Em sẽ yêu anh như thế không còn có ngày mai
2021-04-21 01:30
Tác giả:
Ngao
blogradio.vn - Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời mình đều có lý do của họ, chỉ cần đối xử với họ hết lòng thì sẽ không cần phải hối tiếc gì mai sau nữa. Giống như phút hóa thân huy hoàng của một dòng sông, em sẽ yêu anh như thể em không bao giờ gặp lại anh nữa. Yêu như thể không còn có ngày mai.
***
Bạn có bao giờ đắm chìm trong “Cuộc dạo chơi tình ái” mà cuộc đời sắp đặt chưa? Đã bao giờ trải qua từng nốt thăng trầm trong tình yêu chưa? Tôi tin rằng một khi đã yêu và được yêu, chúng ta sẽ không thể tránh khỏi những cảm xúc đi từ hạnh phúc đến cung bậc mất mát đến đau đớn lòng ấy.
Bản thân tôi tuyệt nhiên không ngoại lệ, tôi không phải kiểu người yêu tha thiết một người mãi mãi, hứa hẹn dù có ra sao vẫn sẽ bên nhau như hàng trăm cuốn sách hoa lệ ở ngoài kia. Chỉ có một điều rằng, một khi bản thân đã thương ai đó hết lòng, tôi sẽ làm tất cả vì người ấy. Cũng chính vì lẽ đó, tổn thương không ngừng cứ kéo đến bủa vây tôi.
Đôi lúc nhớ lại khoảng thời gian bên người cũ, tôi chợt nghĩ và phải thốt lên rằng “Đó không phải mình. Không còn là chính mình nữa”. Thật đáng buồn làm sao. Dù gì đi nữa đoạn tuổi trẻ đã qua cũng là một hồi ức đẹp, tôi không muốn quên nó đi. Cất giữ một chuyện tình đã qua trong ngăn kéo trái tim, cũng giống như việc cứa một vết dao vào da thịt bạn vậy, bạn dù đau nhưng chính niềm đau đó sẽ khiến bạn nhận ra mình xứng đáng nhận được sự hồi sinh trong tương lai. Có lẽ là như thế.
Quên đi mối tình cũ nào dễ dàng đến thế. Ngày qua ngày tôi cứ sống trong sự dằn vặt vô tận với hàng nghìn câu hỏi “Tại sao anh không yêu tôi nữa? Tôi rốt cuộc đã làm gì sai, đã làm điều gì không đúng cơ chứ?”. Đúng, chúng ta chẳng ai sai trong tình yêu hết. Chỉ là đơn giản, một ngày bạn mở mắt dậy bỗng dưng không còn thấy người đó là người mình thương nhất nữa. Tình yêu thuở ban đầu là thật, hết yêu rồi cũng là thật. Để nhận ra điều này, thật sự là phải đánh đổi nhiều thứ quá.
Cho đến một ngày, anh xuất hiện, anh là người đã kéo tôi khỏi bóng đen quá khứ nặng nề đó. Thật ra tôi chẳng tin vào những gì ngôn tình viết đâu, một người đã trải qua quá nhiều lở dở trong tình cảm như thế làm sao còn tin vào một thế giới màu hồng ngoài kia nữa chứ.
Tôi lúc đấy là một con rắn đang “lột da”, sẵn sàng làm tổn thương tất cả những người tiếp cận đến mình để bảo vệ con tim đã hao mòn này. Tôi vùi đầu vào công việc, vào những điều tồi tệ mà không còn quan tâm đến bản thân như thế này có thật sự ổn không. May mắn quá, phút giây này tôi cảm thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất trên cõi đời vì tôi có anh.
Tôi gặp anh vào một buổi tối ngồi thơ thẩn ở quán cà phê cùng lũ bạn, dưới ánh đèn đường vàng nhẹ khiến lòng người cũng bớt đi phần nào rối bời suy nghĩ. Và rồi anh xuất hiện tình cờ, với tư cách là một người bạn của bạn thân tôi.
