Giá mà…thời gian trở lại
2014-12-04 01:02
Tác giả:
Vậy là sau bao nhiêu năm trời xa cách đến bây giờ - chính là hôm nay đây tôi mới có dịp về thăm lại quê hương, thăm lại trường xưa – nơi cất giữ những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ.
Ngồi trên chiếc xe tốc hành, lòng tôi cứ bồi hồi, xao xuyến và rồi tôi tự hỏi: “Không biết sau ngần ấy năm, quê hương mình có gì thay đổi không nhỉ?”
Chiếc xe vừa dừng, tiếng người xì xào – cắt đứt chuỗi suy nghĩ miên man đang trải dài trong lòng tôi. Đặt chân xuống con đường nhựa như một dải lụa đen trải dài mà trước đây – cái thời mà tôi còn đi học nó còn là một dải đất sét dài ngoẵng, đỏ lòm vì bụi. “ Quê hương mình đã thay da đổi thịt thật rồi!” – tôi tự nói với lòng mình.
Cảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là những biệt thự xây theo lối giả cổ mái ngói màu sô cô la. Dường như cái mảnh đất Sơn Lộc này đã rũ bỏ chiếc áo ngoài cũ kỹ và khoác lên mình một chiếc áo mới – chiếc áo của sự sung túc, no đủ, đầm ấm mà vui tươi.
Hôm nay quả là một ngày đẹp trời! Vòm trời cao xanh vời vợi không một gợn mây và ở phía xa xa nơi chân trời kia có mấy chú chim chìa vôi bay lên bay xuống hót ríu rít. Những tiếng còi tàu, xe inh ỏi - mớ tạp âm hỗn độn và cả những khói bụi hỗn tạp ngột ngạt của chốn phồn hoa đô thị giờ đây đã hoàn toàn nhường chổ cho một khoảng không gian tĩnh lặng, yên bình.

Rảo bước trên con đường làng quê đầy quen thuộc với tôi ngày xưa. Ở đây, trên con đường đê này, tôi có thể chiêm ngưỡng lại toàn bộ bức tranh quê hương mình. Những luỹ tre xanh rì rào nghiêng nghiêng soi bóng xuống dòng sông quê hương xanh thẳm đang lững lờ trôi mà khi nhìn từ xa trông chúng giống như những thiếu nữ mười tám đôi mươi đang xoã mái tóc dài mượt mà, óng ả của mình soi vào tấm gương khổng lồ của tạo hoá. Và cả kia nữa – từ trong những vòm lá cũng đang vang lên cái điệp khúc “ Tình đơn côi” của những chú ve. Dưới cái nắng hè chói chang là một rừng hoa phượng cháy một góc trời.
Phượng! Phượng nở! Phượng nở đỏ rực như thiêu đốt bầu trời mùa hạ, thiêu đốt và giục lòng người ta sống dậy biết bao nhiêu kỷ niệm dưới mái trường mến yêu đầy thân thương của tuổi học trò ngây thơ như trang giấy trắng tinh khôi. Tất cả như đang đan xen, hoà quyện vào nhau!
Bây giờ đang là mùa gặt. Trên cánh đồng, những chiếc nón lá loang loáng đang nhấp nhô phản chiếu ánh mặt trời. Bất chợt từ đâu, một cơn gió nhẹ mang theo mùi rơm rạ, mùi cỏ khô và cả mùi khói ngai ngái, thoang thoảng len lỏi vào tận sống mũi tôi – đưa tôi trở về với những ngày xưa.
Tôi thấy mình bé lại. Ngày ấy, cứ vào mùa thả đồng, tôi cùng với mấy thằng bạn ở quê, cũng là những học sinh của trường Tiểu học Nông Trường cùng nhau chăn trâu, thả bò trên những cánh đồng chỉ còn trơ cuống rạ, tha hồ mà đùa nghịch, tha hồ nô giỡn. Nào là đá bóng đùm, nào là thả diều, nào là chơi ăn ô quan…Chao ôi! Tất cả, tất cả như đang sống dậy trong tôi!
Ngày ấy. Dưới cái nắng hè oi ả chúng tôi thường tụ tập nhau và chơi đá bóng đùm hoặc bóng nhựa trên bãi đất trống, rộng với chi chít những hoa cỏ may. Những bông hoa ấy nó cứ đâm mãi vào quần, rồi vào áo chúng tôi từng lớp dày đặc nhưng cả bọn chẳng ai thèm để ý.
Biết bao nhiêu là mồ hôi chảy dài trên những đôi má ửng hồng bởi cái nắng hè và cả những cặp mắt thơ ngây hồn nhiên của tuổi mới lớn hoà tan vào đó là những tràng cười giòn giã. Dường như dư âm của ngày ấy vẫn còn vang vọng đâu đây!
