Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hà Nội – mảnh đất của những tâm hồn đồng điệu

2014-03-06 00:16

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Café Blog - Hà Nội không xa xôi. Hà Nội ở đâu đó thật gần. Hà Nội nương mình vào bức tường gạch đã sờn, trên một quán vỉa hè, tối mùa đông mọi người xuýt xoa tô phở nóng. Hà Nội ở trong những điều thật bình dị, thảnh thơi. Hà Nội ở trong trái tim thật thà của những người đang yêu. Hà Nội - mảnh đất của những tâm hồn đồng điệu.


***
Hà Nội. Tôi đã khao khát được đặt chân đến nơi đây, được cảm nhận mùa thu nồng nàn hoa sữa. Rồi một ngày nào đó, trên những con đường ngập lá, ở một không gian tĩnh lặng và lung linh đèn vàng, tôi sẽ cùng ai đó khẽ khàng, nín thở trong cái nắm tay đầu tiên, nghe mùi của cây, của cỏ, mùi hương Hà Nội; và đặc biệt là tiếng rộn ràng của nhịp tim. Lúc đó, tôi sẽ nói: tôi đang có Hà Nội.

Tôi vẫn đi trên những con đường quen, tự hỏi lòng về một Hà Nội xưa cũ, những chiếc xe đạp leng keng, những con phố thênh thang và thưa vắng lúc đêm về, tự nhắc lòng về một tuổi thơ, tự kiếm tìm một ánh đèn hắt xuống từ những ô cửa sổ tầng hai; và lại xôn xao trong cả không gian đượm hương hoa sữa. Có lẽ là một sở thích hơi nữ tính, nhưng tôi thích gom nhặt nhưng hương thơm Hà Nội và cất giữ nó trong một góc phòng, thích đuổi theo những mùi hương – cái duyên thầm của người con gái. Và nếu có ngày, tôi gặp mùi hương ấy bước ra ngoài đời thật, cũng đang kiếm tìm trên từng góc phố, từng ban công, một dáng hình Hà Nội, tôi sẽ mỉm cười và nói: “Chúng ta đang có Hà Nội” 
  
Hà Nội những ngày đầu gặp gỡ thật khác lạ. Hà Nội đâu thanh bình, yên ả giống như những buổi tối thảnh thơi ngồi thả hồn theo những dòng văn Thạch Lam. Hà Nội là những dòng xe chật chội, là khói bụi, là những ngày ngược đường, ngược nắng đến giảng đường. Là những buổi tối đạp xe và nhớ cồn cào cái hương đồng quê thơm mát, nhớ mái tóc dài tung bay trên những triền đê, nhớ nồi cơm nếp mẹ đợi lúc tan học về và nhớ da diết những đêm hè lộng gió.

hà nội tâm hồn đồng điệu

Hà Nội mùa thu. Mưa nhiều kì lạ. Đường nhầy nhụa và lép nhép đất cát. Mọi thứ xung quanh đều âm ẩm và nhớt nhát. Những chiếc áo mưa và những chiếc ô gồng gánh những nẻo đường lầy lội, những gương mặt cáu kỉnh đầy tức tối. Hà Nội dịu dàng, thẳm sâu cũng có lúc thật méo mó và dị dạng.

Lại một ngày mưa. Mưa lộp độp, mưa tha thiết. Những ngón tay run và cát lạo xạo. Đất bám đầy quần áo. Tôi không thích mưa. Nhưng sau cơn mưa, đường phố tinh khôi và rạng rỡ lạ kì. Mặt đường như rộng ra, mọi đường vân Hà Nội, cây lá đều trở nên rõ nét hơn. Hay tại phố ướt nhòa, những lớp bụi thời gian và lòng người hối hả đã phủ dày trên những đường nét ấy. Sau trận mưa, mọi nhòe mờ tan, và tất cả hiện lên, sống động, tươi mới.  

