Đừng để ta phải tìm kiếm nhau
2014-09-03 01:10
Tác giả:
Những cuộc tìm kiếm, tôi đang muốn nói đến những cuộc tìm kiếm ai đó, những cuộc tìm kiếm không phải để sở hữu lại mà để những hồi ức trở lại, để xoa dịu lòng mình, để lại biết yêu thương, biết trân trọng, để có thể nở nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản…
Những cuộc tìm kiếm trong âm thầm, trong day dắt, trong mòn mỏi, chờ một ngày tình cờ gặp lại. Nếu trong thơ chắc cuộc tìm kiếm đó sẽ trải dài thành một tập thơ có thể in xuất bản, là ca khúc thì không biết bao nhiêu ca từ mà giai điệu thì nhẹ nhàng, day dắt quá đỗi, là truyện thì chẳng mấy khi thấy hồi kết, nếu có cái kết thì lại tự hỏi: không kết và kết điều gì phũ phàng hơn?...

Cuộc tìm kiếm đầu tiên tôi muốn nói đến là những người tìm kiếm nhau trong tình yêu, “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Nguyên nhân dẫn đến sự dang dở trong tình yêu thì nhiều lắm, có những giận hờn nhỏ thôi vậy mà cũng làm ta xa nhau, rồi những nguyên nhân khác do mình , do người, do số phận… Cái đẹp tác giả muốn nói đến chắc là nỗi nhớ, sự hy vọng, những hoài niệm đẹp đẽ cứ lênh đênh trong cõi lòng. Những người trẻ tìm nhau khi trong lòng vẫn còn những khao khát, mong được trở lại với nhau, để sửa lỗi, để nối lại mối tình. Người già tìm nhau như tìm lại một người đã từng quen, họ tìm nhau để chia sẻ với nhau như những người bạn, những người bạn họ luôn trân trọng. Dù già hay trẻ thì những cuộc tìm kiếm đó cũng không hề dễ dàng, khoảng cách về thời gian, không gian, về lòng người…, nhưng còn nhớ, còn mong những điều tốt đẹp đến với nhau, còn mong một ngày được gặp lại thì ngày đó có thể lắm chứ. Những người tìm nhau trong tình yêu thường gắn liền với những bản ballad nhẹ nhàng, những cao trào chỉ để siết chặt nỗi nhớ, rồi bản ballad lại nhẹ nhàng, nhẹ nhàng,…, cuộc sống vốn lắm lo toan, cần lắm chứ sự nhẹ nhàng của tình yêu trong nỗi nhớ.
Cuộc tìm kiếm thứ hai tôi muốn nói đến là cuộc tìm kiếm người thân trong mòn mỏi, ai trong cuộc tìm kiếm này cũng hy vọng lắm, họ nghĩ đến ngày gặp lại như một điều kỳ diệu. Những câu chuyện kề về cuộc tìm kiếm này không biết đã lấy đi bao nước mắt của độc giả. “Cải ơi” - tiếng gọi xé lòng của ông Năm Nhỏ, muốn một lần được nói với đứa con riêng của vợ đã bỏ nhà đi được 20 năm, và cũng là 20 năm ông đi phiêu bạc, làm đủ nghề thuê mướn để tìm con. Kiếm tiền, tìm đủ mọi cách để lên đài, lên truyền hình nói đôi câu “Cải ơi, ba là Năm nhỏ nè, nhà mình ở Cỏ cháy đó, nhớ không? Về nhà đi con, tội má con vò võ ở nhà một mình. Con là trọng chứ đôi trâu có nhằm nhò gì…Về nghe con, ơi Cải…”. Còn Diễm Hương - cô tiếp viên quán nhậu thì “Sao tui thù con nhỏ đó quá trời, có nhà mà bỏ, có cha mẹ mà không thèm về…, còn tui, người ta đã quăng quật ở đây mười tám năm, mà không ai trở lại tìm, tui chờ hoài..” (Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư). Tưởng những câu chuyện lâm ly đó chỉ có trong truyện, vậy mà ngoài đời nhiều quá trời, cô bé mồ côi lên truyền hình thi hát với hy vọng mong rằng mẹ sẽ nhận ra mình. Họ nhận ra nổi không bởi khi họ bỏ em thì em vẫn còn là một cô bé đỏ hỏn, một người mẹ đã từng vô tâm thì dòng máu huyết thống có giúp họ tỉnh ngộ lại được không, nhưng tôi biết với trái tim còn ngây thơ của em thì em sẽ chấp nhận họ vô điều kiện. Và còn nhiều những con người chấp nhận nhau vô điều kiện khác vậy mà vì một phút nông nổi, vì sự nhân tâm của ai đó, vì bạn không nghĩ cho ai khác ngoài bạn, đã dẫn đến những cuôc chia ly mòn mỏi trong đợi chờ và nước mắt, những cuộc chia ly là những dấu chấm hỏi và chấm than thật dài…
Trong cuộc đời này có biết bao nhiêu người tìm kiếm nhau, các chương trình về những cuộc tìm kiếm cũng nhiều vô kể, mà chương trình nào cũng nghẹn ngào trong nước mắt. Gặp nhau đã khó, cớ chi lại bắt nhau phải chia lìa, sống bên nhau có khó khăn mấy thì cũng không khó bằng việc tìm lại nhau khi chính mình để đánh mất nhau. Hãy nhẹ nhàng thôi nắm lấy bàn tay nhau nhưng thật lâu, lâu đến hết mức có thể, dù không thể nắm tay nhau nữa thì hãy bắt tay nhau, đừng để ta phải tìm kiếm nhau lần nữa.
· Bích Nguyễn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.



