Hà Nội có nhớ em không?
2014-01-15 01:00
Tác giả:
Sài Gòn tháng này chỉ đủ độ se se. Đôi lúc, cơn mưa cuối mùa bất chợt, ướt áo em, ướt luôn cả tóc. Sài Gòn lạnh hơn khi cơn mưa thấm vào da thịt; chẳng sắc, mà cứa, mà cứa vào nỗi nhớ. Cái tiết như thế làm người ta thêm yếu đuối, và em – nhớ Hà Nội đến quay quắt, anh ạ!
“ Hà Nội mùa này chiều không buông nắng,
Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô,
Quán cóc liêu xiêu một câu thơ….”
Anh hay bảo em: “Đã bao giờ ra Hà Nội đâu mà nhớ?”
Hình như, em lại mang trong mình điều lạ lẫm? “Nhớ” với em chỉ là một trắc âm khắc khoải như khi thấu hiểu một giai điệu, bẵng đi vài ngày không ngân nga rồi chợt nghe ở đâu đó; “Nhớ” là khi em dành cả ngày để nghĩ về một nơi, một ai mà chẳng cần lý do. Hôm nay, em nghĩ về Hà Nội đến chẳng làm được gì ngoài việc lang thang trong những ca từ ơ hờ của Trịnh viết về Hà Nội. Thế, em gọi là nhớ!
Hà Nội trong em đẹp và hiền như một miền thơ với hàng trăm ngõ – ngách, hàng quán mà khi nghĩ về Hà Nội, em thường vô thức rằng mình đang đi qua từng con phố ua úa với tiếng phở gõ leng keng, ánh đèn cổ kính hắt hiu, và mùi hoa sữa âm ấm lẫn trong làn khói. Nhưng trên tất cả, Hà Nội của em còn ấm, ấm đến mức làm em quên mất tiết vào đông – vì Hà Nội có anh, cho tay tìm tay níu tay…
Bất chợt, em muốn hỏi: “Hà Nội có nhớ em không?”

Em vẫn lang thang trên những hẻm hóc của Sài Gòn để Sài Gòn ôm trọn nỗi nhớ dùm em, nhưng chẳng thể. Dạo này, trời Sài Gòn du yên đến lạ, mặc cho ảnh hưởng của những cơn bão từ miền Bắc đem về những trận mưa trưa, những trận mưa dài và nặng. Sài Gòn vẫn còn mùa mưa, chỉ hơi se theo cái kiểu ăn theo một chút hương Đông từ cơn gió nào xa xa dội dại. Đông chẳng thích Sài Gòn, nhưng mưa thì thích đấy! Nên mưa cứ về, cứ quấn quýt, làm cho Sài Gòn cũng lành lạnh nốt. Thôi thì tự huyễn hoặc cho mình một mùa Đông nhiệt đới, để nỗi nhớ gần nhau hơn.
Hà Nội có nhớ em không?
Niềm tin, đôi lúc làm người ta mệt mỏi; phải chăng, con người ta yêu nhau bằng sự giày vò? Có lẽ là một chút, anh nhỉ? Một chút giày vò cho những nhớ nhung, mềm yếu. Một chút giày vò khi mùa về cho yêu thương trải ngập lối quen, để ngàn lần vội vã, nhưng chiều nay em chẳng muốn đi nhanh. Một chút giày vò khi vu vơ khúc nhạc quen gợi về những hẹn hò đã cũ…
“Sài Gòn mưa trưa nắng sớm
Tìm cho ra ngôi quán êm
Hẹn nhau ngôi xanh như lá
Hẹn nhau trong nắng mượt mà…”
Hà Nội vẫn gió và Sài Gòn vẫn mưa.
Mùa về, cái trở mình chậm chạp như còn nhớ nhung tiết trời xưa cũ cho nỗi trống trải lại dài, lại dài, lại dài…
Em – cô gái Sài Gòn yêu xa vẫn ngàn lần tự hỏi: “Hà Nội – có nhớ em không?”
• Gửi từ Lạc An
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?