Những cơn gió mùa Đông đầu tiên ùa vào thành phố những ngày cuối tháng 9. Đã nghe rét mướt về trên phố, cùng gió, cùng hanh hao, cùng những tiếng xuýt xoa, nụ cười run rẩy của người em gái trong buổi sớm. Thành phố về đêm và những chiếc áo khoác, những cái ôm, toàn sắc lạnh mà thấy thật ấm áp. Hoa sữa tàn rồi. Không còn mùi hương ấy để hít hà trong làn gió lạnh. Cái mùi hăng hắc mà quyến rũ, kiêu kì lạ lùng.

Lần đầu tiên đạp xe trên đường phố cổ, trong cái rét đầu mùa. Gió giật giật luồn qua lớp áo mỏng. Khoảnh khắc tan chiều, cả thành phố lần lượt sáng đèn. Ai đó hối hả, ai đó ung dung, ai dừng lại bên hàng bánh khúc bốc hơi nghi ngút. Phố thâm thấp và đường nho nhỏ; những thứ bé bỏng mà lại khiến lòng người rộn ràng, run lên vì vui sướng. Ai đó bảo ngõ Hà Nội mỏng mảnh như những đường chỉ tay. Cứ hun hút khiến người ta muốn đi theo. Ngõ Huyện, Phất Lộc, Tạm Thương…nghe cái tên đã thấy thân thương quá. Bất giác nhớ đến bài thơ “Ngõ Tạm Thương” của Chế Lan Viên:

“Sương giăng mờ trên ngõ Tạm Thương
Ngõ rất cụt mà lòng xa thẳm
Ngõ bảy thước mà lòng muôn dặm
Thương một đời đâu phải Tạm Thương.”

Đã có ai nặng lòng với người con gái ấy như thế chưa? Vì đằng sau cái nhỏ bé, hun hút kia là nhiều góc khuất? Có đủ thương một đời để chấp nhận cả đẹp đẽ, thẳm sâu và góc tối không?

hà nội tâm hồn đồng điệu

***
Gió lạnh, dậy sớm qua bưu điện, các bác bán báo khẩn trương sắp xếp những số ra của ngày mới. Rộn ràng và háo hức. Dậy sớm, đi bộ đem lại nhiều cảm giác thật tuyệt. Mọi thứ đều trong lành và tươi mới. Có thể thoải mái quan sát, nhìn ngắm. Tự do đi và dừng. Chưa lập đông mà lạnh. Lên giảng đường. Tình cờ (hoặc một chút hữu ý) bắt gặp ánh mắt của cô bạn cùng lớp. Có lẽ đang vẩn vơ nhìn xa xôi. Rất tự nhiên, nàng đỏ mặt. Bẽn lẽn. Thẹn thùng.

Một ngày thu đầy gió. Đạp xe đến trường và lá rụng đầy. Tháng 9 ngập lối đi, sà xuống đôi vai và phả ra trong từng hơi thở. Những chiếc lá xoay xoay, những vòng xe tròn tròn. Những cái khoác vai cùng nụ cười âu yếm. Và cái nhìn từ một gã trai. Đôi má ửng hồng của một cô gái. Tất cả bình yên quá đỗi. Hay vì mùa thu làm mọi thứ như tan chảy ra trong sự dịu dàng.

Một chiều thật thảnh thơi. Đường phố tràn nắng và cái lành lạnh của gió mơn man khắp da thịt. Đạp xe vòng vòng khắp phố phường và ghé vào một cửa hàng băng đĩa trên phố Hàng Buồm. Những bản nhạc dịu dàng thấm trong không gian đầy những bộ phim: “Tháng 8 mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ? Từ độ người đi, thương nhớ âm thầm.” Cảm giác chạm vào đường nét trên bìa, nhìn ngắm hình nhân vật và mường tượng ra những câu chuyện ẩn sau nụ cười, ánh mắt thật rộn ràng. Niềm vui nho nhỏ của ngày hôm nay là một chiếc đĩa mà ai đó tặng.

Tình cờ. Cuộc đời có rất nhiều cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên. Nhưng nhiều sự tình cờ báo hiệu một đáp án nào đó khác. Suy cho cùng mọi sự ngẫu nhiên cũng lại là tất nhiên.

