Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giọt nước mắt ngọt ngào

2014-07-10 01:13

Tác giả:


Blog Family - Giọt nước mắt rơi chạm nhẹ vào môi tôi mà tôi thấy ngọt lịm nơi đầu lưỡi vì đó là nước mắt hạnh phúc khi bên tôi còn có cha, tôi cảm thấy cái dư vị của cuộc sống vô chừng là viên mãn khi mỗi ngày vẫn thấy cha cười. Tôi tự nhủ với mình rằng sau khi tôi thi đại học xong, tôi về sẽ ôm cha mà nói: “Con muốn cha nắm tay con đi về phía nắng tắt cuối con đường có được không cha?”

***
Cha nhìn tôi bằng ánh mắt thân thương, trìu mến nhất mà từ trước tới giờ tôi mới thấy. Một ánh mắt lưu luyến và trìu mến đến lạ. Tôi chợt nhận ra trong ánh mắt ấy, có dòng nước lấp lánh, tinh khiết đang đọng lại trên hàng mi đen, giọng cha nghẹn ngào.

“Lên thành phố nhiều người xa lạ, lắm bon chen và lừa lọc. Con phải giữ vững lập trường, đừng tin người quá kẻo bị lừa gạt con nhé!”

“Dạ. Con nhớ rồi cha ạ!”

“Con cố gắng học bài, cố gắng học hết khả năng mình, chú ý tới sức khỏe. Đừng tạo áp lực cho bản thân con nhé!”

“Dạ. Con sẽ cố gắng học hành, thi thật tốt. Cha là niềm tin lớn nhất của con. Con chỉ cần cha luôn tin con thì dù chuyện có khó khăn đến mấy con cũng vượt qua. Cha tin con nhé!”

Cha cười, gật nhẹ đầu mà không nói thêm lời nào. Cha không xoa đầu tôi như một đứa trẻ nữa mà chỉ nhìn tôi lặng lẽ.

Tôi còn nhớ rất rõ, khi tôi còn là một cô bé sáu tuổi, cứ mỗi lần tôi được điểm mười là chạy thật nhanh về nhà khoe với cha, với mẹ. Lúc ấy tôi thấy nét mặt của cha, mẹ rất vui, xoa đầu tôi cười hạnh phúc. Tôi hay được cha mẹ gọi bằng hai tiếng rất cổ tích “Công chúa”. Tôi chỉ biết cười khúc khích mỗi lần khi cha, mẹ ôm tôi vào lòng. Đó là khoảng thời gian tôi được nâng niu trong tình thương của mẹ, tình yêu của cha dạt dào, ấm áp.

Đến năm tôi bảy tuổi, bác sĩ chuẩn đoán “Mẹ cháu mắc bệnh ung thư, chắc là không qua khỏi. Tôi òa khóc, chẳng thể tin vào tai mình lúc ấy, tay chân tôi loạng choạng, giật mạnh khỏi bàn tay bác sĩ đang cầm. Cha ôm tôi vào lòng, rồi nức nở. Tôi bước đến bên giường bệnh, nơi mẹ đang nằm trên chiếc giường phủ màu ga trắng toát đến rợn người. Mẹ đang ngủ. Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với tôi đến thế? Tại sao không cho mẹ ở cạnh tôi lâu hơn? Tôi vẫn còn bé lắm! Trẻ dại lắm! Ngô nghê lắm! Tôi cần mẹ biết dường nào! Tôi vẫn còn muốn nghe những câu chuyện cổ tích mẹ hay kể vào mỗi đêm. Trong câu chuyện ấy, mụ phù thủy hại cô gái hiền lành để rồi cho cô gặp được hoàng tử của mình. “Công chúa tóc dài của mẹ sẽ có hoàng tử yêu con hết lòng, mang lại hạnh phúc vẹn tròn cho con”. Mẹ thường vuốt tóc và nói với tôi như thế khi tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay chẳng biết. Tôi vẫn còn muốn được mẹ chải tóc vào mỗi buổi sáng trước khi tôi đến lớp. Tôi vẫn còn muốn được mẹ dạy cho tôi cách trở thành một thiếu nữ dịu dàng, đảm đan như mẹ vậy. Tôi vẫn còn cần nụ cười của mẹ biết bao. Cứ mỗi lần như thế, dù trời có lạnh đến cóng người, tôi vẫn cảm thấy ấm đến lạ thường. Tôi rưng rưng làm giọt nước mắt mằn mặn khẽ rơi chạm vào mặt mẹ. Mẹ tỉnh giấc.

giọt nước mắt ngọt ngào

“Ai bắt nạt con gái của mẹ vậy? Nói cho mẹ nghe nào?”

