Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em, khoảng lặng và anh

2012-04-12 11:22

Tác giả: Diên Vỹ


Truyện Online - “Anh biết không, em đã nhìn thấy anh, tìm ra anh trong khoảng lặng của chính em…”

***

Đôi khi ngồi lặng nhìn những cơn sóng thi nhau xô vào bờ hay trầm ngâm nhìn thành phố biển chuyển mình trong nắng sớm khiến con người ta khoan khoái và nhẹ nhàng đến lạ. Linh cũng thế, đã từ lâu lắm rồi kể từ khi cô bắt  đầu yêu cái cảm giác này. Sáng nay lại là một buổi sáng như thế. Linh ngồi trong một shop café nhỏ, có khung cửa kính lớn nhìn ra biển sớm. Thật đễ chịu khi ngồi đợi một ai đó với một tách cappucino nhiều sữa ấm nóng hòa với tiếng chuông gió leng keng trong cái se lạnh của sớm mai. Thực ra, lúc này đây Linh chẳng đợi ai cả. Đó chỉ là thói quen còn sót lại kể từ khi Đức đi du học mà thôi. Bất chợt “I lay my love on you” của Westlife vang lên khiến Linh ngẩn người…

 

Khẽ thở dài, Linh trầm giọng:

 

- Ừ, em thừa nhận, em nhớ anh, rất… rất nhớ anh!

 

4 năm trước…

 

Tại thư viện…

 

Linh nhảy lên, nhảy xuống gần chục lần nhưng chẳng với nổi tới cuốn sách mình cần lấy.

Bực bội bởi cái nắng ban trưa, mồ hôi nhễ nhại, Linh lấy đà chuẩn bị cho lần nhảy thứ 11…

 

Nhưng có một người đang đứng ở đó - Có một người với tay lấy ngay quyển sách ấy… chẳng cần kiễng chân….

 

Linh quay lại, chuẩn bị sẵn nụ cười thật tươi cùng câu cảm ơn ngọt hơn những vệt nắng ban trưa óng ả.

 

- Ơ?

 

Hình như có gì không đúng thì phải?

 

Anh ta không lấy giúp Linh bởi nếu như thế thì sao lại cầm quyển sách và đi thẳng như thế?

 

- Khoan đã! – Linh lên tiếng

 

Anh ta quay lại, nhướng một bên mày tỏ ý không hiểu

 

- Cái đó! – Linh chỉ tay về phía cuốn sách – Là của tôi mà!

 

Anh ta lật đi lật lại quyển sách rồi lên tiếng

 

- Chẳng có dấu hiệu gì cả? [ Có cần kiệm lời thế không]

 

- Nhưng tôi thấy trước và đang chuẩn bị lấy nó!

 

- Nhưng tôi lấy nó trước!

 

Tới lúc này thì Linh chẳng còn nói nổi nữa. Tự nhiên cô cảm thấy ấm ức không chỉ vì bộ dạng buồn cười của mình lúc này. Không chỉ vì ánh mắt hiếu kì của những  người xung quanh. Không chỉ vì cái nắng buổi trưa khiến cô mệt mỏi. Và cũng không chỉ vì bị bắt nạt “trắng trợn” như thế.

 

Mà do thấy bất lực. Thế thôi…


 


Linh ứa nước mắt, từng giọt, từng giọt lăn xuống khóe môi mặn chát. Mọi người trong thư viện nhất loạt quay lại, nhìn Linh như thể nhìn một diễn viên trong vở hài, mặc dù cô đang khóc như mưa.

 

Linh bỏ chạy ra ngoài, mặc kệ mọi thứ…

 

…. Cúi xuống nhặt chiếc lá trên đường, Linh xé tơi tả

 

- Đồ xấu xa! Sao lại đáng ghét đến thế chứ? Còn có ngày nào như hôm nay không? Chúa ơi, Người hãy nói với con phải chăng đây là ngày tàn của thế giới! – Linh vẫn chưa thôi nức nở

 

- Hôm nay chưa phải ngày tàn của thế giới đâu! Mà cũng đừng hành hạ chiếc lá tội nghiệp ấy nữa.

 

Linh quay phắt lại. Là hắn ta…

 

- Sao lại theo tôi?

 

Hắn không nói gì, chỉ im lặng mở cốp xe lấy ra một mớ thứ Linh bỏ lại.

 

Linh nhìn những vật ấy chăm chú, như đang cố giải mã một điều gì đó… rồi bất chợt giật túi xách lại, đánh mạnh vào vai người con trai trước mặt.

 

- Một quyển sách còn chưa đủ hay sao giờ tính lấy luôn túi xách của tôi nữa!

 

- Này! – Hắn nổi nóng – Người ta đã lấy giúp rồi, không cảm ơn thì thôi sao lại đánh thế?

Mà nếu muốn lấy thì đâu có khùng mà chạy theo nãy giờ.

