Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em thấy lạc lõng giữa phố đông người

2015-09-25 09:05

Tác giả:


blogradio.vn - Em không cần gì cả mà chỉ cần anh lúc này. Mình có thể gặp nhau được không anh? Chẳng cần ôm cũng chẳng cần nắm tay, chỉ muốn thấy những lo âu ẩn sâu nơi đáy mắt, chỉ muốn nhìn nhau rồi cười hiền một cái, có được không?

***

“Em thấy lạc lõng ở giữa dòng người đi trên phố đông
Đi tiếp bao lâu mới tới cuối nỗi buồn?
Tại sao em thấy lòng trống rỗng
Khi đã trải qua bao rung động
Giờ nhìn yêu thương trôi đi, nhẹ bẫng như không còn gì
Tại sao dù muốn cũng chẳng thể rơi một giọt nước mắt nào
Chỉ biết đành lòng thả trôi.”
Anh - chàng trai em đã từng yêu!"

Đã rất lâu rồi chúng ta chẳng còn liên lạc với nhau. Tuy rằng hai đứa vẫn đang cùng tồn tại trên mảnh đất hình chữ S, vẫn đi ngang qua những con đường xưa, vẫn thi thoảng lại ghé thăm facebook của nhau chỉ để xem lại những tấm ảnh cũ, vội đọc những status hay đơn giản đó là một thói quen không thể từ bỏ.

lạc lõng

Kết thúc ca học vào lúc 9 rưỡi tối, sau một ngày học tập mệt mỏi, em chỉ muốn bước chân thật nhanh trở về phòng. Nhưng hôm nay thay vì cắm mặt vào chiếc máy tính hay lại ngồi giải quyết hàng tá bài tập, em quyết định sẽ đi đâu đó. Em sẽ đi đâu? em cũng không biết nữa, muốn đi thì cứ đi thôi. Thật kì lạ và vô lí, sao con người ta lại cứ cho mình cái quyền hi vọng vào những điều không bao giờ có thể xảy ra hả anh? Để rồi lại chuốc lấy sự thất vọng và hụt hẫng. Kẻ Bắc - Người Nam làm sao có thể gặp nhau giữa lòng Hà Nội rộng lớn này? Vậy mà em vẫn ngốc nghếch, khờ dại luôn coi phía bên kia đường là anh, chỉ cần em bước chân sang đó là có thể gặp lại chàng trai em đã từng yêu. Khoảng cách những bước chân thật ngắn ngủi nhưng để chạm vào nó lại xa tắp trùng khơi.

Em đã mạnh mẽ và dứt khoát, chưa bao giờ em thấy mình lạnh lùng như vậy. Chủ động xóa số điện thoại của anh, xóa hết những dòng tin nhắn vui vẻ, nghịch ngợm của hai đứa và em cũng xóa đi tất cả những kí ức về anh nữa nhưng lại không đủ can đảm vứt bỏ sợi dây chuyền anh tặng. Em vẫn luôn đeo nó bên mình, nó vô tâm nhìn em khóc, nó lạnh nhạt khi em vui và nó bình thản ngay cả khi em vấp ngã nhưng ít ra nó chẳng khi nào để em cô đơn một mình cả.

Hà Nội về đêm đẹp lắm anh à, không khí nhộn nhịp, dòng người tấp nập qua lại. Thấp thoáng đâu đó em lại bắt gặp khoảnh khắc, một bàn tay lại tìm thấy một bàn tay, một bờ vai tìm thấy một bờ vai và mái tóc ấy lại rủ xuống đôi vai một ai đó...Người ta đi qua nhau để lại những ánh mắt, nụ cười nhưng chẳng có một ai dừng chân lại cùng em bước tiếp đoạn đường. Em cô đơn, lạc lõng giữa khoảng không bao la. Em không ghen tỵ với họ, càng không mong muốn những phút giây ngọt ngào đó, em không cần gì cả mà chỉ cần anh lúc này. Mình có thể gặp nhau được không anh? Chẳng cần ôm cũng chẳng cần nắm tay, chỉ muốn thấy những lo âu ẩn sâu nơi đáy mắt, chỉ muốn nhìn nhau rồi cười hiền một cái, có được không?

lạc lõng

Nếu không được đứng trước mặt anh, không thể đưa đôi bàn tay nhỏ bé này vuốt nhẹ lên gò má kia thì xin anh cũng đừng im lặng như vậy. Đã từng nói với anh rằng: "Hãy quên em đi và em cũng sẽ nhanh chóng quên anh thôi, em đủ mạnh mẽ để vượt qua những nỗi đau này, em can đảm buông tay chỉ mong anh một ngày nào đó sẽ hạnh phúc, nếu sau này chúng ta vô tình gặp lại nhau xin anh đừng lạnh lùng bước vội, hãy nhìn em và mỉm cười anh nhé!". Đã hứa với anh như vậy, đã ra đi để lại hình ảnh của một cô gái mạnh mẽ, rắn rỏi nhưng hình ảnh đó đã nhanh chóng bị lu mờ. Em đã không làm được, em yếu đuối và đáng thương lắm đúng không anh? Nói quên anh vậy mà lại nhớ anh mỗi ngày.