Tôi nhìn mẹ. Mẹ của tôi ốm đi nhiều rồi! Gương mặt xương xương của mẹ hằn lên những nếp nhăn. Da mặt mẹ trắng xanh, gầy gò. Đôi môi của mẹ tím nhạt nhòa. Cặp mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Thế mà hôm rày tôi không nhận ra. Mẹ tôi không khỏe một tí nào cả. Chỉ vì mẹ không muốn cha và tôi lo lắng nên đành dấu lặng.

“Mẹ ơi! Con yêu mẹ nhiều như thể chẳng có gì thay thế được.”

“Ngốc quá con gái yêu của mẹ. Chẳng phải mẹ đang ở đây sao?”

Mẹ xoa đầu tôi cười hiền như những cô tiên trong câu chuyện cổ tích của mẹ. Cha ngồi cạnh bên tôi ngắm nhìn mẹ mà cũng xót xa, nghẹn ngào. Nhưng cha luôn nở nụ cười thật tươi cho mẹ thấy yên tâm và xua đi nỗi sợ hãi trong lòng tôi.

Vài ngày sau đó, khi bệnh của mẹ tôi trở nên nguy hiểm hơn, mẹ gầy đi rất nhiều, giọng nói của mẹ cũng yếu hẳn, đôi bàn tay xương xương, gầy gầy nắm tay tôi và tay cha thổn thức.

“Con gái của mẹ phải ngoan, học thật giỏi, vâng lời cha dạy và không được buồn khi mẹ không bên con nữa nhé! Mẹ chẳng muốn nhìn thấy giọt nước mắt của con đâu. Khi mẹ về thế giới bên kia, mẹ sẽ thành một ngôi sao trên bầu trời. Vậy là mỗi đêm, mẹ lại thấy con gái của mẹ rồi. Vì thế con đừng buồn nhé! Mẹ thật có lỗi với con và cha con vì mẹ làm cho hai người mẹ yêu nhất phải lo rồi.”

“Mẹ ơi, con muốn mẹ bên con mãi thôi mẹ ạ! Con chẳng muốn rời xa mẹ tí nào đâu. Mẹ đừng xa con mẹ nhé!”

Tôi khóc. Bàn tay mẹ ôm gọn khuôn mặt tròn trịa của tôi, lau nước mắt cho tôi. Đột nhiên, tay mẹ buông thong xuống ga giường lạnh ngắt. Mẹ mất. Tôi ngơ ngác, bất động. Cha ôm tôi vào lòng cũng nức nỡ. Ngoài cửa sổ bệnh viện, tiếng chim hót chẳng còn vui tai như mọi hôm nữa, mấy chú sơn ca đang nhảy nhót cũng bất chợt dừng chân bên nhánh cây bằng lăng trong khuôn viên. Mây hôm nay chẳng đẹp chẳng xanh mà cứ trôi vô định, ngập ngừng. Dường như mây cũng biết buồn trước nỗi buồn của tôi chăng?

Kể từ ngày mẹ mất, cha dành hết tình thương cho tôi. Quan tâm, chăm sóc. Đôi khi, tôi thấy cha hay nhìn vào khoảng không vô định nào đó, rồi có khi cha nhìn lên bầu trời, nhìn những vì sao đang lấp lánh trên dãy ngân hà mênh mông trong đêm tối. Tôi biết cha đang nghĩ đến mẹ. Tôi cũng thế. Tôi nhớ mẹ, nhớ mẹ da diết. Lúc ấy, tôi càng có thêm động lực, có thêm niềm tin mạnh mẽ hơn bao giờ hết để nổ lực cho việc học. Cha hay chải tóc cho tôi vào mỗi buổi sáng.

Có lúc, cha tôi kể chuyện vào mỗi tối cho tôi chìm vào giấc ngủ ngon lành. Rồi có lúc, cha thắt hộ nơ áo cho tôi một cách nhẹ nhàng, tỉ mỉ. Lúc ấy, nỗi nhớ của tôi về mẹ bao nhiêu thì tình yêu trong tôi dành cho cha cao ngút ngàn tít tắp bấy nhiêu. Cha ôm nhẹ tôi vào lòng. “Con gái của cha xinh quá! Chắc là mẹ cũng đang cười khi nhìn cha con mình sống tốt từng ngày con ạ.” Tôi ôm cha, khóe mắt tự dưng cay cay. Đó không phải là giọt nước mắt đau khổ mà cũng chẳng phải tổn thương. Mà đó là giọt nước mắt hạnh phúc vì bên tôi còn có cha. Một người cha tuyệt vời!

