Gửi người thương
2014-10-30 01:16
Tác giả:
Anh đã nói với em câu nào đâu, vậy mà em thích anh, người thương ạ!
Anh là gì của em, sao em lại cứ mãi lo lắng cho anh, người thương?
Người thương ơi.
Bây giờ.
Em chẳng còn thích khoác trên người những áo phông đơn giản hay diện quần jeans ôm người. Em bây giờ, chỉ thích những chiếc áo trễ vai, những chiếc váy điệu đà trên đầu gối.
Em chẳng còn thích để tóc dài thẳng tự nhiên mà em đã gắn bó suốt hơn năm năm nay. Em bây giờ, nhìn những cô gái với mái tóc xoăn nhẹ nhuộm một chút đỏ, vàng lại khiến em thích thú mà ngắm nhìn mãi.
Em chẳng còn thói quen để môi nhợt nhạt khi bước chân ra ngoài đường. Em bây giờ, đi đâu cũng không quên nhét vào túi một, hai thỏi son.
Em chẳng còn muốn mang vào chân những đôi giày búp bê có gắn cái nơ nhỏ xinh phía trước. Em bây giờ chỉ yêu những bước đi tự tin, bản lĩnh của mình trên những đôi giày cao gót kiêu kỳ.
Em đi đâu gặp bạn nào trẻ trẻ cũng mạnh dạn xưng hô “Bạn – Mình”, “Chị - Em” chứ không như lúc mới chân ướt chân ráo vào Sài Gòn lúc nào cũng nhỏ nhẹ “ Chị ơi cho em hỏi...”
Em đủ tuổi để biết thương một người và chịu trách nhiệm về sự thương của mình rồi.

Người thương biết không?
Em bây giờ lạ lắm.
Em chỉ thích một mình, đi đâu hay làm gì. Một mình. Lặng lẽ. Âm thầm.
Đi học, em lại cảm thấy có chút vui mừng khi nhận được tin nhắn của bạn bè “Hôm nay tao nghỉ học nha, có gì điểm danh dùm tao!”. Bởi em có thể lặng lẽ ngồi một góc nghe giảng, hết giờ lại lầm lũi xách cặp đi về. Không ai ồn ào. Không ai làm phiền mình.
Đi lên thành phố có việc, em cũng chẳng thèm rủ ai lấy một tiếng. Cứ thế một mình leo lên xe buýt và long nhong khắp ngõ ngách Sài Gòn. Một mình nghĩ suy, một mình ra quyết định mọi việc. Tự lực cánh sinh chẳng nhờ ai.
Em bây giờ, lại thích những ngày nằm phơi thây hàng giờ bên laptop. Xem những bộ phim Hàn Quốc hay hay. Nghe những bản nhạc mình thích. Thấy nhạt miệng thì cuốc bộ ra ngoài ngõ mua về vài bịch snack hay hai, ba cục kẹo ngậm chơi. Siêng một tí sẽ dậy pha cho mình một ly cà phê sữa đá. Em mê hương vị cà phê nhưng hồi nào bỏ cà phê nhiều quá lại chỉ nhấp môi được vài ngụm vì đắng quá.
Em bây giờ, cũng thích những ngày phải lầy lội tận đâu đâu. Chạy qua bên này, ngược lại bên kia. Mệt lả người nhưng em lại thấy vui vì ít ra hôm nay mình đã không để bản thân là một người chẳng có ích gì cho đời.
Em bây giờ, thật khó hiểu, thích thế này, nhưng cũng thích thế kia! Người thương đừng bảo em dở người nha! Em có lý do của riêng em.
Trước đây em cũng đã từng khó hiểu và lạ lùng như thế, nhưng từ ngày cuộc đời cho em biết đến sự tồn tại của anh, những điều lạ người như thế lại càng có dịp phát tán nhiều hơn. Niềm vui bao giờ cũng đi kèm nỗi buồn vời vợi. Niềm hạnh phúc lúc nào cũng song hành nỗi cô đơn bất tận. Sự yêu thích có khi nào không kéo theo niềm ghen ghét, đố kỵ khó hiểu? Niềm say mê lúc nào mà chịu bỏ rơi nỗi hụt hẫng ngất trời? Em thích người thương bao nhiêu, em khổ vì người thương bấy nhiêu. Khổ, em lại tìm đến những thứ lạ đời như thế. Chẳng giúp em khá hơn, em thấy lại chỉ khiến em khổ thêm.

Người thương!
Em cũng lớn rồi, qua tuổi yêu cũng khá lâu rồi. Em chẳng dám bảo đã vắt vai được mối tình nào chưa, nhưng em thật sự đã rung rinh trước vài người. Họ đến, vu vơ với em vài câu, nói với em rằng thích em, rồi lại bỏ em đi đến bên một người con gái khác, chẳng nói chẳng rằng.
Em có bận tâm về họ, nhưng chẳng nhiều, bằng anh.
Anh chưa một lần đến bên em, nhưng em nhớ anh, người thương ạ!
Anh đã nói với em câu nào đâu, vậy mà em thích anh, người thương ạ!
Anh là gì của em, sao em lại cứ mãi lo lắng cho anh, người thương?
Anh thích ai chứ làm gì thích em, tại sao em lại muốn anh ở bên em, người thương?
Em không muốn bản thân mệt mỏi vì anh nữa! Em phải làm sao?
Người thương, nói cho em biết đi?
· Nga Nguyễn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.



