Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em gái tôi

2019-12-01 01:25

Tác giả:

blogradio.vn - Nếu năm đó nó không nghỉ học chỉ vì tương lai của tôi thì có lẽ bây giờ nó không phải vất vả tay chân như vậy. Nếu năm đó không vì gia đình gặp biến cố và với cái xã hội ngày nay khi không có nổi tấm bằng thì thực lực không là gì cả như thế này thì người phải làm đầu tắt mặt tối có khi lại là tôi. Nó chưa bao giờ đòi hỏi tôi bất kì điều gì vậy tại sao tôi lại khinh thường nghề nghiệp của nó? Tôi thật tồi tệ.

***

Đã tối mịt mới thấy nó mò về, vừa ngớt thấy bóng tôi, cái bộ dạng trông vừa thất thểu lập tức tỏ ra như hừng hực sức sống khẽ tặc lưỡi:

- Tết tươi về nên hàng về nhiều quá chị, chạy không kịp thở. - Rồi thậm chí chưa kịp cởi chiếc áo đầy mồ hôi bốc mùi vất vả nó vội liếc nhìn đồng hồ: - Mười giờ hơn rồi sao chị còn chưa ngủ? Mai lại đi làm sớm.

Nói đi làm sớm nhưng kì thực tôi vẫn còn đi làm trễ hơn nó cả tiếng đồng hồ, người vất vả là nó mà lúc nào cũng xem tôi như người vất vả hơn. Hôm nay tôi cố gắng ngủ trễ để đón nó một bận, chỉ bới cho nó một tô cơm rồi định hâm lại cho nó mớ đồ ăn thì nó vội cản:

- Khỏi mất công chị, em ăn thế này cũng ngon phải biết. Gớm, hôm nay chị gái mình lại thức để chuẩn bị cơm cho mình cơ đấy.

Tôi liếc vội bát cơm trên bàn, tôi có làm gì đâu, đồ ăn cũng là nó tranh thủ trưa được nghỉ một tiếng ít ỏi đi chợ rồi về nấu, để đó tôi đi làm về ăn, để từ sang giờ cơm canh nguội hết hẳn, mỗi ngày đều đặn nó đều chỉ ăn cơm nguội canh thừa như vậy. Cho tới giờ tôi vẫn luôn nợ nó vô vàn lời xin lỗi và cảm ơn dù nó luôn ngăn không cho tôi nói ra vì nó cảm thấy giữa tình chị em nếu đan xen những sự khách sáo thì sự yêu thương đùm bọc bỗng trở thành những điều sáo rỗng.

Tôi còn nhớ lũ trẻ chúng tôi ngày ấy luôn mong chờ đến tết, không chỉ được xúng xính trong những bộ quần áo mới mà còn được nghỉ học, được nhận lì xì. Nhà tôi khi ấy cũng không hẳn là khá giả lắm, ba má chuẩn bị tết tươi hết sạch cả tiền nên lúc nào gia đình tôi cũng chỉ đón một cái tết nhỏ với vài món hơi nhỉnh giá hơn ngày thường trong ba mùng chính, sắm chậu tắc nhỏ để bàn là coi như sức xuân đã về. Nhưng tôi khi ấy chỉ là một đứa trẻ, và đứa trẻ thì hay vòi vĩnh và dễ cảm thấy tủi thân khi không bằng bạn bè. Dù rằng có thể đó chỉ là những lời ngụy biện vì một đứa trẻ ngoan thì phải biết nghĩ suy cho hoàn cảnh gia đình lúc ấy nhưng kì thực tôi còn nhỏ quá, lúc nào tết đến cũng phải vòi ba má mua cho bộ quần áo mới. Nếu chắt bóp thì ba má tôi cũng có thể mua được một bộ nhưng vì vốn công bằng nếu đã mua cho tôi thì cũng phải mua cho nó để hai chị em khỏi ai so sánh thiệt hơn, nhưng hai bộ thì quả thật không kham nổi. Tôi biếng nghĩ, nhõng nhẽo khóc váng cả bữa ăn, lại nít nôi bỏ bữa làm mình làm mẩy, tôi đó tôi thấy nó lại gần má nói nhỏ:

- Hay má cứ mua cho chị đi, con đâu cần quần áo mới làm gì.

- Nhưng con chỉ toàn mặc lại đồ cũ của chị.

- Đồ cũ của chị nhưng là đồ mới của con mà má, cũng là quần áo mới.

Nói xong nó cười hì hì một cách vô tư. Cái vô tư trẻ con của nó và cái vô tư trẻ con ích kỉ của

Tôi như một ranh giới khác nhau một trời một vực. Tôi nhớ như in lúc ấy tôi đã khóc nức nở, vì cảm động, vì bất lực, vì cảm thấy khinh thường cảm xúc trẻ con của chính mình.