Cha cầm hộ ba lô và tiễn tôi ra bến tàu lên đất thành thi đại học. Nhưng dường như chân tôi chẳng muốn bước, tay tôi chẳng muốn rời xa cha. Tôi muốn ôm cha thật lâu vì tôi sợ rằng nếu buông tay cha ra thì tôi sẽ bị cuốn theo dòng xoáy của cuộc đời nơi ánh đèn nhiều màu sắc, người chen chân qua lại dửng dưng. Tôi muốn thời gian này dừng lại đôi giây để tôi kịp mường tượng lại khoảng thời khắc bên cha, những kỉ niệm“ đong đầy tình mẹ phủ kín công cha” trong mái nhà hiền hòa có tiếng cha dạy bài cho đến tận đêm khuya, cho tôi nhớ thêm chút nữa về con đường làng còn lắm bùn và cỏ dại để mỗi khi trời đổ mưa, sợ tôi té ngã làm bẩn áo quần, mặt mài lắm lem, khóc nhòe vì sợ sấm chớp.

Cha đội mưa đến trường rước tôi. Cha đứng chờ tôi dưới mái hiên của lớp từng cơn gió thổi rích vào người cha lạnh giá. Mưa rơi xuyên qua màn trời dày đặt những hạt mưa là mưa,chúng tạt vào người cha ướt sũng cả áo quần. Những hạt mưa vô tình rơi liên tục trên tóc cha, chảy xuống khuôn mặt thân yêu chịu nhiều sương nắng của cuộc đời khẽ bám trên hàng lông mày, hàng mi của cha thành những giọt nước li ti. Nước chảy xuống sống mũi cao vút của cha làm môi cha tím lại vì lạnh. Từ trong lớp, tôi đã thấy cha, khóe mắt của tôi đo đỏ, rưng rưng, môi tôi mím chặt lại như có một dòng điện chạy khắp người tôi làm nơi cổ họng tôi nghèn nghẹn và rồi tôi thấy nhoi nhói một phần nơi ngực trái đến độ xót xa. “ Tại sao cha yêu tôi nhiều vậy? Tại sao cha hi sinh cho tôi nhiều thế?” Những câu hỏi ấy cứ chập chờn, lảng vảng trong tâm trí của tôi về hình ảnh cha mà một hình ảnh mà có thể tôi đi đâu, làm gì thì tôi cũng tin chắc rằng chẳng có nơi nào an yên như khi tôi được bên cạnh cha cả.

“Cha ơi, con đi nhé! Cha nhớ giữ gìn sức khỏe tốt cha nhe!”

“Ừ. Con đi đi kẻo trễ. Cẩn thận nhe con.”

“Dạ.” Tôi chẳng dám nói thêm lời nào vì tôi lại sợ giọt nước mắt sẽ ngăn bước chân tôi và cha cũng chẳng đành lòng.

Cha nhìn tôi mãi cho đến khi bóng tàu xa ngút tầm mắt, bóng cha trở nên nhạt nhòa và tôi không thấy cha đứng đó nữa. Quãng đường dài hơn một trăm ki-lô-mét, tàu chạy qua bao nhiêu là vòng quanh trên sông lắm lục bình trôi nổi, hàng cây hai bên bờ sông đa số là dừa nước và chàm. Khóe mắt tôi cay cay khi hình bóng cha phủ kín cả tâm hồn tôi, chiếm giữ từng ngóc ngách trong trái tim tôi.

Giọt nước mắt rơi chạm nhẹ vào môi tôi mà tôi thấy ngọt lịm nơi đầu lưỡi vì đó là nước mắt hạnh phúc khi bên tôi còn có cha, tôi cảm thấy cái dư vị của cuộc sống vô chừng là viên mãn khi mỗi ngày vẫn thấy cha cười. Tôi tự nhủ với mình rằng sau khi tôi thi đại học xong, tôi về sẽ ôm cha mà nói: “Con muốn cha nắm tay con đi về phía nắng tắt cuối con đường có được không cha?”

•    Yên Nhiên


Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 



MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top