Hạnh phúc sau những cơn mưa
2015-11-24 05:12
Tác giả:
1. Hẹn yêu
Nắng chiều bỗng hóa mờ ảo lúc phủ lên dáng hình mảnh khảnh của cô ấy. Dáng nắng liêu xiêu làm đôi mắt cô ấy buồn hơn.
Và tôi yêu.
Tôi nhìn cô ấy không như cách mà mọi người nhìn, có lẽ vì một điều gì như là đồng cảm. Thùy là cô gái có trái tim đã đôi lần rạn vỡ, còn tôi lại là một gã con trai bạt mạng. Sẽ như thế nào nếu chúng tôi yêu nhau?
Hẳn là người đời sẽ mỉa mai mà nhận xét: “Nồi nào úp vung lấy”. Còn tôi, tôi chẳng quan tâm. Mọi người nhìn tôi thế nào cũng được, bởi vì đôi khi tôi cũng tự nhìn mình trong gương và thở dài. Nhưng còn Thùy, chẳng ai có thể thay đổi cách nhìn của tôi về Thùy đâu. Cô ấy đẹp, cô ấy mong manh, và thế thôi...
Thùy là con gái tiếp thị cà phê. Tôi gặp Thùy lần đầu cũng ở nơi cô làm việc. Lần đầu, Thùy hiện lên trong tôi mảnh khảnh, yếu đuối nhưng nhanh nhẹn lắm. Đôi mắt thì buồn. Tôi thấy Thùy yếu đuối, thấy mắt Thùy buồn có lẽ cũng bởi thứ gọi là ấn tương đầu tiên.
Hôm đó, Thùy sơ ý làm rơi cái ly đầy cà phê bằng thủy tinh. Tên quản lý mặt non choẹt thấy thế gắt um lên:
- Làm ăn thế à, cô có biết cái ly này bao nhiêu tiền không?
Thùy cúi vội vàng cúi xuống, lấy tay gắp những mảnh vở, vội vàng lau dọn phần nước tràn ra sàn.
Tôi hất cằm hỏi tên ấy:
- Làm lâu chưa?
Hắn đon đả:
- Cũng mới thôi, nhưng khá lắm!
Tôi nghĩ thầm trong bụng, khá mà bị đối xử như thế. Rồi nhấp một hớp cà phê, hít một hơi thuốc thật dài, tôi vẩn vơ nghĩ về người con gái vừa nãy. Kể cũng xinh, nhanh nhẹn nữa. Nhưng ánh mắt thì buồn da buồn diết.

Mà cái dáng bẽn lẽn đến là hay. Không một đứa con gái làm quán nào tôi gặp lại mang cái dáng bẽn lẽn ấy. Tôi thoáng nghĩ, hay tại mình vẩn vơ nhiều quá.
Thế mà tôi với Thùy cũng quen nhau. Nhưng không có nghĩa là biết mặt, tôi muốn nói tới sự “quen” theo nghĩa khác cơ. Giữa chúng tôi, thấp thoáng sự đồng cảm khó hiểu và tình cờ. Một tình cảm khó lý giải cứ len lỏi dần vào tôi mỗi khi gặp cô gái ấy. Mà nói thẳng ra, cũng chỉ vì Thùy nên tôi mới thường xuyên đến quán.
Tôi biết giữa tôi với cô ấy có cái gì khang khác so với những kiểu quan hệ tương tự giữa một thằng bạt mạng với đứa con gái đứng quán. Nhiều lúc tôi tin rằng, khi có tình cảm, không nhất thiết phải nói ra thì đối phương mới hiểu. Ánh mắt, cử chỉ, giọng điệu đôi khi nói hết mọi thứ. Ngôn từ là cái vỏ của suy nghĩ thôi, nhiều khi nó vô nghĩa, và vô vị nữa. Khi tình cảm chưa đủ, chỉ toàn những vẩn vơ thì đừng nên nhiều lời làm gì. Trái tim con người nhạy cảm lắm. Đặc biệt là trái tim người con gái như Thùy – tôi tin điều ấy.
- Đêm nay, hết giờ làm đi chơi với tôi.
Tôi hẹn Thùy lần đầu bằng một lời cộc lốc như thế. Cô ấy khẽ gật đầu, tôi lại thấy mắt Thùy buồn.
- Có gì đâu mà cô ngại ngùng như thế!
Tôi nói bằng giọng điệu hơi thô, nhưng có lẽ là ấm áp. Cô ấy đon đả:
- Có gì đâu anh. Đêm nay nhé!
Đó là một ngày đầu đông lạnh buốt.
Tôi muốn nhìn sâu vào mắt Thùy để xem lời nói đon đả kia là điều gì, nhưng rồi lại ngại ngùng, giả vờ hít một hơi thuốc.