Em gái tôi

Nhưng thực ra quyết định trọng đại nhất lại là khi chúng tôi thi đại học. Ba lâm vào bạo bệnh, trụ cột chính trong nhà đổ ập vì một cơn tai biến, gánh nặng oằn vai má, khi ấy tôi chuẩn bị bước vào năm học đầu tiên. Đối với tôi khi ấy, đại học là cánh cửa ước mơ mà tôi ấp ủ bấy lâu, tự nhiên tôi cảm thấy đất trời như đổ sụp, nhưng tuyệt nhiên tôi không hề nghĩ tới việc nghỉ học. Tôi ỷ lại vào gia đình, tôi ích kỉ nghĩ tại sao mọi khổ sở đổ vào mình và ngang bướng không chịu nghĩ cách. Còn nó, không do dự nó quyết định nghỉ học bảo lưu kết quả, và tối đó nó chắc nịch nói với cả gia đình suy nghĩ của mình, nó muốn nghỉ học để kiếm việc làm, trang trải kinh tế trong nhà và lo cho tôi đi học. Tôi đã trốn tránh không nghĩ tới nó cũng như tôi, cũng ước mơ tràn trề nhưng gác lại phía sau chỉ vì tôi. Nó đi làm suốt ngày đêm, mỗi khi thấy tôi học bài khuya và nom thấy nó mệt nó lập tức cười xòa:

- Em còn trẻ khỏe chán, chị phải học thật tốt sau này lo lại cho em đấy.

Và cứ thế nhờ cũng thông minh nhanh nhạy tôi tốt nghiệp dễ dàng với tấm bằng giỏi, nhờ tháo vát tôi nhanh chóng thăng tiến trở thành một cô nhân viên văn phòng ngồi máy lạnh , công việc đơn giản, lương rủng rỉnh. Thi thoảng tôi có cho nó tiền thì nó đều cất để đó chứ không xài hoặc gửi lại ba má để trang trải bữa ăn. Nhưng có lẽ tôi luôn làm điều có lỗi với nó, có lẽ vì được nó bảo bọc và ỷ lại tôi lười suy nghĩ trưởng thành. Đó là vào những ngày tết, chúng tôi có nhiều bạn chung vì tuổi xấp xỉ nhau, tết nghỉ thì bạn bè cũ hay hẹn hò café rồi nói về năm qua như thế nào. Đám bạn tôi ai cũng thành công và tôi cũng thế, nhưng khi người ta hỏi về nghề của nó tôi đã chần chừ. Làm sao tôi có thể nói em gái một trưởng phòng lại làm việc ở một tiệm giày? Nhìn thấy suy nghĩ vụt qua trong mắt tôi nó cười trừ lãng qua chuyện khác. Chuyện tưởng như kết thúc đơn giản nhưng tôi ân hận cả những tháng năm sau này. Nếu năm đó nó không nghỉ học chỉ vì tương lai của tôi thì có lẽ bây giờ nó không phải vất vả tay chân như vậy. Nếu năm đó không vì gia đình gặp biến cố và với cái xã hội ngày nay khi không có nổi tấm bằng thì thực lực không là gì cả như thế này thì người phải làm đầu tắt mặt tối có khi lại là tôi, Nó chưa bao giờ đòi hỏi tôi bất kì điều gì vậy tại sao tôi lại khinh thường nghề nghiệp của nó? Tôi thật tồi tệ.

emgaitoi3

Cho tới giờ em tôi vẫn luôn làm đủ nghề để sống, nó chưa bao giờ mở miệng nhờ tôi xin vào làm chung vì sợ tôi xấu hổ khi có một người em không bằng cấp. Có lẽ việc năm đó ít nhiều để lại dấu ấn trong lòng nó và vốn là một đứa biết nghĩ nó không muốn tôi khó xử. Từ bé đến giờ nó không bao giờ đòi hỏi tôi bất kì điều gì, tất cả chỉ là sự hi sinh. Như cả khi có giai đoạn tôi gặp khó khăn trong việc làm và phải nghỉ một thời gian, tôi bất lực và tự trách mình, để sống qua những ngày tháng đó và chạy vạy việc làm mới, nó đã đưa ra cho tôi  một cái bọc và thỏ thẻ:

- Tiền chị cho em với tiền em dành dụm cũng được nhiêu đây, không nhiều nhưng tạm ổn để chị “chạy” công việc mới, khởi đầu như thế đã, em tin rồi chị sẽ làm tốt thôi.

Và tôi biết dù giờ tôi đã ổn định với công việc mới nó vẫn luôn cất những khoản tiền tôi cho như một “khoản để dành” cốt chỉ để tôi và gia đình khi cần thì dung đến, chẳng chút vụ lợi cho mình.

Tết lại về, xuân về khiến nó vui hơn hẳn, vẫn như ngày còn nhỏ, dù tôi chỉ làm chút việc vặt, chạy sắm được cho nhà một chậu tắc to hoàn toàn trong khả năng nó đã trầm trồ tán thưởng cứ như tôi đã làm việc gì vĩ đại lắm. Tết năm ấy chúng tôi lại hẹn hò bạn bè, nó chối đi vì lại sợ tôi khó xử khi ai đó hỏi về nó nhưng tôi vẫn dẫn nó đi. Vẫn không tránh khỏi được câu hỏi đó, nhưng lần này tôi, đột nhiên dâng lên niềm tự hào không rõ: “Nó làm ở một tiệm giày, nếu bữa nào tụi bây rảnh ghé qua ủng hộ”. Nó và cả đám bạn đều nhìn tôi và khác với suy nghĩ của chúng tôi, cuộc nói chuyện vẫn rôm rả. Kì thực, nếu mình tự hào về nghề nghiệp của mình sao phải giấu, chung quy mặc cảm hay không cũng ở mình mà ra. Mà tôi quan tâm chi người ta nghĩ gì, quan trọng nó là em tôi, và dù nó làm gì, tôi luôn tự hào về nó.

