Giữa lưng chừng thời gian
2014-05-19 01:14
Tác giả:
Chiều nay hết ca làm tôi đạp xe lững thững trên phố đến lớp học thêm tiếng Anh. Trời mưa râm ran, rả rích nhỏ giọt. Cơn bão xẹt ngang làm thành phố ướt át suốt mấy ngày liền, xung quanh tôi thiên hạ phóng như điên chốc chốc có kẻ bất lịch sự lao ngang qua vũng nước bên cạnh làm nước bắn tung toé vào những người đi đường, chính xác là chỉ bắn lên áo mưa thôi. Điện thoại êm đềm tiếng nhạc. Nghe buồn quá. Những bản nhạc tôi chép từ máy của Thy. Tôi và em chia tay đã gần hai tháng nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn để những giai điệu đó làm mình buồn.

Chiều thứ bảy. Người xe đông nghịch như đàn ong vỡ tổ. Tôi lướt Facebook bằng điện thoại, bất chợt thấy Quân đăng một bản nhạc buồn lên blog. Với tôi Facebook là những cảm xúc của những điều thú vị, nơi có thể lưu giữ những khoảnh khắc đẹp. Tôi tin rằng khi đọc được một Status ngẫu hứng, bắt gặp một điểm tương đồng hay cảm thấy thú vị về một tình bạn dù là ảo nhưng cũng rất có duyên với nhau. Với tôi mọi mối quan hệ trên Facebook đều đặc biệt theo cách của nó, chỉ cần mình cảm thấy thoải mái và tìm được niềm vui riêng từ một ai đó. Tình bạn cũng có thể là tình yêu.
Tôi gặp Quân ở lớp học thêm tiếng Anh. Tan học, hai đứa lang thang về nhà. Xe đi qua góc phố quen, mùi cafe thơm nồng thật ấm áp. Tôi thường uống cafe không đường lần nào cũng cảm giác đắng ngắt nhưng mà yêu mùi cafe lắm. Cách một trạm xe bus kia là quán Chuông gió. Thật ra đó là tên tôi tự đặt vì quán treo rất nhiều chuông gió trên mỗi bệ cửa sổ. Trước đây tôi và Thy rất hay vào quán này, lần đầu tiên là ghé vào trú mưa rồi thích luôn và thỉnh thoảng lại đến. Cảnh cũ vẫn còn nhưng người cũ đã xa. Những cái mail lúc nào cũng vội vàng gấp gáp rồi dần dần biến mất, nhưng tôi không thể nào quên được em. Thậm chí tôi và Thy còn gặp nhau thường xuyên hơn, đi ăn cùng nhau, xem phim vào mỗi cuối tuần hay cùng vào thư viện tìm một vài cuốn sách hay. Tôi vẫn nói cười vui vẻ với Thy, không ai nghĩ rằng trong lòng tôi có một khoảng trống mênh mông.
Những khi đêm thật vắng, thật sâu nằm một mình trên chiếc giường nhỏ tôi mới cảm thấy sự cô đơn của chính mình. Tôi vẫn còn yêu em thật nhiều mỗi khi nghe bài "Rolling in the deep" của "Adele". Những giọt nước mắt ấy không những mặn mà còn rất đắng. Dường như tôi đã rơi vào một trạng thái nào đó chẳng bao giờ tìm thấy được niềm vui, Thy đã không còn có thể chia sẻ cùng tôi nữa. Những ngày buồn bã đó tôi chỉ biết nói chuyện thật nhiều với Quân.