Gió đông lạnh buốt rít bên tai cùng tiếng rần rần của xe máy. Thùy nép sát vào tôi, ôm rất chặt. Trong hơi ấm, tôi thấy người con gái lạ này có điều gì đó tin cẩn lắm, và hình như cố ấy cũng tin tôi. Hơi ấm của người con gái này bỗng chốc làm tôi thấy thích cái lạnh ghê gớm của Hà Nội. Không biết cô ấy có nghĩ giống tôi không nhưng khi tôi phóng xe nhanh hơn thì cô lại ôm tôi chặt hơn. Thùy khẽ xốc chiếc khăn quàng sau gáy tôi. Gió lạnh bỗng gợi một thoáng ấm áp nữa.
Chúng tôi lang thang Hồ Tây rồi dạt vào một quán lẩu. Trời lạnh mà, cố đi ngoài đường cho lạnh thêm nhưng cũng phải ăn cái gì cho ấm chứ! Ngót một giờ sáng, tôi hỏi Thùy:
- Cô muốn về nhà không?
Cô ấy ngập ngừng:
- Em làm gì có nhà mà về.
Cả hai lặng trong giây lát, Thùy lại tiếp:
- Có nhà, nhưng xa lắm!
Đôi môi Thùy nở nụ cười khô khốc, nhưng thật xinh và hiền.
- Về phòng tôi nhé!
Tôi đề nghị và Thùy gật đầu – một cách nhanh chóng. Tôi nén một tiếng thở dài, cả hai băn khoăn nhìn ánh đèn đường Hà Nội. Tôi và cô ấy về căn phòng của tôi. Đường vàng những ánh đèn – thứ ánh sáng của màn đêm. Lâu lâu chúng tôi lại vèo qua một chiếc xe máy, những chiếc xe mang những quệt sáng vàng của những người sống về đêm.
Thùy khẽ thì thầm vào tai tôi, từ phía sau:
- Lạnh thế này mà người ta đi chơi lắm thế.
Tôi không đáp, trong lòng gợn lên những bâng quơ khó hiểu.
Cánh cửa đóng chỉ còn độc một chiếc đèn nhỏ leo lét. Hai chúng tôi hòa vào nhau trong rét buốt của thể xác và tâm trí. Trời đang lạnh và chúng tôi thì đầy nồng nhiệt. Thế giới của bóng đêm đôi khi khó lý giải và nhiều ám ảnh, nếu không phải thế thì tại sao, trong thoáng chốc, tôi lại nghĩ khác đi về Thùy.
Chập choạng sáng, tôi tỉnh giấc với những nâng nâng mơ hồ. Một thứ gì đấy như là dằn vặt miên man trong tôi. Tôi tưng nghĩ Thùy thật hiền, thật yếu ớt. Tôi từng nghĩ giữa chúng tôi có thứ gì mà ngôn ngữ chẳng thể nói lên hết được. Tôi nhớ lại những nghĩ suy đó, để rồi buồn, buồn ghê gớm...

Sáng dậy, Thùy mặc vội chiếc áo rồi quay sang nhìn trộm tôi. Tôi móc túi quần mấy tờ một trăm đưa Thùy:
- Cầm lấy!
Cô ấy nhìn tôi sâu hơn. Cặp lông mày díu vào nhau làm tôi thoáng thấy một nét gì hiền dịu. Bỗng nhiên, từ khóe mắt Thùy, một giọt nước lăn ra từ từ chạy trên má cô ấy.
Tôi buông một câu nữa:
- Đi khách nhiều rồi đúng không?
Thùy nấc lên. Rồi tay lại túm lấy tấm chăn phủ lên đệm, chống dậy. Cô gạt mấy tờ tiền ra, vội lau nước mắt. Nói với tôi như là mai mỉa:
- Hóa ra anh cũng chỉ thế thôi.
Tôi không nói được gì. Tôi không biết đứng trước tôi bây giờ là một đứa con gái thế nào nữa. Là Thùy - là những giọt nước trên khóe mắt, hay là một bóng đêm khó lý giải và nhiều ám ảnh...
Tôi cứ ngồi đấy, để mặc Thùy ra về. Tôii nhìn theo hình dáng mảnh khảnh ấy.
2. Khi nào, anh yêu em?
Sau khi gặp Thùy, tôi không khác đi là mấy. Có những lúc, tôi tưởng mình yêu Thùy. Người ta bảo, tình yêu có thể làm cho con người ta thay đổi, điều này có lẽ đặc biệt đúng với một thằng bạt mạng như tôi. Nhưng tôi có khác đi tẹo nào đầu! Vẫn đánh đấm, vẫn bụi bặm. Mà đấy đâu phải tình yêu. Tôi với Thùy làm gì có gì với nhau, chỉ là những ngộ nhận mà thôi. Nhưng tôi cũng lại nghĩ: yêu đương, nếu không là ngộ nhận thì là cái gì cơ chứ. Tôi thấy mình càng lúc càng nực cười. Có lẽ không phải là tôi yêu Thùy.