Khi em buồn chỉ muốn có anh bên cạnh, chẳng cần kể em nghe những câu chuyện vui chỉ cần ngồi kế bên em là đủ.

Hãy lau những giọt nước mắt trên đôi gò má gầy này, hãy cùng em rong ruổi mọi nơi, giúp em xua tan những ngày thu ảm đạm.

Mỗi ngày hãy gửi cho em một tin nhắn để em thấy mình vẫn còn được ai đó yêu thương và quan tâm.

Nhưng phía sau những ao ước kia chỉ là sự lặng thinh khó hiểu, em vội nhận ra rằng ngày hôm nay và những ngày về sau "Hà Nội chỉ em với em".

© Thanh Vân – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gia đình liệu có còn 'ấm' khi bạn dần lớn?

Gia đình liệu có còn 'ấm' khi bạn dần lớn?

Cũng chỉ vì cái “ấm no” ấy mà gia đình mình sẵn sàng “nguội lạnh” với nhau, sẵn sàng bỏ qua nhau.

Sau tất cả, mong bạn luôn trân trọng bản thân mình

Sau tất cả, mong bạn luôn trân trọng bản thân mình

Mong rằng bạn nhất định phải trân trọng bản thân mình, vững vàng trước sóng gió, hãy luôn yêu thương bản thân mình và người đó sẽ xuất hiện để che chở, bảo vệ bạn suốt phần đời còn lại.

Hãy cứ làm điều bạn thích dù bạn đang ở độ tuổi nào

Hãy cứ làm điều bạn thích dù bạn đang ở độ tuổi nào

Dù bạn có đang ở tuổi 20 hay bất kì một con số nào khác, hãy cứ để bản thân làm điều mình muốn. Đừng vì điều đó khó hay cảm thấy nó quá xa vời mà từ bỏ, vì đã là mong muốn, là khát vọng thì nó sẽ tồn tại mãi trong tâm trí bạn, dù bạn có đè nén nó xuống thì đến một lúc nào đó nó sẽ lại bùng lên lần nữa, sẽ khiến bạn ghét bỏ chính mình trong quá khứ đã quá nhút nhát.

23 giờ 59 phút

23 giờ 59 phút

Thời gian trôi qua dần dần cả hai đều tất bật với công việc, thời gian anh dành cho tôi cũng ít dần đi, một ngày chờ đợi cũng chỉ nhận được vài ba dòng tin nhắn từ anh.

Thanh xuân tớ đã từng yêu cậu, bạn cùng bàn à

Thanh xuân tớ đã từng yêu cậu, bạn cùng bàn à

Bây giờ tôi vẫn mong thời gian, sẽ làm nhòe mờ đi tất cả. Chỉ mong nỗi đau của quá khứ sẽ đi xa tít tắp ở một thời điểm nào đó trong tương lai. Khi mà chính bản thân tôi đã tự đứng lên và tiếp tục chạy một quãng đường dài, đến khi nhìn lại sẽ thấy những khoảng thời gian đã từng đau đớn đến chết đi sống lại, hóa ra cũng chỉ là một điểm rất nhỏ trong kí ức, sẽ chỉ là một nỗi niềm của thanh xuân.

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi Cho ta về những tháng năm đã cũ Nơi có mẹ ôm ta trong giấc ngủ Hát ru ta bằng khúc hát con cò.

7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh: Bạn sở hữu bao nhiêu?

7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh: Bạn sở hữu bao nhiêu?

Trí tuệ của một người còn được đánh giá qua sự kiểm soát cảm xúc, tính thích ứng tốt. Dưới đây là 7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh.

Liệu có ai nhất mực yêu mãi một người?

Liệu có ai nhất mực yêu mãi một người?

Anh xem, muốn dành thì giờ để nghĩ về anh em còn không có, huống hồ vì những điều trong cái quá khứ xa xăm mà đau lòng. Ngay cả điều em lo sợ, đến giờ cũng chưa xảy ra. Em hiện tại xây nên một tương lai có tất cả, sau đó sẽ đi tìm người ấy.

Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp

Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp

Tất cả những gì tôi đạt được, tất cả những thứ tốt đẹp tôi có hôm nay, chính là nhờ một phần quá khứ cùng cậu, tôi sẽ không chối bỏ mà chấp nhận nó, như một thứ cảm xúc giúp tôi trưởng thành hơn, hoàn thiện hơn. Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp, dạy tôi cách yêu một người và cũng dạy tôi cách buông bỏ đúng lúc. Cảm ơn cậu, thanh xuân.

Đừng áp lực về độ tuổi bạn sẽ kết hôn

Đừng áp lực về độ tuổi bạn sẽ kết hôn

Tôi năm nay 27 tuổi. Tôi tự hào tuyên bố mình vẫn chưa sẵn sàng để kết hôn. Tôi biết chỉ khi tôi tìm thấy ở bản thân sự trưởng thành thật sự thì có lẽ đó cũng là lúc, tôi có thể bước đến cuộc sống hôn nhân. Ai rồi cũng có một lộ trình cho riêng mình và tôi biết lộ trình của tôi không dừng lại ở cuộc sống 24 tuổi hay hiện tại.

back to top