© Lê Hứa Huyền Trân – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Về nhà đi con với những câu thoại đi vào lòng người

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dự báo vận mệnh của 12 con giáp trong năm 2020?

Dự báo vận mệnh của 12 con giáp trong năm 2020?

Cùng đọc xem vận mệnh của mình trong năm 2020 sẽ như thế nào nhé!

Chút rung động đầu đời

Chút rung động đầu đời

Tôi quen anh trong mùa mưa. Ở cái thành phố bé xíu mà quanh năm gió lào triền miên này, mưa đến mang theo cả một làn sức sống mới. Anh xuất hiện bên tôi cũng vậy, nhẹ nhàng, tươi mát, trong trẻo như những giọt mưa.

'Tháng năm rực rỡ' - Hành trình tìm lại tuổi thanh xuân

'Tháng năm rực rỡ' - Hành trình tìm lại tuổi thanh xuân

Bộ phim kể về những cô gái có tuổi thanh xuân tuyệt vời nhất. 6 cô gái với 6 cá tính khác biệt, đại diện cho những lớp tính cách tiêu biểu của thế hệ học trò. Hiểu Phương (Hoàng Yến Chibi) hay còn gọi là Phương "nhà quê”, là nhân vật chính dẫn dắt câu chuyện đi qua những nếp gấp thời gian, đan cài giữa quá khứ và thực tại, với những khúc chuyển cảnh đầy tinh tế và mang đậm chất nghệ, khiến người xem không khỏi thổn thức.

Ký ức của... hồi đó

Ký ức của... hồi đó

Tôi cứ thắc mắc rồi lại tự mình giải thích cho mình: Cũng là vì… hồi đó. Bởi lẽ hồi đó cuộc sống còn khó khăn, thiếu thốn, tôi lại còn nhỏ nên đã thưởng thức món ăn, nhất là những món ngon như hủ tiếu bằng vị giác của một đứa trẻ chưa nếm trải vị ngọt lạt của cuộc đời.

15 chân lý mà có khi đi gần hết cuộc đời chúng ta mới nhận ra

15 chân lý mà có khi đi gần hết cuộc đời chúng ta mới nhận ra

Chỉ đến tuổi trung niên, trải qua bao thăng trầm con người ta mới thấu hiểu nhiều điều trong cuộc sống.

Muốn được về nhà ăn cơm với mẹ

Muốn được về nhà ăn cơm với mẹ

Con về nhé! Mẹ ơi hãy đợi Ở nơi đây rong ruổi mệt rồi

Khi chúng ta cần nhau nhất cũng là khi phải chia xa

Khi chúng ta cần nhau nhất cũng là khi phải chia xa

Hôm nay con tim em gần như vô cảm, lí trí thì lệch lạc, truy lùng những tia hy vọng nhỏ rồi ngồi đây quan sát từng đợt khói mong chờ một tia lửa xuất hiện, nhưng tất cả suy sụp và chấm dứt hoàn toàn khi gặp lại anh sau hai tháng mình xa nhau.

Cô đơn giúp con người ta trưởng thành hơn

Cô đơn giúp con người ta trưởng thành hơn

Chứng kiến nhiều du học sinh đoàn tụ với gia đình trong dịp hè, tôi cũng có đôi chút chạnh lòng. Nếu như những lần trước, tôi sẽ gọi điện hoặc nhắn tin dồn dập cho cha mẹ thì bây giờ tôi chỉ lặng lẽ ngắm nhìn dòng người đi qua. Trưởng thành là thế, là khi con người ta chấp nhận sự hiện diện của người bạn cô đơn và bình lặng nhấm nháp dư vị của nó mà không cần kháng cự.

4 cung hoàng đạo chuyển vận rực rỡ và bước vào đỉnh cao của tiền tài, trước Tết Canh Tý sung túc, dư dả

4 cung hoàng đạo chuyển vận rực rỡ và bước vào đỉnh cao của tiền tài, trước Tết Canh Tý sung túc, dư dả

Theo chiêm tinh, đây là thời điểm đỉnh cao trong tài vận của những cung Hoàng đạo này.

10 chân lý để đời của Jack Ma khiến ai cũng phải gật gù vì quá đúng

10 chân lý để đời của Jack Ma khiến ai cũng phải gật gù vì quá đúng

Chỉ khi bạn có thực lực thì những lời bạn nói mới được người khác nghe thấy, tin tưởng và cover lại. Khi bạn đủ mạnh, cả thế giới này đều sẽ nói cười với bạn.

back to top