Rồi vào cả những ngày mùa đông cứ độ tháng mười một, tháng mười hai. Khi những cơn gió đông lạnh lùng luồn qua từng kẽ lá, mang theo cái rét cắt da cắt thịt - đặc trưng riêng có của mảnh đất Hà Tĩnh – mảnh đất miền Trung, cứ độ đông về. Đó cũng là lúc trên cánh đồng này, chúng tôi lại quây quần bên nhau, bên bếp lửa cháy bập bùng và cùng nhau thưởng thức những củ khoai lang nướng còn nóng hổi hay những củ sắn nướng ngọt bùi. Cái dư vị của ngày ấy như vẫn còn thoang thoảng đâu đây.
Tôi vẫn nhớ rất rõ – như là chuyện vừa mới xảy ra đâu đây ngày hôm qua vậy!
Những năm tháng êm đềm của tuổi thơ tôi cứ thế, cứ thế trôi đi. Tuổi thơ tôi cũng trôi đi một cách âm thầm mà lặng lẽ hoà vào dòng chảy của cuộc đời, dòng chảy của thời gian êm đềm, tĩnh lặng và thanh bình như khung cảnh hoàng hôn khi mặt trời tàn gieo những tia nắng cuối cùng của ngày trên đỉnh đồi phía Tây, êm đềm như những bức tranh thiên nhiên mùa thu nhuốm một màu vàng lãng mạn, diễm ảo cao sang!
Bất chợt du dương bên tai tôi giai điệu ngọt ngào của hồn quê sâu lắng – của người bán hàng rong – kéo tôi ra khỏi dòng hồi ức của một thời đã qua:
“ Theo em anh thì về.
Theo em anh thì về thăm lại miền quê.
Nơi có một triền đê, có hàng tre ru khi chiều về.”
( Về quê – Phó Đức Phương)
Tôi như giật mình, tỉnh mộng thốt lên: “Ca khúc Về quê đây mà!”

Sau ngần ấy năm, ngày tháng vẫn cứ trôi đi, bốn mùa vẫn luôn luôn luân phiên nhau thay đổi. Cùng hoà vào dòng chảy vô thức của thời gian. Cái vòng quay nghiệt ngã của tạo hoá. Vậy mà! Cho tới bây giờ. Cái giai điệu đó vẫn êm đềm, mộc mạc và thôn dã như xưa.
Trong dòng đời hối hả đầy xuôi ngược, bon chen cuộc sống của tôi như một chiếc máy tính đã được lập trình sẵn. Sáng sớm khi thức dậy, với tay tắt tiếng chuông đồng hồ báo thức kêu inh ỏi cũng là lúc tôi nhấn nút “Start” cho chiếc máy tính đó. Ngập đầu trong công việc, phải giải quyết hàng đống giấy tờ đến phát sốt. Nhiều lúc tôi cảm thấy quá tải và mệt mỏi.
Thế nhưng, cứ hễ mỗi lần nhìn thấy những em học sinh bé nhỏ vô tư vui đùa khi tôi đi làm ngang qua trường tiểu học trên đường tới công ty, là tôi lại cảm thấy tâm hồn mình như trẻ lại. Chúng là linh hồn của sự hồn nhiên và nguồn năng lượng sống dồi dào. Chỉ có bấy nhiêu thôi nhưng tôi cũng thấy cõi lòng mình nhẹ nhõm. Đã có thời mình vô tư và hồn nhiên như những đứa trẻ kia. Nhưng mình sẽ luôn trẻ và tuổi tác sẽ chẳng là gì nếu như mình biết nhìn đời bằng ánh mắt hồn nhiên và lạc quan, đầy tò mò của một đứa trẻ dẫu rằng cuộc đời không phải là những luống hồng đang rộ hoa nhưng ta có quyền vui sống và biết vui với những gì mình đang có.
Giờ đây, mấy thằng bạn ở quê tôi mỗi người một ngã: thằng thì ra Bắc, đứa thì vào Nam. Có thằng thì đã tốt nghiệp Đại học nhưng cũng có thằng làm công nhân xí nghiệp hoặc đi xuất khẩu lao động. “Không biết? Giờ đây. Có còn trong tâm trí họ những ngày tháng nô đùa bên nhau những phút giây ấy, những hơi thở ấm nồng của những ngày còn thơ dại cùng với mảnh đất, dưới mái trường này? Hay tất cả đối với họ chỉ còn là những ký ức của dĩ vãng nhạt nhòa đã và sẽ tàn phai theo năm tháng?” – tôi thầm tự hỏi lòng mình. Rồi tự đâu trong lòng tôi dâng lên một nỗi buồn của sự trống vắng, một vệt nứt của sự cô đơn khó có gì khoả lấp được.
Còn đâu cái ngày xưa ấy? Tôi thầm ước được trở về với những ngày xưa. Trái tim tôi dường như đang bị siết chặt hơn bởi những nếp gấp của thời gian.
Ôi! Giá mà thời gian trở lại! Với tôi thì dù cho năm tháng có trôi mãi thì những tiếng cười rộn vang cùng những người bạn năm xưa, trên mảnh đất này sẽ mãi là ký ức không thể nào quên!
- Thiệu Hoàng
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.


