Em yêu anh như thế!
2014-11-17 01:00
Tác giả:
Khóe mắt bỗng có tia bối rối, cô nhận ra, thoáng thôi. Anh không phải là người dễ bối rối, dễ xúc động. Nên càng dễ để cô nhìn ra. Cô nhìn lại thật kỹ, nhưng tia nhìn đó biến mất nhanh như nó xuất hiện. Bầu trời vẫn trong như những ngày cô bên anh.
Anh cầm lấy bàn tay cô đang để trên bàn café bé xíu, hình tròn. Có gì cồm cộm phía dưới. Cô nhấc nhẹ tay, chiếc nhẫn sáng ánh lên dưới vài tia nắng ấm. Cô bỗng hiểu tia bối rối trong mất anh khoảnh khắc nãy. Lấy lại vẻ tự tin hàng ngày, anh mở lời trước, anh nói, anh muốn có cô đi cùng suốt cuộc đời này, anh muốn cô đeo chiếc nhẫn cùng cặp với chiếc nhẫn của anh, anh muốn…một vài điều gì khác.
Cô nghe rõ từng lời anh nói, chỉ là cô không hiểu rõ chúng. Đợi anh nói hết, cô lẹ làng rút tay khỏi tay anh, cô chưa sẵn sàng, cô cần thêm một vài ngày để suy nghĩ, để trả lời, không phải cô không yêu anh, đơn giản là cô chưa sẵn sàng. Anh giấu nhẹm sự bối rối trong nụ cười gượng gạo. Hai người ra về, để lại cốc nước ơ hờ ngắm nhìn bầu trời.
Tối, cô ôm gối ngó cái vô tuyến, nhưng cô không xem, cô không tập trung được.
Cô yêu anh, tất nhiên. Cô luôn tự hỏi nửa năm quen nhau liệu có phải là quá dài để một tình yêu bắt đầu. Cô đã mất gần nữa năm để đến với anh, để thật sự yêu anh. Nhưng, có những ký ức, dài như những ngày dài.

Anh đẹp. Các bạn của anh nói đùa “thằng bạn đẹp trai của anh”, đồng nghiệp anh nói đùa “ thằng đẹp trai nhất công ty anh”… Anh cũng vô tình như chiếc lá. Chỉ có cô mới biết điều đó, sự vô tình của anh.
Một hôm nào lâu lắm, một sự tình cờ vô tình nào đó đưa đẩy cô ngồi sau xe anh, cũng một sự tình cờ vô tình nào đó, nói với cô rằng anh muốn rủ cô đi xem bộ phim mà cả hai người cùng ngóng đợi sắp ra rạp, một sự tình cờ vô tình nào đó khiến cô gật đầu đồng ý. Ôi, có những sự tình cờ quả là vô tình, cô phải lòng anh, phải lòng cách anh đưa cô qua những phố phường, phải lòng bờ vai anh (dù cô chưa hề chạm vào chúng), phải lòng khóe môi anh, phải lòng những câu chuyện ly kỳ của anh, phải lòng anh, như cô vẫn dễ phải lòng những thứ gì thật đẹp….
Con mèo nhảy vụt vào lòng cô, dụi dụi cái trán gồ ghề vào mắt cá chân. Cô chợt phát hiện, bộ phim trên vô tuyến có những người yêu nhau.