Quân không thực sự hiểu nhưng cậu ấy luôn lắng nghe tôi nói. Hai đứa hay ngồi nói chuyện điện thoại đêm kể cho nhau đủ thứ và lời sau cuối Quân thường khuyên tôi là chuyện gì qua rồi hãy để nó trôi qua một cách tự nhiên nhất. Trong những lúc như vậy tôi mới cảm nhận được cậu ấy là một người bạn tốt. Tôi và Quân không có nhiều điểm giống nhau nhưng hai đứa lại tin trong đời chỉ cần yêu một người. "Tình yêu là hành động hy sinh. Tình yêu luôn lấy của bạn điều gì đó nhưng khi bạn yêu thương thì bạn sẽ nhận lại được tình yêu và lòng tin của người khác. Tình yêu là để cho đi". Dẫu những thứ đã qua sẽ không bao giờ trở lại, nhưng đó là một phần tươi đẹp nhất trong cuộc sống.
Tôi nhận ra màu tình yêu của tôi và Thy là màu của những chuỗi ngày mưa dầm dề tẻ ngắt. Màu nỗi nhớ trong tôi không da diết, không cồn cào, nó cứ đều đều như thế, một nỗi buồn không thể gọi thành tên. Tôi giống như cố giữ lấy hình ảnh Thy như giữ lấy một kỷ niệm vậy, khi xem những dòng mail cũ kỹ tôi lại nhớ em, lúc đọc tiểu thuyết online đâu đó tôi lại bắt gặp chính hình ảnh tôi và em. Những lúc ngồi cùng nhau, nghe tiếng thở dài của nhau Quân cứ khuyên tôi.
- Cậu đừng gặp Thy nữa. Đừng đi chơi, đừng cố tỏ ra là bạn nữa, điều đó chỉ khiến cậu đau khổ hơn thôi.
- Có thật là sẽ không có tình bạn sau tình yêu không?
- Thật, đã từng yêu thì không bao giờ làm bạn theo nghĩa đơn thuần của nó được đâu. Nghe lời tớ đi. Cậu đừng nhớ đến Thy nữa.
Tôi lặng lẽ nghe Quân nói. Nhưng làm sao có thể quên một người khi tôi vẫn còn rất yêu người đó. Tôi thấy buồn về những cái chông chênh trong mình.
Những điều mà tôi vẫn còn nhớ Thy nhiều như vậy.
Có một lần để tránh kẹt xe trên đường Nguyễn Du, tôi và Thy rẽ đại vào một con hẻm rồi hai đứa cứ thế vòng vèo mãi mà không thoát ra khỏi mấy con phố nhỏ ngoằn nghoèo chằng chịt. Tôi dừng lại hỏi đường nhưng Thy cứ kéo tôi đi, bảo là đi thế này cũng vui mà, biết đâu lại phát hiện ra điều gì đó thú vị. Thế mà đúng thật, chúng tôi phát hiện ra một cây phượng nở muộn, hoa đỏ rực. Thy mỉm cười nhìn tôi, "anh thấy không, Sài Gòn nhiều bất ngờ lắm và đáng yêu nữa. Cái này người ta gọi là duyên đấy phải ở lâu ngắm kỹ mới biết, giống như anh và em vậy nè".Tôi cũng cười nhưng nhớ ánh mắt Thy cười nhiều hơn, nhớ đôi má lúm đồng tiền, tôi nhớ… nhớ thật nhiều.
Một ngày của mùa thu năm ngoái ngang qua hồ Con Rùa, tôi dừng xe tấp vào quán cũ và gặp Thy. Mỗi chiều em đều đợi tôi trên con đường đó, có lần tôi thắc mắc.
- Sao em lại thích đợi anh ở đây.
Thy nhìn tôi cười lém lỉnh.
- Vì em thích những chiều thu ở đây, từng chiếc lá rơi rơi, em thích nhìn khoảnh khắc khi nó lìa cành.
Tôi thấy trong lòng mình trào dâng một niềm vui khó tả, chẳng biết vì nụ cười của em hay do con đường mùa thu này đẹp quá nên...
Em hay nhặt những chiếc lá vàng rồi rải đi khắp nơi, tôi thích nhìn hình ảnh đó nhẹ nhàng như áng mây mùa thu đang trôi nhẹ trên không. Có những chiều, chúng tôi đi với nhau một đoạn đường nói với nhau những lời nói bình thường nhưng điều đó làm tôi thấy hạnh phúc. Với tôi chỉ cần như thế.
