Em đi tìm hạnh phúc của riêng em
2014-11-14 01:00
Tác giả:
Có những ngày thả mình trong những nỗi nhớ chẳng thể gọi thành tên. Lang thang qua những con đường quen thuộc, lại thấy lòng hoang hoải, lại thấy mình trống trải. Phố chẳng đổi thay, chỉ có người thay đổi.
Vẫn là góc quán quen, nép mình bên những cơn sóng rì rào, vẫn là giai điệu da diết của Trịnh, vẫn là cô phục vụ ấy, vẫn là li cà phê đen đá không đường. Thế nhưng, chỉ mình em, cô đơn thả vào khoảng không làn khói trắng.
Chẳng còn anh, để gọi thay em cốc nước trái cây bởi như anh vẫn nói “con gái uống nhiều cà phê không tốt chút nào”.
Chẳng còn anh, để tranh luận, biển kia rộng chừng nào, có rộng lớn như nỗi nhớ của tình yêu, có mênh mông như lòng người không nhỉ.
Chẳng còn anh để chiều nay, đông về bất chợt, em được ngồi sau lưng người lượn lờ khắp phố, tay em ủ trong túi áo. Lâu lâu em lại bất chợt áp đôi tay lạnh giá của mình vào má anh rồi ù té chạy.
Chẳng còn... chẳng còn...
Những ngày xưa cũ, những kỉ niệm hôm nào giờ chỉ còn là kí ức. Kỉ niệm của một thời ngây dại, để bây giờ em chẳng thể nào quên, chẳng thể bỏ đi như vứt đi một thứ đồ cũ. Lâu lâu, những nỗi nhớ về anh, về người em đã từng yêu điên dại lại làm em nhức nhối. Nhất là những khi trời trở gió, nhìn những cặp đôi tíu tít đùa vui. Nhìn lại mình chỉ mình mình bước đi. Nhất là những khi đi cùng lũ bạn, chúng nó đều ríu rít bên chồng, bên con cái. Nhìn lại mình vẫn một mình lẻ bóng.
Ai đó từng nói tình đầu là tình đẹp nhất, nhưng với em, tình đầu lại đầy u sầu, lại như vết thương lành rồi vẫn để lại những vết sẹo chẳng thể phai mờ. Nhưng em chẳng thể sống mãi với hình bóng anh, chẳng thể mãi tự giày vò bản thân, chẳng thể mãi ôm lấy nỗi đau của ngày đã cũ. Em chẳng thể, bởi em sống không chỉ riêng cho mình, mà còn cho cả cha, cả mẹ, và người thân. Đến một ngày nào đó, những vết tích anh để lại sẽ bị xóa nhòa bởi tình yêu chân thật của một người đến sau, người ấy sẽ yêu em bằng cả trái tim, bằng cả sự hy sinh và vị tha mà anh không có được.
Em cũng sẽ quên anh, quên đi những năm tháng khờ dại của thời tuổi trẻ. Em sẽ yêu, sẽ làm vợ người ta, sẽ làm mẹ như bao người phụ nữ khác. Em cũng sẽ biết cách vun trồng hạnh phúc bằng những hành động, thay vì những lời nói gió bay chẳng bao giờ thực hiện. Em sẽ cùng người ấy cuối tuần đưa con về thăm cha mẹ, cùng nhau nấu bữa tối, trong tiếng cười rộn rã của trẻ thơ...
- Cao Nguyễn Hồng Phượng
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.


