Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như thời gian trở lại em sẽ không lạc lối trong tình yêu

2017-05-16 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi hiểu, con người ta sẽ chẳng thể giữ vẹn nguyên trái tim sau khi bị tổn thương. Tình cảm của anh, tôi đã một lần làm tổn thương nó và giờ lời nói quay lại có lẽ không phải là sự xoa dịu mà ngược lại, nó còn làm trái tim kia đau tới hai lần. Tình yêu của tôi đã đi sai đường sao, tôi đã sai lầm khi chọn cách quay lại sao? Vậy đâu mới là cách kết thúc đẹp cho chúng tôi đây?

***

Lạnh, cái lạnh tái tê của một đêm cuối đông. Bầu trời tối mịt mờ làm bật nổi những ngọn đèn đường. Tiếng gió khẽ rít lên trong từng kẽ lá, quyện theo đó là dư vị của một nỗi cô đơn lạ lùng. Tôi lê đôi chân trên còn đường vốn chưa từng băng qua đơn độc một mình. Phải, trên con đường này luôn có bước chân của người ấy, bước chân anh, bước chân người tôi yêu song hành. Nhưng dường như kể từ hôm nay, tôi sẽ phải học cách bước đi một mình thôi…

Bóng hàng cây lùi dần về phía sau để lại trơ trọi một bóng hình mỏng manh bước đi vô thức. Phố đông vắng người chừa khoảng không gian yên tĩnh lắng nghe tiếng khóc thầm. Tại cơn gió quá lạnh, tại phố quá vắng người, tại bóng đêm quá hiu hắt hay tại trái tim đang rỉ máu? Tôi không còn định nghĩa được nữa, chỉ biết ngay sau khi quay lưng về phía anh khuôn mặt tôi nóng ran và đôi gò má đang rung lên đón nhận hai hàng nước mắt. Lời chia tay luôn khiến con người ta đau đớn tới vậy, phải không?

v

Tôi và anh, tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một cơn mưa rào. Một thứ tình cảm mãnh liệt mau chóng chiếm lấy hai con tim đồng điệu. Tình yêu cứ thể nảy nở sau ánh mắt chạm nhau lần đầu tiên ở trường. Và cứ thế, một tình yêu học trò đẹp đã trôi qua trong biết bao kỉ niệm ngọt ngào. Mối tình đầu của tôi và cũng là của anh, tình yêu của chúng tôi có lẽ đẹp hơn bất cứ gì khác. Nó nhẹ nhàng nhưng cũng mãnh liệt, ngọt ngào ẩn chứa trong từng ánh mắt, từng lời nói gửi tới nhau. 4 năm, quãng thời gian đó không quá dài nhưng đủ để chúng tôi để lại cho nhau những gì đẹp nhất. Từ lần đầu gặp nhau cho tới cái nắm tay đầu tiên. Rất đẹp, nhưng chính vì những gì đã qua rất hạnh phúc nên khi chọn cách rời xa thì đau đớn biết bao.

Tình yêu? Con người ta ai không yêu nhưng mấy ai định nghĩa được tình yêu. Anh xuất hiện lấp đầy trái tim lạnh giá vốn có trong tôi, sưởi ấm tâm hồn tuổi 17 của tôi, và cho tôi hiểu thế nào là tình yêu. Nhưng luôn vậy, có tình yêu nào không gặp sóng gió. Những lần cãi vã, những giây phút tưởng như chúng tôi không còn thuộc về nhau, với cái ngang bướng vốn có của mình, tôi đòi chia tay hết lần này tới lần khác. Nhưng tình yêu luôn gắn liền với ích kỉ. Dẫu đã mở lời chia tay và vờ như chẳng còn chút tình cảm gì với anh nhưng trái tim tôi vẫn thắt lại khi thấy anh vui vẻ bên ai khác. Mặc dù biết mình không có quyền hờn ghen, có quyền tức giận nhưng có ai ngăn nổi con tim khi yêu, và dù có mạnh mẽ cỡ nào thì người con gái vẫn trở nên yếu đuối trước tình yêu. Tôi nói muốn quay lại. Tưởng rằng với tính cách của anh, với tư cách của một người con trai anh sẽ cười khinh bỉ mà quay đi nhưng không, anh đồng ý quay lại. Tôi có chút bất ngờ nhưng giờ thì tôi hiểu. Vì anh cũng vậy, vì chúng tôi chưa từng hết yêu… Nhưng tất cả đã không như tôi nghĩ, những gì giữa chúng tôi không còn như ba năm trước của quá khứ. Kể từ giây phút tôi nói lời chia tay dường như có gì đó đã lặng thầm đổi thay. Tình yêu của anh? Tình yêu của tôi? Hay là cả hai chúng tôi đều đã vô tình đổi thay? Tại sao, tại vì đâu mà giờ đây, dù đang có tình yêu của anh trong tay, tôi vẫn cảm thấy cô đơn?

