Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc vẫn còn đủ chỗ cho ta

2013-10-22 08:25

Tác giả:


Hạnh phúc còn rộng lớn lắm, đủ chỗ cho ta tìm và đứng vào trong đó cho nó ôm ấp vỗ về mà. Chỉ là cần phải tìm và cảm nhận thôi. Đừng bỏ cuộc. Đừng đánh mất bản thân - cái Tôi nguyên thủy của mình

***

Cũng đã chẳng còn nhớ rằng bao lâu rồi không còn đủ những con chữ để viết ra những thứ trong cái đầu bé nhỏ,  quay cuồng trong suy nghĩ, trong mớ cảm xúc hỗn độn. Không đủ ngôn từ, không đủ bình tĩnh gõ gõ... tất cả chỉ là những con chữ rời rạc không chút xúc cảm với những sợi noron thần kinh như căng ra như những sợi dây đàn lên quá tay của người chơi nhạc mất kiểm soát. Chai lì trong chính cái thân thuộc…mất dần mất dần sự diễn đạt với chính bản thân ...Viết - Xóa - Viết - Xóa ...

Bao lâu rồi không can đảm để nhìn lại tất cả những sóng gió biến cố trong đời mình, bao lâu rồi không bỏ mặc cái gọi là thực tại mà chỉ gặm nhấm lại tất cả những cái đã qua? Niềm đau, hạnh phúc, rạn vỡ... Để đối mặt?

Bao lâu rồi dám là chính mình, bỏ mặc tất cả và chỉ ngồi sụp xuống mà khóc - khóc như một đứa trẻ lạc đường bơ vơ.

Bao lâu ta không tự lang thang trên những con đường chẳng còn xa lạ, những con đường mà mỗi giây mỗi phút đi qua ta nhìn thấy mình đã từng cười, từng khóc, từng chai sạn tại đó như thế nào.

Bao lâu rồi không vào một quán cafe  tìm vào góc nhỏ lặng lẽ lắng nghe những giai điệu, mông lung ngắm nhìn mọi thứ và NGẪM?

Bao lâu rồi cứ cố tìm lối thoát trong cái mớ hỗn độn rối vò mà vốn dĩ chả có cách nào có thể toàn vẹn?


Hạnh phúc

Đã có lần ta viết ra được rằng "Khi mọi thứ rối tung lên, khi không thể tìm lại điểm rối mà tháo gỡ thì ta vẫn có một cách khác lựa chọn. Là cây kéo. Đúng vậy chỉ cần can đảm cầm cây kéo lên cắt bỏ những thứ rối rắm và nối lại cái gì thật sự cần".

Chẳng bao giờ là không còn sự lựa chọn, chỉ là bản thân có dám một lần nữa can đảm lựa chọn hay không. Đơn giản rằng sẽ chẳng có con đường nào có sẵn cho tới khi bàn chân ta dám bước đi.

Đã trải qua biết bao ngày đen tối, những khoẳng khắc mà với ta bầu trời như sụp đổ. Nhưng tất cả chỉ là “Như” thôi, vì rằng với những gì kinh khủng nhất tính đến bây giờ thì ta vẫn còn đây, vẫn đứng vững được trên đôi chân của mình. Và ta vẫn chưa bị đè bẹp bởi những thứ cay nghiệt đó. Có chăng chỉ là chút bầm dập tả tơi của những con sóng Đời đập vào.

Nghiêng ngả, lạc lối, bơ vơ tìm nơi bấu víu... Đó đã phải là điều tồi tệ? Hình như không! Cái tồi tệ nhất là khi thấy mọi thứ đã không còn ý nghĩa, không còn cảm xúc và không còn Niềm tin. Đó - đó mới là cái đáng sợ. Vì vốn dĩ con người chúng ta ai cũng đang tự huyễn hoặc mình vào một hay nhiều cái Niềm tin nào đó để tiếp tục Sống hoặc Tồn tại ...

Vậy nên cái tàn khốc nhất có lẽ không phải mất hết những người xung quanh mình, không phải là là mất cái chữ Tin đã đặt vào người mình từng nghĩ sẽ là tương lai phía trước. Mà là đánh mất xúc cảm của chính mình - mất niềm tin vào chính mình và dĩ nhiên lúc đó ta chỉ nhìn vào mọi thứ bằng ánh mắt phiến diện vô định kèm với nụ cười chẳng thể Nhạt hơn.

Vì rằng Ta cũng là con người, nên sẽ được quyền sai, được quyền thất bại, được quyền vấp ngã, được quyền gào khóc trong chính cuộc đời mình ... Nhưng Khóc rồi thì lau nước mắt và đứng lên nhé!

Không cần đứng vội đâu, vì ngã sẽ rất đau, sẽ trầy xước nên cứ ngồi dậy thôi và tự lấy đôi tay mình phủi bụi và xoa dịu vết thương đã nhé! Ta có thể yêu người khác thì cũng cần phải yêu thương và nuông chiều bản thân mình mà. Xong rồi thì hãy đứng lên nhé!

Đứng lên nơi ta đã vấp, đã ngã, đã đau mà bắt đầu lại. Vì Ta cũng còn quyền làm cho mình Hạnh Phúc mà!

Hạnh phúc còn rộng lớn lắm, đủ chỗ cho ta tìm và đứng vào trong đó cho nó ôm ấp vỗ về mà. Chỉ là cần phải tìm và cảm nhận thôi...Đừng bỏ cuộc....Đừng đánh mất bản thân - cái Tôi nguyên thủy của mình
Hít một hơi cằng phồng lồng ngực, tiếp thêm oxi cho nhịp đập trái tim thêm mạnh mẽ và mìm cười với chính mình ...

Tay đang gõ lên bàn phím . Tai đeo headphone và miệng lẩm nhẫm theo lời bài hát

"She will be loved
It's not always rainbows and butterflies
It's compromise that moves us along
My heart is full, and my door's always open
You can come anytime you want "


Yeap ! I WILL BE LOVED ...

Và lại hết một ngày ... Hay ta đã có thêm một ngày trên cuộc đời này ...

Tất cả là sự trải nghiệm ... Ngày vẫn cứ trôi

•    Gửi từ Dung Phuong



Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top