Cô đi làm sớm. Cô vẫn thường thích đến sớm, ngồi im lặng trong văn phòng có mùi ươn ướt từ hôm qua, để giả vờ mình hóa thành một phần của một không gian rộng lớn. Văn phòng cô có những bức tường màu xám, những cái bàn và vách ngăn bằng gỗ ép màu xám, những chiếc ghế bọc ít nệm màu xám, những tệp hồ sơ xếp trong ngăn tủ màu xám, cả bìa của chúng cũng màu xám. Người thiết kế văn phòng chắc hẳn muốn người làm việc phải thật tập trung cho việc chạy ra ngoài đường lượm lặt thông tin thay vì ngồi trong văn phòng màu xám mà nghĩ ngợi. Nhưng vách ngăn lại không được sử dụng đúng mục đích. Mỗi ngày, ánh mắt của cô đều bắt đầu bằng chiếc tràng hạt được đính cẩn thận trên một nhành hoa nhài trắng muốt trên vách ngăn ngoài cùng, bàn làm việc của một người phụ nữ béo đã có chồng. Chị ta thích mùi hoa nhài, nên yêu luôn cả việc đắm mình trong Phật pháp. Cô gái trẻ hơn, phía dưới ngăn của cô, thay đổi những hình ảnh đính trên vách ngăn hàng tuần, hình cô ta với những người bạn. Những cú nháy mắt, những nụ hôn gió, những cử chỉ… trong những tấm ảnh của cô ta luôn làm cô cảm thấy mình đang già đi quá nhanh. Nhưng cô thích nhìn những bức ảnh thay đổi hàng tuần ấy.
Cô cũng thích những mẩu giấy nhớ đủ màu trên bàn làm việc của anh trưởng phòng. Những mẩu giấy nhắc anh ấy mua quà sinh nhật mẹ vợ, em vợ, vợ, hay con… Cô thích anh ấy nhắc nhở chính mình rằng anh ta đang tồn tại. Thi thoảng cô đọc, cô cười, rồi cô tự hỏi liệu anh ta có nhớ đọc hết tất cả những mẩu giấy đó trước khi tan làm không.
Bàn làm việc của cô, chỏng chơ nụ cười toang hoác của mẩu giấy ảnh có hình của cô, và của anh, từ rất lâu trong một ngày nào đó, hai người hứng lên, trốn ra biển một tuần, không liên lạc với gia đình, với cơ quan, với bạn bè… Bộ bikini màu đỏ cô mặc không giấu nổi những nét trẻ con trên cơ thể cô, cả nụ cười. Chỉ có anh, là vẫn vậy.
Anh vẫn vậy: anh vẫn có thật nhiều bạn bè, anh vẫn thích những bản rock nặng nề và gào thét, anh vẫn muốn trở thành một ai đó trong giới nào đó, anh vẫn luôn đi trước, vẫn xoa đầu cô, vẫn chọn phim, vẫn hài hước, và ưa xe cộ…
Cô chợt nhớ đến anh, đến nụ cười gượng gạo lúc cô nói cô cần thời gian. Cô sợ anh buồn, sợ cô không vui. Chưa bao giờ cô từ chối anh điều gì, vì điều đó làm anh không vui. Có những lúc bâng khuâng, cô thường nghĩ liệu rằng anh xứng đáng có ai khác hơn cô, xứng đáng với những gì tuyệt hảo, êm đềm và khao khát. Cô yêu anh nên nghĩ vậy.

Cuộc họp giao ban bắt đầu với hàng đống người, có người, thậm chí cô còn chưa nhớ hết tên. Cô mới vào làm việc tại công ty này. Cô ít nói, như cái bóng trong tất cả mọi việc, không phải cô hay thế, cô chỉ không biết phải nói gì, và bắt đầu từ đâu. Cuộc họp kéo dài đến tận 11h trưa, cô không ăn sáng, cô đói chết lên được, bụng cô kêu gào luôn.
Vừa hay ra khỏi phòng họp, cô bạn hồi đại học í ới rủ đi ăn trưa. Cô nhận lời ngay, cô không thích đi ăn một mình, một người phụ nữ thì không đáng bị bắt ăn một mình, hay làm bất cứ cái gì một mình. Một mình là trạng thái tê tái nhất của một tâm hồn nếu không có sẵn niềm an lạc tiềm ẩn. Cô cũng muốn kể với đứa bạn chuyện anh chàng vừa mới ngỏ lời với cô, kể cả chuyện cô đã cho anh ta biết tay bằng cách chưa nhận lời vội như thế nào, chắc hẳn cô bạn sẽ xuýt xoa lắm đây.