 

- Dài nhỉ?

 

- Gì?

- Câu nói dài nhất từ nãy tới giờ từ anh mà tôi nghe được. Cứ nghĩ cậu gặp vấn đề về ngôn ngữ chứ…..

 

-?????

 

Có một người đang mỉm cười để lộ lúm đồng tiền duyên dáng, mặc kệ nước mắt tèm nhem trên mặt!

 

Có một người tim đang đập rộn ràng vì lỡ nhịp!

 

- Lên xe đi! Tính đi bộ à?

 

- Không đi với anh!

 

- Nhanh đi!

 

Linh hậm hực bước lên xe, kể ra cũng không dễ dàng gì khi đi bộ về nhà lúc này.

 

- Ăn kem không, cô nhox!

 

- Anh mời ah?

 

- Vâng, cần phải hỏi, coi như tôi chuộc lỗi.

 

- Tất nhiên rồi! – Linh mỉm cười lém lỉnh khi nghĩ tới ly kem tỏa khói mát lạnh – Àh! Tôi không biết gọi anh là gì?

 

- Đức, cứ gọi tôi như thế

 

- Uhm…

 

Liếc nhìn khuôn mặt Linh qua kính chiếu hậu, Đức khẽ lắc đầu phì cười… Người gì đâu mà thay đổi xoành xoạch thế chứ.

 

Rồi lần hẹn thứ hai…

 

Rồi lần hẹn thứ ba…

 

Rồi lần hẹn thứ tư….

 

Rồi lần hẹn thứ… n….

 

Cứ như vậy, chàng trai có cái tên rất kêu: Ngô Nguyễn Minh Đức ấy đã đến bên Linh từ lúc nào mà cô chẳng hề hay biết. Chỉ đến một ngày Linh bất chợt nhận ra cảm xúc trong cô đang chuyển dòng, chợt nhận ra cảm giác nhớ một ai đó, chợt nhận ra những vu vơ khó hiểu lúc chuyển mùa… thì Đức lại đi du học sau khi chiến thắng ngoạn mục trong cuộc tranh học bổng cam go ở trường đại học.

 

Linh chẳng hiểu vì sao khi ấy mình lại cảm thấy hụt hẫng và chơi vơi đến thế. Cô không để cho Đức có cơ hội giái thích, chẳng cho anh ấy làm những việc đáng ra người ta vẫn làm cho người mình yêu thương trước lúc đi xa, thậm chí chẳng cho Đức cơ hội nói với cô lời tạm biệt cùng cái ôm dịu dàng nơi sân bay như một lẽ tự nhiên….

 

Linh giấu mình đi, cô muốn xóa mất cái tên luôn làm cô nhói lòng khi nghĩ đến thật nhanh nhưng bất lực… bởi một sự thật hiển nhiên: tập cách yêu một người đã khó… tập cách đễ quên người đó lại là một việc khó khăn hơn…

 

“Anh sẽ trở về với em cô gái ngốc của anh ạ! Sẽ khó khăn cho cả hai chúng ta nhưng em sẽ vượt qua đúng không? Anh sẽ rất nhớ em, darling của anh! Nhưng để phạt em, anh chỉ trở về khi nào em bảo rằng nhớ anh mà thôi! Hôn em!”

 

Đức đâu thể biết rằng tin nhăn ấy chẳng bao giờ Linh có thể nhận được bởi sim điện thoại đã bị vứt ở một nơi nào đó….

 

 

7h30 am

 

Tại Narcissus coffee….

 

Linh nhẹ nhàng gõ một bức mail sẽ chẳng bao giờ gửi….

 

“ Nhớ!

 

Em vừa mới nghe“ I lay my love on you” của Westlife, Đức ah! Cảm giác thật lạ! Cứ như lần đầu tiên ấy! Cái lần mà chúng ta chia nhau cái hearphone trên sân thượng tòa nhà cũ ấy! Em nhớ anh! Có lẽ ngày ấy em quá nhỏ bé và ích kỉ để hiểu được sẽ có lúc em nhớ anh như lúc này. Chắc nơi chân trời ấy anh đang say giấc phải không?

 

Em lại về với biển, cảm giác vẫn như có anh bên cạnh. Em vẫn giữ thói quen uống cappucino khi ngắm biển sớm hòa trong tiếng chuông gió như anh từng tập cho em….

 

Nhiều khi em tự hỏi bản thân mình: Em cần gì? Nhưng em chẳng thể tìm ra được đáp số cho mình. Có lẽ em sẽ giải được nó khi có anh bên cạnh lúc này. Em đã đẩy anh ra khỏi cuộc đời em khi mà tình yêu em dành cho anh vừa đủ lớn…

 

Nhưng liệu anh có hiểu rằng: ngay cả khi anh ôm em thật chặt trong vòng tay, ngay cả khi anh nói anh yêu em thật nhiều em vẫn cảm thấy bất an và lo sợ. Một nỗi sợ mơ hồ cứ mãi bên em, không phải vì anh, cũng chẳng phải tại em. Có thể là chúng ta vẫn đang nắm tay đấy, vẫn cùng đi đấy nhưng lại là trên hai con đường. Chưa tìm được một giao điểm nào cho nhau….

