Gửi từ trái tim đến trái tim
2014-09-16 01:07
Tác giả:
Và một ngày nó mơ hồ nhận ra một người đang gắn kết tưởng như là hơi thở, chỉ mới đây thôi mà lẳng lặng cứ thế bước ra đi. Người đi thì nhanh mà thời gian trôi thì chậm dãi, những quán cũ, những con đường, những khắc sâu thì còn đó, mà giá trị đích thực của cuộc sống đi lạc nơi đâu.
Ngày…tháng…năm
Đêm. Mọi mệt mỏi được nó tuôn ra bằng cách thả người một cách vô thức xuống giường, mắt nhắm nghiền. Vẫn cái thói quen thích được nhắm mắt mỗi khi thấy yếu lòng như thế. Ừ thì sẽ giúp nó suy nghĩ được nhiều hơn, nhưng nó đâu biết rằng cứ như vậy nỗi trống trải, muộn phiền bủa vây biết tới khi nào. Chẳng biết vô tình hay cố ý vẫn cơn mưa đến và đi làm nó thấy chênh vênh thêm nhường nào. Những yêu thương mong manh, giận hờn, thành thật hay là những dối lừa làm nên một nốt trầm cho bản tình ca đang viết dở không hồi kết. Bỗng dưng nó thèm cảm giác được lơ đãng thả hồn trên chuyến xe bus trong ngày mưa không ngớt, chứ không phải là nằm đây trong một thời gian trắng như một quãng đời thừa giữa cái cuộc sống vội vàng này. Thở dài một chút rồi như vô thức, nó chơi vơi mãi không thể quyết định điều gì cho tương lai, bởi những thứ nó nắm bắt được dường như đang khoác lên mình một tấm áo tàn hình.

Có một chút lạnh lùng của "người" làm hiện hữu ra cái cảm xúc mà chỉ biết cắn chặt môi để che giấu đi. Có một chút ấm áp như biện minh cho tất cả. Rồi một chút thành thật để trào dâng, một chút dối lừa để nặng trĩu. Nó đã qua cái tuổi đôi mươi, những gì đã trải qua không cần là chuyện tình yêu đôi lứa, cũng đã đủ cho nó nhận ra thứ nó cần là trái tim chân thành để làm ấm một cuộc sống giản đơn nhất. Nào ngờ, khi mang trong mình cái đầu mộng mơ, vậy nên dù đã cố giữ cho bản thân không vấp phải những tổn thương nhưng vô ích, có một ngày trái tim bỏ lỡ một nhịp đập làm bung rơi một phím dây đàn. Có một bản tình ca đang viết dở bỗng dưng bị thiêu đốt không vấn vương vị khói nồng.
Và một ngày nó mơ hồ nhận ra một người đang gắn kết tưởng như là hơi thở, chỉ mới đây thôi mà lẳng lặng cứ thế bước ra đi. Người đi thì nhanh mà thời gian trôi thì chậm dãi, những quán cũ, những con đường, những khắc sâu thì còn đó, mà giá trị đích thực của cuộc sống đi lạc nơi đâu. Năm tháng còn lại của cuộc đời đâu phải là cuộc đua tranh cao thấp, sao lòng người không kịp hiểu mà cứ mãi đùa giỡn với người. Cũng là trái tim từng có những vết khâu sao không tạo cho cuộc đời một nét đẹp, còn mải miết làm chi trong những cám dỗ và mồi nhử của cuộc đời, để rồi người lại bỏ rơi người chơi vơi trong cơn tuyệt vọng. Người đâu hiểu được thứ nhất thời có đủ cho say một giấc nồng đến cuối cuộc đời này. Chân thành đến bao nhiêu để thức tỉnh trái tim ngang bướng ấy vẫn đang là một dấu chấm hỏi cho một nhịp thở si lòng.
Người cầm thì lãng quên, người thì tìm hoài không thấy. Lạ thay nó chờ điều chi mà sao vẫn chưa quyết được lối đi cho những thứ đã đầy bằng chứng và lý do chính đáng. Dẫu biết rằng con đường nó đang đi rộng thênh thang, vấp ngã thì phải đứng dậy lau những vết xờn và bước tiếp cho kịp nhịp sống đời thường chẳng hề đợi ai, vậy nên trách móc chi những điều ngang trái của cuộc sống vì vốn dĩ không có gì thay đổi được. Và tốt nhất bây giờ là nó ngừng suy nghĩ, sống thật tốt của ngày hôm nay là đủ, còn chắc chắn rằng nó không đủ sức mạnh để in hằn những vết tích nên nền thời gian. Vậy thì thôi cứ viện tạm một lý do vô bờ bến, ừ thì "tháng bẩy mưa ngâu", để đánh lạc hướng trái tim nó như tâm hồn của đứa con đi lạc đi tìm bình yên vốn có.
Sẽ không cố để hiểu người nữa mà thay vào đó là học buông người để bàn tay thôi chới với. Chỉ là nhớ một thứ đầu đời, yêu một thứ trong niềm tin vẫn có, và nắm một thứ đáng trân trọng. Phải quên đi những giấc mơ dài chưa bao giờ đi cùng với thực tế, mỉm cười và đợi chờ thôi. Tạm hóa mình trong ly cafe đắng để yêu thêm một chút hương nồng!
Hạnh phúc rồi sẽ đủ chỗ cho ta.
- Hoàng Vân
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.



