Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giản đơn là hạnh phúc

2014-10-17 01:09

Tác giả:


Café Blog - Càng trưởng thành ta càng thấy thật khó khăn để hạnh phúc bởi cuộc sống không là màu hồng như truyện cổ tích đọc hồi còn bé. Thế nên hãy giản đơn một chút, đừng đòi hỏi quá nhiều mà cảm nhận nhiều hơn, khóc khi buồn, cười giòn tan khi vui như một đứa trẻ sẽ thấy hạnh phúc gần ta biết mấy.

***

Con người ta dù giàu nghèo sang hèn già trẻ thì sống trên đời cũng chỉ mong được hạnh phúc. Ai cũng đi tìm kiếm xa xôi nhưng đâu biết rằng hạnh phúc luôn bên cạnh ta.

Lúc bé hạnh phúc thật đơn giản là được nũng nịu trong lòng mẹ, được quà bánh từ anh chị cô chú, được ba mẹ dắt ra khỏi nhà đi đâu đó.

Đến lúc cắp sách đến trường hạnh phúc là có tiền ăn quà vặt, được điểm 10 về khoe với mẹ, ngày ngày đến lớp gặp bạn bè vui đùa. Đơn giản lắm thay.

Lớn hơn chút nữa mà người ta gọi là tuổi dậy thì bắt đầu chăm chút dáng vẻ bên ngoài, bắt đều mơ mộng tí, hạnh phúc khi được thầy cô xếp cho ngồi cạnh anh chàng hay cô nàng mà mình thích, đơn giản là thích thôi. Thỉnh thoảng hạnh phúc là được nghỉ tiết vì thầy cô bận việc, có hôm còn lười đi học mà giả vờ bệnh để được ở nhà, hạnh phúc biết bao khi tới lớp chúng bạn xúm lại quan tâm thăm hỏi và cả chép bài hộ. Đơn giản thế thôi.

Bước sang cái thời áo dài thướt tha sân trường đầy mơ mộng và ấp ôm bao nhiêu hoài bão. Lúc ấy thích đọc tiểu thuyết thơ tình, hạnh phúc khi quay sang bắt gặp một ánh mắt trộm nhìn mình, vui lắm khi có ai đó bảo “Sáng mai tớ sang đèo cậu đi học nhá”. Có khi cả bọn cúp học đi chơi mà thấy vui sướng vô cùng.

hạnh phúc giản đơn

Khi chuẩn bị rời xa tà áo trắng, là lúc ai cũng mơ ước bước vào cánh cửa đại học đầy hy vọng. Hạnh phúc lúc đấy là nhìn thấy ba mẹ tự hào khoe với hàng xóm “con bé nhà tôi đậu đại học rồi các bác ạ”. Vào cánh cửa đại học, mọi thứ cũng bắt đầu dần thay đổi, chẳng còn mong đến lớp gặp bạn bè như lúc mới cắp sách, chẳng hạnh phúc khi được khoe với mẹ về con điểm mười bởi hạnh phúc lúc đó là vượt qua môn học. Cũng chẳng còn thích thú với việc cúp học bởi lẽ không đi học cũng không sao chỉ cần ngày thi có mặt là được. Dường như khi có quá nhiều thứ hoặc đòi hỏi nhiều quá thì người ta không còn cần những thứ hạnh phúc giản đơn nữa. Bắt đều biết yêu bởi cũng lớn rồi nhỉ, những mối tình sinh viên đầy thơ mộng. Hạnh phúc là quen được anh chàng nào đó đẹp trai, học giỏi, con nhà khá giả mà còn ga lăng nữa để mà hí hửng nở mày nở mặt với lũ bạn. Những ngày lễ tết được chàng tặng nào là gấu bông, hoa hồng, socola kẹo ngọt…được chàng đèo đi khắp phố phường hóng gió, hạnh phúc biết bao. Rồi vội giận hờn trách móc khi chàng đến trễ, quên chúc ngủ ngon,giận cả ngày vì người ta chưa kịp trả lời tin nhắn hay bắt máy, đòi hỏi nhiều thứ khiến người ta muốn phát điên lên để chiều chuộng, rồi cũng vội vàng nói chia tay. Nhanh chóng và hời hợi với cái hạnh phúc đó.

Thế rồi khi cánh cửa giảng đường đóng sầm lại, đẩy ta vào trường đời, vật vả với cuộc sống với cơm áo gạo tiền mới thấy nhớ những hạnh phúc tháng năm học trò biết mấy. Bây giờ vật chất có nhưng lại thấy thiếu thốn thứ gì đó, à thì ra là hạnh phúc, cứ ngỡ có tiền sẽ mua được hạnh phúc nhưng sao không cảm nhận được hạnh phúc bên ta. “Có những ngày chỉ muốn trở về quê

“Nằm nghe gió rít qua hàng song cửa
Nói với mẹ: Con không đi làm nữa
Mẹ nuôi con đọc sách hết đời, nghe?”


Có lẽ đơn giản như lúc bé là hạnh phúc. Những ngày chủ nhật ở nhà nghe nhạc chả yêu đương bồ bịch, không công việc giấy tờ cũng cảm thấy bình yên. Đòi hỏi kiếm tìm một nửa hoàn hảo chẳng thấy đâu chỉ thấy một mình trơ trội. Rồi cũng nhận ra không cần một anh chàng đẹp trai mà chỉ cần không phải Chí Phèo là được, chẳng cần ga lăng chỉ cần biết quan tâm mình là được, chẳng cần Iphone chỉ cần lúc nào cũng nằm trong vùng phủ sóng là được, chẳng cần hoa hay quà mà chỉ cần bên mình là được, chẳng cần ngọt ngào lãng mạn chỉ cần một cái nắm tay thật chặt là được, chẳng cần hứa hẹn đủ điều chỉ cần không rời xa là được.

Càng trưởng thành ta càng thấy thật khó khăn để hạnh phúc bởi cuộc sống không là màu hồng như truyện cổ tích đọc hồi còn bé. Thế nên hãy giản đơn một chút, đừng đòi hỏi quá nhiều mà cảm nhận nhiều hơn, khóc khi buồn, cười giòn tan khi vui như một đứa trẻ sẽ thấy hạnh phúc gần ta biết mấy.
  • Tiểu My

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác, bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email duy nhất blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - blogradio.vn

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

back to top