Tôi vẫn đến quán cà phê đó, có lẽ điều này đã thành thói quen. Thùy vẫn ở đó, nhưng hẳn là không phải để đợi tôi. Có lúc tôi tin Thùy ở đó để đợi tôi, thật ngớ ngẩn và lạ lùng.
Nhưng có điều này làm tôi cảm thấy lạ lùng hơn: Thùy không gần tôi nữa. Tại sao nhỉ? Cô ấy là nhân viên phục vụ cơ mà. Với lại, đêm hôm ấy... Phải rồi, có lẽ là vì đêm hôm ấy! Không hiểu sao tôi vẫn thấy mắt Thùy buồn. Hình như ám ảnh về đôi mắt cô ấy trong tôi còn nặng nề hơn.
Tôi không còn nghĩ về Thùy bằng một suy nghĩ đơn giản và lắm tò mò như trước nữa. Tôi băn khoăn. Thùy là ai? Một tâm hồn đã đôi lần rạn đi, một đứa con gái bất cần hay như thế nào. Giọt nước mắt Thùy trong đêm hôm ấy, cái vẻ mặt đôi lúc hiền lành, đôi lúc lại lả lơi của cô ấy cứ quay lên trong tôi.
Rõ ràng là lòng tôi cũng lắm băn khoăn về Thùy.
Tôi hỏi tên chủ quán:
- Con bé Thùy đấy, là như thế nào?
Gã cười gằn, khe khẽ:
- Sao, ông anh thích hả?
- Không. Tao hỏi vậy thôi! Mày vẫn chưa trả lời mà.
- Tôi cũng không rõ lắm đâu. Nhưng hình như quê gốc Thái Bình, nhà nghèo lắm.
Rồi hắn im lặng như là không còn gì để kể nữa.
Tôi trả vờ gật gù:
- Thái Bình à....
Kéo một hơi thuốc, óc tôi lại nâng nâng và vơ vẩn. Con gái nhà nghèo... Tôi sực nghĩ tới đôi mắt Thùy, ánh mắt sao mà buồn, sao nó ám ảnh tôi ghê gớm thế. Có khi nào tôi lại thương con bé đó.
Thế rồi tôi lân la đi hỏi thông tin về Thùy. Tôi hỏi mấy cô phục vụ làm cùng, nhiều người lắc đầu, có kẻ dè bỉu. Chỉ có một người là kể lể với tôi. Người con gái đó bảo nhà Thùy nghèo, cha mất lâu rồi, mình con bé nuôi mẹ và ba đứa em ăn học. Tôi thoáng buồn. Nhưng rồi lại nghĩ: “Biết đâu nó lừa mình, hình như cô gái này khá thân với Thùy. Cô ấy bảo Thùy thích tôi”.

Nhưng ánh mắt thì làm sao biết nói dối. Nhất là khi ánh mắt ấy gợn buồn, nhòe đi trong một giọt nước trong lành của những tình cảm bồng bột, yếu ớt. Chẳng lẽ đôi vai nhỏ bé mảnh khảnh ấy lại gánh cả một mảng trời chiều.
Thùy thích tôi. Không biết điều ấy có thật không và cảm giác ấy đã hết chưa? Buồn thay cho tôi.
Tôi lẳng lặng bước ra khỏi quán. Lại một lần nữa, tôi ra khỏi quán mà không thấy Thùy nhìn tôi. Một ánh mắt hờn trách thôi cũng được!
Chiều lại buông và phố lại chật. Tôi muốn đập vỡ mảnh phố này, không biết rằng liệu khi những tòa nhà cao kia vỡ vụn, khi ánh sáng tìm đường ập xuống đôi mắt, tôi có tìm được mảng trời của Thùy?
Tôi yêu Thùy. Không biết từ bao giờ.
3. Hạnh phúc phía sau những cơn mưa
Tôi lại đến quán. Vẫn không dám chủ động gọi Thùy. Tôi biết rằng mình đến đây chỉ để biết Thùy vẫn còn ở đó, dù không phải để đợi tôi.
Ngồi được một tiếng, tôi mới thấy đủ thoải mái để đứng dậy đi ra chỗ cậu lễ tân và hỏi:
- Thùy đâu, em?
Cậu nhóc gọn gàng đáp.
- Hôm nay chị Thùy trực phòng 303 để tiếp khách anh ạ.
- Ừ anh biết rồi.