Bản thân chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên đã cảm thấy đối phương rất đặc biệt. Tôi là một cô gái đôi mươi, độ tuổi được mọi người ví như đóa hoa hồng rực rỡ nhưng lại chi chít gai nhọn và tâm hồn già cỗi. Còn anh, anh cũng là một người trải qua những việc tương tự như thế.
Anh không quan tâm đến hiện tại tôi trông ra sao, anh hiểu cho quá khứ đau đớn đó của tôi. Anh lắng nghe tất cả những gì tôi nói, anh vui vẻ khi tôi bắt đầu pha trò dở người, anh sẵn sàng chạy 9km từ nhà đến chỗ làm của tôi chỉ vì một câu nói “Anh ơi, em chưa ăn sáng”, anh nghe tôi hát nghêu ngao khi chúng tôi dạo quanh Sài Gòn thân thuộc, anh nhìn tôi trìu mến khi tôi khẽ hôn nhẹ lên bờ môi anh.
Người ta nói rằng để biết một người có yêu bạn hay không, hãy nhìn vào mắt người đó. Ánh mắt không biết nói dối như đôi môi. Cảm giác sau tất cả, tôi như hóa thành một nhân vật trong truyện cổ tích với chàng hoàng tử và lâu đài thơ mộng. Những ấm áp chưa từng nhận được từ ai bao giờ.
Và thế rồi tôi lại thoáng chốc suy nghĩ “Lỡ mai mình lại xa, sẽ thế nào?”, “Anh sẽ lại hết yêu em như những người trước nữa đúng không?”, “Em rồi lại phải chua xót vượt qua một mình với mớ tình yêu còn sót lại đúng không?”...Bạn biết từ gì đã nảy ra khi tôi lo lắng về những chuyện ấy không? Đó là “mặc kệ”
"Làm sao anh có thể hiểu hết được phút hóa thân huy hoàng của một dòng sông?". Anh sẽ không bao giờ hiểu được. Dòng sông đó đã phải trải qua bao nhiêu con thác, bao nhiêu thác ghềnh sỏi đá để hóa thân thành làn nước trong lành dịu êm. Còn em, em không muốn mình như dòng sông kia, chỉ một phút huy hoàng rồi cả đời tĩnh lặng vụt tắt.
Em vẫn sẽ “hóa thân” cho lý tưởng của mình, vẫn sẽ yêu anh tha thiết như thể đây là lần cuối em được yêu. Nhặt lại từng mảnh vỡ cất vào một ngăn, có ai yêu mà không phải chia ly.
Ở tuổi xuân sắc đẹp đẽ này, để đi được với nhau đến cuối đời là một điều gì đó thật xa xỉ anh nhỉ? Vậy thì mình mặc kệ đi. Kệ hết tất cả những âu lo đang tiềm tàng nơi đáy sâu. Kệ hết tất cả quá khứ mà hai ta đã phải trải qua và yêu nhau như những đứa trẻ mới lớn vô ưu vô lo.
Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời mình đều có lý do của họ, chỉ cần đối xử với họ hết lòng thì sẽ không cần phải hối tiếc gì mai sau nữa. Giống như phút hóa thân huy hoàng của một dòng sông, em sẽ yêu anh như thể em không bao giờ gặp lại anh nữa. Yêu anh như thể không còn có ngày mai.
© Ngao - blogradio.vn
Xem thêm: Em không đợi tôi trưởng thành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026
Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!
Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc
Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.
Hỏi cưới
Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.
559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông
Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.
Chúng tôi và thời đại của chúng ta
Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.
Xuân về, Tết ở hai thời
Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.
90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?
Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.
Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng
Sau 35 tuổi, điều quan trọng không còn là có bao nhiêu mối quan hệ, mà là giữ được những “quý nhân” giúp bạn tỉnh táo, vững vàng và bình yên hơn mỗi ngày.
Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời
Trưởng thành không phải là được đi xa, mà là khi ta nhìn người ta được bố đón về, còn mình thì phải tự học cách làm "người lớn" trong những cuộc gọi FaceTime đẫm nước mắt.
Mùa đông này lạ quá
Mùa đông này lạ quá Xen lẫn giữa mùa mưa Có lúc trời trở bấc Cái rét đậm hơn xưa.