Nắng xuống giảng đường. Nắng thu tỏa vàng chiếu qua từng ô cửa, những vệt xiên dài, từng luồng, từng luồng qua các bậc thang. Nắng len mái tóc. Tháng 10 đến và hương sữa thơm đậm vấn vít trên mái tóc. Phố Hàng Khay ngập hơi thở quyện sánh, thanh mát mà lại thật nồng nàn; những hạt xanh li ti rắc đầy phố. Trong con ngõ nhỏ có những khung cửa sổ không khép. Những khoảng trống rất gần mà lại thật xa.

Một loài hoa kì lạ. Tưởng như đã tàn, tưởng như lại đã xa. Rồi một đêm, chập chờn giấc mơ lan tỏa mùi thơm mát. Hoa sữa chóng tàn, nhưng trong một mùa thu lại có thể tái sinh sau nhiều ngày mưa dai dẳng. Dường như tất cả chắt chiu, yêu thương, vụng về đều dồn nén lại, để khi vài bông hoa đầu tiên bung nở, lại cháy cạn mình, lại gấp gáp từng hơi thở. Những ngày đầu tháng 10, phố phường nhuộm màu nắng. Nắng vàng tươi mà không gay gắt, nắng làm hồng đôi môi, nắng làm trong màu mắt. Có cô gái ngồi trên giảng đường vắng, vu vơ hát. “Không còn mùa thu. Trăng rơi bên thềm…”

hà nội tâm hồn đồng điệu

“Tóc ướt trăng thề. Lời yêu chưa nói. Trên môi vụng về.” Cuộc sống có nhiều điều thật chênh chao. Đã gần lại rồi. Nhưng vẫn còn ngần ngại. 

Tôi vẫn tìm em, chuyến hành trình tìm lại những giấc mơ và khát khao dang dở - một Hà Nội xa xăm. Một mùi hương bước ra ngoài đời thực. Hoa sữa đang về rồi. Em hãy thở đi.

Hoa sữa đang thở. Một chiều đầy gió. Hít hà tràn căng. Vì cuộc sống là không chờ đợi. 

Chiều. Đi bộ ven hồ, một dáng hình, một đôi mắt, một khoảng mênh mang. Một mùi hương bước ra ngoài đời thật.

Có một chàng trai đã tiến về phía tôi trong một chiều lạnh và đầy gió. Mây lững thững và nắng không xuyên qua. Nụ cười ấy là sự thật, một nụ cười và cái nhìn tôi đã đợi từ lâu. Một lời nói thật ấm áp và yên bình “Chúng ta đang có Hà Nội”. Đồng hồ bưu điện điểm 6 giờ. Trời mùa thu tối nhanh. Thành phố bắt đầu lên đèn.

Ở một không gian tĩnh lặng và lung linh đèn vàng, tôi cùng ai đó khẽ khàng, nín thở trong cái nắm tay đầu tiên, nghe mùi của cây, của cỏ, của hương Hà Nội; và đặc biệt là tiếng rộn ràng của nhịp tim. “Chúng ta đang có Hà Nội.”

Hà Nội không xa xôi. Hà Nội ở đâu đó thật gần. Hà Nội nẻo mình trong từng cơn hoa sữa. Hà Nội nép mình dưới khoảng trời chiều trên ngõ Tạm Thương, ngổn ngang những ô cửa sổ. Hà Nội trong từng phút giây ta nắm tay bước dọc dài Hồ Tây, nghe gió lạnh thổi từng đợt, từng đợt một. Hà Nội là những hoàng hôn rực rỡ, dạo bước qua Metropole, mấy váy cô dâu trắng xòe rộng của vài đôi lứa đang bắt đầu cuộc sống mới. Những rắc rối và cả những hồ hởi. Hay giản đơn hơn, Hà Nội nương mình vào bức tường gạch đã sờn, trên một quán vỉa hè, tối mùa đông mọi người xuýt xoa tô phở nóng. Hà Nội ở trong những điều thật bình dị, thảnh thơi. Hà Nội ở trong trái tim thật thà của những người đang yêu. Hà Nội - mảnh đất của những tâm hồn đồng điệu.

•    Gửi từ Gió  





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top