Chúng tôi bên nhau, dù cố gắng tới đâu trước mắt tôi, để có thể chạm tới anh, tôi phải vượt qua một bức tường ngăn cách. Một sự xa lạ đã vô tình được hình thành ngay sau khi tôi vô tâm buông lời chia tay ấy. Anh không còn như trước dù tôi biết anh đã cố gắng rất nhiều để đối xử với tôi như trước kia. Tôi hiểu, con người ta sẽ chẳng thể giữ vẹn nguyên trái tim sau khi bị tổn thương. Tình cảm của anh, tôi đã một lần làm tổn thương nó và giờ lời nói quay lại có lẽ không phải là sự xoa dịu mà ngược lại, nó còn làm trái tim kia đau tới hai lần. Tình yêu của tôi đã đi sai đường sao, tôi đã sai lầm khi chọn cách quay lại sao? Vậy đâu mới là cách kết thúc đẹp cho chúng tôi đây?

  Giá như thời gian trở lại em sẽ không lạc lối trong tình yêu

Một tháng, hai tháng rồi ba tháng trôi qua, chúng tôi bên nhau mà suy nghĩ không còn dành trọn cho nhau được nữa. Trong lúc tôi chẳng thể xác định được rõ lí trí của mình thì biến cố xảy ra. Gia đình tôi sa sút. Tôi rơi vào vực sâu. Cuộc sống đủ đầy tôi từng có biến mất thay vào đó, tôi phải tự trưởng thành, phải tự lo toan tất cả. Tôi dần trở nên bận rộn với những lo toan về cuộc sống. Anh vẫn luôn bên tôi nhưng tôi lại từ chối mọi sự giúp đỡ từ anh, cố chấp tự mình gánh vác tất cả. Anh tức giận rồi chúng tôi lại cãi vã. Tôi thấy mệt mỏi, tôi đã chịu đựng đủ cái ngột ngạt của sự vật lộn trong cuộc sống và giờ thì tôi đuối sức trong chính tình cảm của mình. Tôi yêu anh nhưng tình yêu tôi dành cho gia đình còn là trách nhiệm. Ngay lúc này, tôi thấy hoàn cảnh của tôi không còn xứng đáng với anh và tôi cũng không còn đủ sức níu được tình cảm này. Tôi gặp anh, tối đông hôm ấy, dưới bóng cây quen thuộc của chúng tôi, tôi nói lời chia tay. Anh im lặng. Chỉ “ừ” một tiếng khiến tim tôi tan nát. Tôi quay lưng về phía anh rồi bước đi sau khi nói đủ lời lẽ lạnh lùng. Chỉ có cách đó, à không, tôi mong lời nói đó đủ khiến anh đau đớn mà quên hình bóng tôi và những gì thuộc về chúng tôi. Lời cuối cùng, tôi mong anh hạnh phúc….

Chúng ta luôn mạnh mẽ khẳng định rồi quá khứ qua đi và chúng ta rồi cũng quên mình từng có tình yêu như thế nào nhưng, sự thật là có ai quên được người mình từng yêu. Tôi chưa từng nghĩ tôi yêu anh nhiều tới thế cho tới khi đau đớn nhìn anh bước qua mình một cách lạnh lùng. Tôi chỉ muốn quay lại anh mà hét lên rằng “Anh còn nhớ em không, còn nhớ cô gái dễ thương, dễ khóc và dễ tổn thương từng nép vào lòng anh trước kia không?” nhưng tôi không đủ dũng cảm và không đủ tư cách. Khoảnh khắc quay lưng bước đi, tôi đã thoáng nghĩ sẽ quay lại mà nói rằng lời chia tay kia chỉ là lời nói dối nhưng lí trí đã đưa lối bước chân, ép tôi phải ngăn trái tim mình, không để nó yêu anh thêm một lần nào nữa.