Giờ thì khác rồi, em đã lớn! Xa anh, em đã tự bay cho khoảng trời của riêng mình. Nhưng em tin, nơi nào đó trên thế giới rộng lớn này vẫn có một vòng tay đang đợi em…. Có đúng không anh?

 

Cảm ơn anh, vi đã cho em thời gian để trưởng thành, để hiểu được những cảm xúc đang tồn tại trong mình, hiểu được anh là gì trong em? Em thật vô tâm khi ngày ấy để anh nơi sân bay mà không có lấy một sự động viên ấm áp từ em.

 

Cứ mỗi khi cố quên anh lại là lúc em nhớ anh nhiều hơn. Muốn nhớ anh hôm nay ít hơn hôm qua nhưng lại chỉ có thể yêu anh hôm nay ít hơn ngày mai mà thôi. Cũng đã đến lúc em sống với chính bản thân mình, để không từng ngày phải thốt lên cái điệp khúc “ Giá như ngày ấy một lần nữa quay trở lai, em sẽ không để anh ra đi như thế!”. Mùa đông lại về rồi…. nhưng em biết vẫn sẽ có nắng trong gió đông….bởi anh chính là Winter Sun mà! Có phải vậy không?”

 

Linh tắt khung cửa sổ mail. Vẫn câu hỏi có gửi đi không và vẫn câu trả lời “ No” như mọi lần.

 

Lại mở một bức mail mới….

 

 “Có ai đó từng nói với em rằng: Trong vòng quay của cuộc đời, đôi khi con người ta lại muốn tìm cho mình một khoảng lặng. Đó là lúc để chúng ta sống với chính mình, tách biệt với tất cả, để tự bản thân vượt qua những  điều không mong muốn… Chẳng một ai ngoài chính ta mở được cánh cửa tâm hồn duy nhất ấy, bởi mật mã chính là con tim của mỗi người…

 

Nhưng người ấy vẫn bảo có những ngoại lệ: Chỉ có một người yêu thương bạn và bạn yêu thương bằng tất cả những gì mình có mới có thể cùng nhau mở cánh cửa ấy…

 

Và anh biết không, em đã nhìn thấy anh, tìm ra anh trong khoảng lặng của chính em….

 

 khoảng lặng


Lần đầu tiên Linh send bức mail ấy đến địa chỉ Mr. Library. Bức mail đầu tiên được gửi trong 1000 bức mail Linh viết hơn 2 năm qua….

 

Nắng nũng nịu mơn trớn đôi môi nhỏ xinh.

 

Gió dịu dàng lau khô những giọt nước mắt trong suốt như pha lê vừa mới tuôn rơi….

 

Tiếng báo nhận mail vang lên…

 

Linh hơi ngẩn người….

 

 “Lần này anh lại thắng em rồi! Ngốc ạh! Nếu cứ mãi đợi bức mail hiếm hoi này của em chắc anh sẽ phát điên lên vì nhớ em mất! Ngoan nào! Đừng khóc nữa, my sunshine! Và bây giờ em có thể mỉm cười như lúc có anh nơi này. Biển vẫn đẹp như ngày nào phải không, cô bé Kiều Linh!

 

Anh thắng vì nhanh hơn em một bước nhưng anh vẫn thua, vẫn thất bại thảm hại trước nỗi nhớ em mà thôi…”

 

Linh ngước lên nhìn quanh….

 

Ánh mắt chạm phải một bóng dáng của tiềm thức…..

 

Linh chớp chớp mắt…..nụ cười bất chợt bừng sáng, hòa cùng nụ cười ai kia.

 

Đông đã về nhưng gió đông vẫn vương mùi nắng sớm!

  • Diên Vỹ

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

    Diên Vỹ

    Khi sống cùng câu chữ, tôi nhận ra nhiều nhân cách khác của chính mình: Mộc hơn, dịu hơn nhưng cũng không kém phần cuồng dã và hoang hoải...

    Phản hồi của độc giả

    Xem thêm

    5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

    5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

    Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

    Nơi đây có bình yên (Phần 1)

    Nơi đây có bình yên (Phần 1)

    Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

    Ngày trở lại

    Ngày trở lại

    Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

    Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

    Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

    Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

    Người mang chiếc ô

    Người mang chiếc ô

    Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

    Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

    Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

    Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

    Đoá hồng mong manh (Phần 1)

    Đoá hồng mong manh (Phần 1)

    Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

    Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

    Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

    Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

    Có lẽ,

    Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

    Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

    Năm tháng ấy và chúng ta

    Năm tháng ấy và chúng ta

    Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

    back to top