tôi bối rối lấy cho em khăn giấy, em nhận lấy, lau nước mắt nhưng vẫn nghẹn ngào nói không nên lời. Qua lời kể của em, tôi biết em gặp người yêu cũ trên đường. Anh ta tay trong tay với một người con gái khác, mặc kệ em níu kéo. Em nói em còn yêu anh ta rất nhiều. Em nức nở níu tay tôi, em cảm thấy cuộc đời mình giống như chấm dứt từ đây. Tôi thở dài nhìn em. Em đúng là một cô gái lụy tình. Tôi không trách em, nhưng cũng muốn em cả ngày tâm tình bất ổn. Tôi kêu em ngồi chờ, tôi đi làm gì ăn cho em. Khi tôi bưng tô cháo nóng vào, em đang thờ thẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Một cảm giác bất an làm tôi hốt hoảng kéo em ngồi xuống ghế. Tôi nói:

- Trên đời này có rất nhiều người sẽ làm em hạnh phúc.

Em ôm mặt khóc nức nở:

- Đó là mối tình đầu của em…

Tôi im lặng lắng nghe em kể về chuyện tình của em. Tôi nhìn em, lòng nhói đau. Có lẽ thần tình yêu đã không mở lòng với em lần này, nhưng em vẫn còn nhiều cơ hội. Em chợt buông lời đầy đau xót:

- Em nghĩ em sẽ không vượt qua được nỗi đau này.

- Thời gian sẽ chữa lành tất cả.

Em nhìn tôi như thể em không tin. Tôi bảo em đứng dậy, kéo em vào nhà kho. Tôi lấy ra một bức tranh được phủ vải kín mít. Tôi đưa cho em. Em tò mò bỏ tấm vải ra. Trước mắt em là một bức tranh chì, vẽ một cô gái trẻ. Khi em quay lại nhìn tôi, tôi bối rối đưa mắt nhìn sang chỗ khác. Tôi hỏi em:

- Có đẹp không?

- Anh vẽ hả?

- Ừ, lâu lắm rồi.

- Là bạn gái anh sao?

Em ngây thơ nhìn tôi hỏi. Tôi gượng cười trả lời:

- Là bạn gái cũ của anh. Cô ấy lấy chồng rồi.

- Em xin lỗi – Em lí nhí nói.

Tôi và em từng hứa hẹn năm nào cũng sẽ về quê thăm cây hoa đào trước nhà hai đứa. Hai đứa từng là hàng xóm, tri kỉ, người yêu. Ngỡ như lời ước hẹn kia sẽ không bao giờ thay đổi. Bốn mùa trôi qua, năm tháng lặng thầm như nước chảy, tưởng như tình yêu kia là vĩnh cửu. Thế nhưng khi tôi đi du học ba năm, lời ước hẹn vô tình bị gián đoạn. Một năm, hai năm, ba năm…lòng người thay đổi. Tình cảm kia không còn vẹn nguyên như trước. Cây hoa đào kia đã ra bao nhiêu mùa hoa? Chỉ tiếc rằng từ đây, không còn ai ngồi đếm cánh hoa rơi.

Em chăm chú ngồi nghe tôi kể chuyện. Khi em đang định mở miệng nói điều gì đó, con mèo béo đi vào. Tôi chỉ vào nó và nói:

- Ngày xưa lúc anh em mới nhận nuôi nó, nó gầy còm, bộ lông nham nhở, trên đầu còn trụi mất một mảng vì đánh nhau với mấy con mèo hoang khác. Nó sinh tồn ngoài kia gần một năm, không có thức ăn, đói lạnh, cô đơn… vậy mà nó vẫn sống vui vẻ. Em xem, bây giờ về với anh em, ngày nào nó cũng ăn nhiều, trở thành béo múp thế kia.

Em khúc khích cười. Tôi cũng nhẹ cả lòng. Chợt em níu tay áo tôi đòi hỏi:

- Ta quay lại tòa nhà V&D đi.

- Để làm gì

- Cứ theo em, anh khắc biết.

hẹn gặp lại anh

Khi chúng tôi quay lại, em leo bộ lên tầng 6 của tòa nhà, viết gì đó lên một tờ giấy A4. Thấy tôi đứng nhàn rỗi bên canh, em cũng lấy ra một tờ giấy, bắt tôi viết nỗi buồn của mình lên trên đó. Sau đó, em gấp thành hai cái máy bay. Em lôi tôi ra ngoài hành lang, mỉm cười nói:

- Khi chúng ta thả máy bay, mọi nỗi buồn sẽ bay theo gió.

Tôi cốc đầu em:

- Vậy sao không đứng ở nhà mà thả? Leo bộ lên đây làm gì.

Em bĩu môi nói:

- Em thích thế.

Hai cái máy bay giấy bay vút vào không trung. Giây phút ấy để lại trong tôi và em nhiều cảm xúc.

Minh gọi điện về nói công ty bận đột xuất nên sẽ về trễ mấy ngày. Em nhanh nhảu nghe điện thoại, thông báo với ông anh trai:

- Thôi, anh khỏi về, em không buồn đâu mà lo.

Cuối tuần, tôi đưa em ra ga tàu về thành phố em đang ở. Trước khi lên tàu, em chụp rất nhiều ảnh về Haarlem. Em tươi cười nịnh bợ tôi:

- Em sẽ yêu cái ga tàu này, vì nó là nơi em gặp anh lần đầu.

Lúc em ngồi trên tàu, tôi có ý đứng tiễn em thêm một chút. Em mỉm cười qua ô cửa sổ. Chợt em lao xuống tàu, chạy về phía tôi, nhào tới ôm choàng lấy cổ tôi, thì thầm nói:

- Có thể lần sau gặp lại, em sẽ đến cùng với chàng trai yêu em thật lòng.

  • Mèo Chips

Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.



Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết


Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?

Trạm Cuối

Trạm Cuối

"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”

Dấu son Tháng Tám

Dấu son Tháng Tám

Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.

back to top