Mối tình đầu luôn vậy. Dù biết rằng rất đau đớn nhưng ai cũng muốn tìm lại nó một lần nữa. Tôi và anh, chúng tôi sẽ không còn thấy nhau trên quãng đường đời mỗi người nữa. Giá như tới gian có thể trở lại, giây phút ban đầu ngày hôm đó, tôi sẽ không để trái tim mình lạc lối trước anh…

© Nguyễn Quý Hà – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những năm tháng sau này

Những năm tháng sau này

Bầu trời hôm ấy vô cùng đẹp bỗng đổ mây đen mù mịt, tôi và người đứng nhìn nhau giữa dòng người vội vã đang tìm chỗ tránh cơn dông, tựa như chúng tôi tách biệt hoàn toàn với hỗn loạn ngoài kia. Chúng tôi cứ thế biến mất khỏi những năm tháng nhức nhối. Có lẽ với tôi như vậy là đủ, những năm tháng sau này chỉ còn lại sự thanh thản.

Ngốc à, anh vẫn luôn ở đây

Ngốc à, anh vẫn luôn ở đây

“Ngốc à, anh vẫn luôn ở đây" Anh lặp lại lời cô nói, ánh mắt dịu dàng rơi trên đỉnh đầu cô, khẽ khàng đặt một nụ hôn lên mái tóc đầy nước mưa. Cô ngẩng mặt lên, những ngón tay thuôn dài, mang hơi lạnh của anh lướt trên bờ má cô, lau đi vệt nước mắt nhem nhuốc.

Bức tranh em để lại cho anh là một bức họa buồn

Bức tranh em để lại cho anh là một bức họa buồn

Mẹ cô đi lại gần anh trên tay bà cầm bức tranh vẽ hình anh của cô, bà nói với anh đây là kỷ vật cuối cùng cô để lại, bà xin lỗi anh vì đã quá cố chấp ngăn cản hai người. Tay anh run run đón lấy bức tranh. Anh ôm lấy bức tranh òa khóc như một đứa trẻ, nước mắt ướt đẫm cả bức tranh.

Chào tháng Bọ Cạp, tháng của những đam mê và thân mật, 12 cung hoàng đạo đã sẵn sàng để đón nhận những thay đổi?

Chào tháng Bọ Cạp, tháng của những đam mê và thân mật, 12 cung hoàng đạo đã sẵn sàng để đón nhận những thay đổi?

Tháng Bọ Cạp là thời điểm tuyệt vời để củng cố các mối quan hệ. Hãy nghĩ đến bất kỳ ai, bất kỳ người bạn, người đối tác nào mà bạn đã gặp trong tháng Thiên Bình trước đó và xác định đâu mới là mối quan hệ cần thiết lập sự bền vững.

Người thẳng thắn phê bình chính là quý nhân của bạn nhưng thái độ của bạn mới là quyết định tất cả

Người thẳng thắn phê bình chính là quý nhân của bạn nhưng thái độ của bạn mới là quyết định tất cả

Trong một mối quan hệ, người dám phê bình mới chính là quý nhân của đời bạn. Có thể chấp nhận những lời thật lòng, dám nghe lời phê phán mới nhìn rõ được bản thân để hoàn thiện con người.

Thành công không chỉ có một con đường

Thành công không chỉ có một con đường

Ngày thi cuối cùng kết thúc, tôi thở phào nhẹ nhõm, tôi biết bản thân mình đã cố gắng hết sức nên vô cùng tự tin, tôi cảm thấy yên tâm trong những ngày chờ điểm.

Gửi Sài Gòn thương

Gửi Sài Gòn thương

Tôi mong em mau chóng khỏi bệnh. Tôi thèm lắm cảm giác ở bên cạnh em, ngắm nhìn em xinh đẹp. Đợi em khỏi bệnh rồi tôi sẽ đến gặp em, trò chuyện với em như ngày trước. Sài Gòn ơi, em không đơn độc đâu, cả nước ở bên em, em phải cố lên đấy. Đã 3 tháng rồi, tôi nhớ Sài Gòn nhiều lắm.

Năm tháng tựa chiêm bao

Năm tháng tựa chiêm bao

Muôn ngàn nỗi đớn đau Xin gác lại phía sau Mỉm cười ta cất bước Năm tháng tựa chiêm bao.

Cho con xin gối đầu một chút

Cho con xin gối đầu một chút

Cho con xin gối đầu một chút Đời bon chen con mệt lắm rồi Ngủ một giấc đến khi tỉnh dậy Ở bên mình chỉ có mẹ thôi.

Nếu một ngày ba không còn trên đời

Nếu một ngày ba không còn trên đời

Khi con viết những dòng chữ này, con không còn cơ hội gặp lại ba. Cuộc sống quá ngắn ngủi, con vẫn nuối tiếc những ngày tháng cha con mình sống bên nhau.

back to top