Sinh nhật tôi bình thường vẫn có Quân, nhưng hôm đó Quân có việc phải về quê. Ban đầu tôi cũng hơi buồn nhưng rồi nỗi buồn nhanh chóng biến mất khi thấy Thy đến. Em tặng tôi một chiếc bánh sinh nhật do chính em làm. Khoảnh khắc ấy tôi cũng không nhớ mình đã làm gì nói gì với Thy nữa, chỉ biết rằng ở cạnh em trái tim tôi rất êm ái. Mùa đông vừa khẽ khàng đến bên cửa sổ.
Tôi nhớ cảm giác bình yên của tôi nằm lại mãi trong những chiều mưa ngồi bên Thy, đong đưa bàn chân trên ban công nghe em kể những câu chuyện thú vị và hít đầy lồng ngực không gian mênh mông trộn lẫn mùi thơm nồng mát dịu của chậu Hoàng Lan đẫm mưa trước ngõ. Những kỷ niệm ngày ấy cứ ùa về, tôi đứng im để dòng thác ký ức ấy cuốn đi mà không một lần ngoảnh lại. Những lúc nhớ Thy quá tôi sẽ viết gì đó rồi gửi lại cho chính mình, cảm giác ấy không có gì đặc biệt nhưng với tôi là một niềm vui nho nhỏ.

Những mùa cứ liên tục trôi qua. Việc học, công việc làm thêm khiến tôi bận rộn, tôi lại càng không có thời gian để nghĩ để thông suốt chuyện tình cảm của mình. Thỉnh thoảng tôi vẫn gặp Thy, vẫn nhớ Thy nhưng chỉ đơn giản là nhớ thôi cũng không biết còn gì khác nữa. Tôi cảm thấy mình đã có thể chấp nhận tất cả dù tôi biết em mãi là người tôi yêu thương nhất. Quân đã có bạn gái đó là Hân - cô bạn học chung trường. Buổi học cuối cùng, tôi và Quân ngồi uống nước ở một quán cóc. Trời đã gần chiều rồi, Sài Gòn vẫn nắng. Quân kể về Hân cho tôi nghe đột nhiên cậu ấy hỏi tôi.
- Nói tớ biết đi, cậu còn nhớ Thy nữa không ?
- Không biết nữa, mơ hồ lắm. Có lúc nghĩ là hết nhưng có lúc lại thấy nhớ da diết.
- Có thật là cậu không thể yêu một ai khác sao.
- Ừ!
Quân nhấp một ngụm nước rồi tiếp tục với bài thuyết trình bất tận về ý nghĩa tình yêu.
- Cậu đang tự lừa dối mình đó, biết không. Cứ như vậy thì đến bao giờ cậu mới quên được Thy chứ?
- Ừ, đến bao giờ!
Chính tôi còn không trả lời được câu hỏi này huống chi là Quân. Tôi đã sống lơ lửng quá, lang thang giữa những chênh vênh chứ đâu có rõ ràng như Quân. Nhưng cũng như cậu ấy, cũng như nhiều người khác tôi không bao giờ quên hẳn người mình đã từng yêu, không bao giờ hết yêu hẳn người mình đã từng yêu. Bởi vì tôi biết rằng những thứ đã qua không có cách nào ra đi mãi mãi nhưng cũng không có cách nào trở về nguyên vẹn như ban đầu. Có lẽ rất lâu sau này trong cuộc đời dài và xa, ở một ngã rẽ nào đó tôi lại bắt gặp hình bóng em trên con đường mùa thu, em nhìn tôi với nụ cười bướng bỉnh với giọng nói ấm áp nhẹ nhàng như gợi cho ai đó một cảm giác hạnh phúc tràn đầy.
Có một khoảng trời riêng trong một góc phố nhỏ như thế, như tôi vô tình đứng lại giữa lưng chừng thời gian...
• Phong Lin

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.