Anh muốn tới nhà cô dùng bữa cơm tối, vì anh có chút việc ở gần nhà cô. Cô đồng ý, không nghĩ ngợi nhiều. cô có dễ dãi quá không nhỉ, để anh làm chủ mọi việc, đôi lúc là cả tâm trí cô. Cô đang nấu ít canh riêu ăn cho mát, anh cũng thích món này nữa.
Nhưng có vài ngày cô thấy anh nhạt nhẽo thế. Cô muốn rời anh xa xa một chút. Một vài hôm, nói là mình bận làm việc, tối đến đi ngủ nhắn 1 cái tin chúc ngủ ngon, rồi tắt máy, coi như xong nhiệm vụ. Được một hai bữa, thì anh tìm đến cô, nhưng đa phần là cô tìm đến anh. Lại đi chơi vui vẻ, lại hạnh phúc, hoặc không. Không thì lại trốn chui nhủi ở nhà vài bữa tiếp nữa.
Có một lần, trước lúc yêu nhau, cô nhìn thấy anh nắm tay một ai đi dọc con phố lá vàng. Cô sửng sốt, hóa ngây dại vài chục phút sau, vì vốn dĩ anh đang rất cởi mở với cô, chẳng nhẽ nào lại là người đã có bạn gái. Cô buồn mất vài tiếng đồng hồ, rồi quyết định hỏi thẳng, cứ thế mà ra đi thì hơi không được giống cô cho lắm, cô không chịu được cảnh phải đau khổ trong khi mọi chuyện chẳng rõ ràng. Anh đến bên cô, lúc ấy, rồi nói hai người chỉ là bạn, chuyện cầm tay chắc là một phút tình cờ, anh nói bạn bè thân thiết thì nói làm gì. Cô ờ, thì cũng phải, trời mà mùa đông thì mình cũng cầm tay cầm chân bạn mình cho đỡ lạnh lúc đi đường mà. Cô lẳng lặng cho qua, để nuôi dưỡng tình yêu của cô đang lớn dần.
Anh gõ cửa nhà, anh vào với bó hoa thật lớn trên tay. Bó hoa có mùi của anh, chắc không phải là cô ngạc nhiên mà nghĩ rằng thế. Cô hỏi hôm nay có gì vui sao anh tặng hoa cô. Anh nói, chuyện vui chứ, anh sắp ăn cơm em nấu. Cô cười trừ.

Cô yêu anh như vậy, hứng là làm, suy nghĩ thông rồi không thay đổi nữa. Anh ăn to nói lớn, thích lê rê với bè bạn bên bàn nhậu. Nhưng anh cũng đủ hài hước để những ngày đẹp trời kéo tay cô lê những bước thật chậm trên con đường hoa nắng lót bàn chân. Có lúc anh quên mất cô, nhưng có lúc anh thật tình như đứa trẻ, giở giọng hờn mát lúc cô quên nhắn tin chúc ngủ ngon. Cô bên anh, những ngày thật dài, lại có những ngày ngắn thế. Cô ở trong từng khoảnh khắc mà thấy mình đang yêu hay được yêu.
Mâm cơm có hai món đơn giản nhưng anh đói, anh làm việc ở công trường ăn cơm không được ngon. Cô không tài giỏi khoản nội trợ nhưng anh thích, thế là đủ.
Cô lại nhớ đến những vách ngăn trong văn phòng màu xám của cô. Nền thì nhạt nhòa như thế, nhưng chẳng thể nào nhuộm xám được mỗi chủ nhân của nó. Người này có màu của những chuỗi tràng hạt, người lại có đủ màu trong những bức ảnh, hay những con chữ trên giấy nhớ,…
Cô nhìn anh đang ăn ngon lành, bỗng nói, anh này, em đeo nhẫn rồi anh ạ! Anh liếc một cái thôi, rồi ăn tiếp, nhưng cô biết, trong tia nhìn của anh, anh nói “anh biết mà”…Cô yêu anh như thế!
- Nghiêm Quế Anh
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.