Tôi trả lời cậu nhóc, trong đầu lóe lên một âm thanh: “Phòng 303, tiếp khách....”. Cái phòng có ánh đèn mờ mờ ảo ảo, cái chốn mà mấy thằng trí thức vô học hay đến tìm vui đấy. Thùy...
Vội vàng, tôi chạy lên cầu thang, đi thằng vào phòng 303 như một thằng chẳng biết chuyện:
- Thùy!
Cô ấy nhìn thấy tôi thì có vẻ ngạc nhiên:
- Anh lên đây làm gì?
Tôi kéo tay Thùy:
- Đi!
Cô ấy giằng ra:
- Anh làm sao thế?
Tôi nắm tay Thùy chặt hơn và kéo. Thùy dứt khoát giằng ra:
- Anh bị điên à!
Lời Thùy nói như là gáo nước lạnh. Phải rồi. Tôi vừa mới bị điên, và giờ thì tỉnh cơn điên. Vừa mới tỉnh nhưng tôi vẫn còn đủ điên để nhìn mấy thằng cha bốn mắt trong phòng mà gằm ghè:
- Chúng mày mà động vào con bé này thì liệu hồn!
Nói xong, tôi lững thững bước xuống cầu thang, cơn điên cũng không còn nữa. Tôi xin chủ quán số Thùy. Đêm hôm ấy, tôi gọi cho cô ấy. Thùy không nghe, điện thoại thông báo số máy bận, và tôi nhắn tin:
- Sao em bảo anh điên?
Không biết thế nào mà Thùy trả lời ngay:
- Thì đúng thế rồi còn gì!
- Em không tôn trọng anh...
- Anh cũng có coi tôi ra gì đâu, đừng nhắn tin hay theo dõi bất cứ thứ gì thuộc về tôi nữa. Đừng nhìn tôi.

Tôi nhớ lại, tôi đã nói gì với Thùy? Người con gái mảnh khảnh ấy có những giọt nước mắt sao mà buồn.
Tôi bỗng thấy thương, không phải thương Thùy mà thương cho cái thân mình. Ba mươi tuổi đầu rồi mà còn bạt mạng. Thế mà tôi lại còn hỏi Thùy, rằng Thùy đã đi khách nhiều rồi có phải không? Tôi có quyền gì mà hỏi câu ấy, tôi lại còn không bận tâm rằng Thùy khóc. Lúc này tôi mới là thằng phải khóc, và đúng là tôi đang khóc, căn phòng lạnh tê đi, một giọt nước ấm ấm đang lăn trên má thằng đàn ông bất cần. Tôi nhớ Thùy, nhớ dáng người mảnh khảnh và đôi mắt buồn của trái tim đã đôi lần rạn vỡ.
Hôm sau, tôi không đến quán đó ngồi nữa, tôi mua một gói quà cho cậu lễ tân, dúi cho cậu tờ một trăm rồi dặn:
- Đưa cho chị Thùy!
Cậu nhóc cầm tờ tiền gật đầu, vâng dạ lia lịa. Tôi tặng Thùy một con búp bê. Không biết như thế có buồn cười lắm không. Chẳng hiểu sao tôi lại tặng Thùy món quà đó. Tôi chỉ nhớ mình đã ghi một mẩu giấy, nhét vào trong hộp quà: “Con búp bê này không bao giờ biết buồn như em, nhưng nó xinh giống em. Anh yêu em, hãy cho anh gửi em một lời xin lỗi.”
Lúc tôi ra về, trời đổ mưa như trút. Tôi mua vội một chiếc áo loại dùng một lần, khoác lên người. Chiếc áo này, khi mưa tạnh tôi sẽ lại vứt bỏ nó đi. Như thế, cơn mưa cùng chiếc áo đến và đi chẳng để lại dấu vết gì.
Những người con gái mà tim đã chịu nhiều đau khổ quá, liệu tâm hồn họ có thể lành lại. Liệu đôi mắt họ, một ngày nào đó có thể nguôi buồn, để mỉm cười và hóa trẻ như con búp bê xinh kia?
Sau cơn mưa, một mảng trời sáng sẽ hiện ra. Và khi mưa tắt, tôi thấy mảng trời của Thùy. Tôi rút điện thoại ra viết tin nhắn:
- Hãy để anh cùng em gánh trên vai mảng trời nặng nhọc đó! Hãy để anh nắm tay em đi ra khỏi căn phòng tối ấy, đừng xua đuổi anh!
Bỗng chốc, lòng tôi đẹp lên. Tôi lại nhớ câu nói: “Tình yêu có thể làm thay đổi con người”. Điều này đặc biệt đúng với những thằng như tôi!
© Nguyên bảo – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.



