Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng ai nói câu dừng lại được không? (Vlog Radio)

2018-11-24 01:57

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Em khờ anh nhỉ? Sau bao nhiêu chuyện, nhưng em lại sợ nói câu buông với anh, em cũng xin anh đừng nói câu dừng lại. Anh à! Em mệt em sẽ chọn cách đi xa, để quên, để thấu hiểu nhận định lại tình cảm. Nhưng anh đừng nói câu dừng lại hãy để cho em tự hiểu trong thâm tâm anh nhé!


***

Bạn thân mến, tình yêu bắt đầu bằng những lời yêu thương ngọt ngào nhưng thường kết thúc bằng sự im lặng hoặc những câu nói làm nhói lòng. Im lặng là khi không còn gì để nói, không còn gì muốn nói với nhau nữa và người ta ngầm hiểu im lặng là chia tay. Có những điều đau lòng nếu không nhất thiết phải nói ra thì xin cứ cho nhau sự im lặng, lặng lẽ mà rời xa nhau. Trong chương trình của tuần này, xin mời bạn đến với tâm sự được gửi đến từ bạn đọc xin phép giấu tên.

Em biết anh muốn buông, cũng muốn nói câu dừng lại. Nhìn ánh mắt anh em biết mình đã không còn hy vọng níu kéo tình yêu này nữa rồi. Bây giờ nó “nhạt” anh nhỉ. Nhưng em muốn “ Đừng ai nói câu dừng lại được không anh? Hãy để trong tâm em tự hiểu, cho em bớt nỗi đau về sự hối tiếc điều gì đó chân thành”

Quen anh, yêu anh đối với em là định mệnh. Nhưng cái định mệnh đấy đâu có thể thành duyên dù đã có lúc 2 ta chân thành với nhau. Vỗn dĩ, trên con đường kia là đầy chông gai của nỗi lo toan cuộc sống, anh cũng chẳng thể nắm tay em thật chặt em như xưa. Em chỉ biết đứng sau anh để ủng hộ mọi cố gắng của anh, nhưng cũng không làm anh xóa đi được áp lực hằng ngày.

Em cứ nghĩ chỉ cần mình chân thành, chỉ cần anh còn yêu là em vẫn hy vọng dù em chấp nhận chịu sự cô đơn từ một phía để anh có thể gặp và ban phát một chút tình cảm cho em, nhưng nó lạ lắm anh ạ… bởi lẽ cuộc hành trình các bến kế tiếp đã khiến cho cả em và anh lạc lõng. Trái tim của hai chúng ta quá nhỏ bé để không thấy được một chỗ nào đó dành cho nhau.

Đừng ai nói câu dừng lại được không?

Mình đã từng đôi lần nói lời chia tay, nhưng con tim của em nó cứ mách em phải níu kéo, giọt nước mặt yếu đuối em cũng đã rơi, anh cũng ôm em vào lòng nhưng giác quan của một người con gái mách em rằng “anh đã mệt”. Ngày mưa đó khi đứng nhìn bóng lưng anh mà tự nhủ “ em sẽ cố gắng được mà”

Rồi như thế, em vẫn thương vẫn còn yêu anh. Nhưng mình đang ở mối quan hệ gì đây, nó mông lung quá em không còn hình dung ra được. em vẫn cố chấp anh nhỉ? Lời yêu thương từ anh em không được nghe nữa mà giờ đây chỉ còn là những hoài niệm do em giữ lại.

Anh còn thương em không? Câu hỏi hằng ngày em tự đặt ra, rồi lại tự trả lời vì em sợ anh nói câu buông, em “ ích kỷ’ quá rồi. Sức chịu đựng, nỗi nhớ của em đang đặt ở nơi anh. Em lại quay về cảm giác, Cái cảm giác cô đơn bước đi có anh bên cạnh nhưng vẫn thấy một mình kể cả khi trời đông ấm hay hè ấm, kể cả khi tâm trạng đang vui hay đang buồn… cái ôm, cái hôn hay cầm tay cũng do em chủ động, để em biết rằng vẫn thấy hơi của anh.

Đôi khi, em muốn khoe anh vài chuyện cũng chẳng được nữa rồi! vì anh cũng ậm ừ cho qua đi. Và thế, mắt em lại nhèo đi để anh không biết, em chẳng thể nghe thấy gì khác ngoài tiếng vọng đơn độc của mình giữa một khoảng không trống rỗng và bản thân em tin rằng bạn ổn, bất cứ ai cũng tin rằng em đang rất ổn.

Em khờ anh nhỉ? Sau bao nhiêu chuyện, nhưng em lại sợ nói câu buông với anh, em cũng xin anh đừng nói câu dừng lại. Anh à! Em mệt em sẽ chọn cách đi xa, để quên, để thấu hiểu nhận định lại tình cảm. Nhưng anh đừng nói câu dừng lại hãy để cho em tự hiểu trong thâm tâm anh nhé!

© Bạn đọc ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Về nhà đi con! (CafeVlog)

Về nhà đi con! (CafeVlog)

Tôi vẫn luôn biết ơn người đàn ông ấy, người chồng, người bố luôn hết mực yêu thương mẹ con tôi vô điều kiện, “bố không phải bố ruột của con, bố cũng không là người hoàn hảo nhưng bố vẫn sẽ yêu thương con theo cách hoàn hảo nhất!”.

Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về nhà (Cafe Vlog)

Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về nhà (Cafe Vlog)

Con đã lớn, đã đến lúc học cách trưởng thành, học cách thôi không dựa dẫm vào ba mẹ. Con phải đi để tìm lối rẽ cho riêng mình.

 Vu lan này con về với mẹ được không? (Cafe Vlog)

Vu lan này con về với mẹ được không? (Cafe Vlog)

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Cứ tựa lưng vào phố thị mỗi lần thấy chênh vênh (Cafe Vlog)

Cứ tựa lưng vào phố thị mỗi lần thấy chênh vênh (Cafe Vlog)

Có đôi khi, chính mình cũng phải bé lại, để xoa dịu mảnh đất cằn cỗi mang tên trưởng thành trong tim, bé lại để tự nói với lí trí rằng: "Mệt rồi, chỉ muốn quay về với an yên", bé lại để tin rằng một ngày nào đó bạn sẽ trở về, trở về trong hơi ấm tình quê.

Sau này sẽ chẳng còn chúng ta (Cafe Vlog)

Sau này sẽ chẳng còn chúng ta (Cafe Vlog)

Em vẫn hay khóc một mình đấy, nhưng đã chẳng còn nhiều. Trong dòng nước mắt nhạt nhòa, em thấy bóng anh đang bên cạnh một cô gái thật xinh đẹp. Và ngày anh bước vào lễ đường, anh là chú rể, nhưng cô dâu không phải là em, em đau vô cùng.

Đáng buồn thay cái kiếp lấy chồng chung (Cafe Vlog)

Đáng buồn thay cái kiếp lấy chồng chung (Cafe Vlog)

Chém cha cái kiếp lấy chồng chung Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng!

Giá như chúng ta có cơ hội quay về quá khứ (Cafe Vlog)

Giá như chúng ta có cơ hội quay về quá khứ (Cafe Vlog)

Nếu cuộc đời cho ta cơ hội quay về quá khứ, bạn sẽ phát hiện, những kỷ niệm đó sở dĩ tươi đẹp là bởi vì chúng ta không thể làm lại mà thôi.

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành (Cafe Vlog)

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành (Cafe Vlog)

Người ta vẫn tìm ra rất nhiều lý do để yêu một thành phố. Đôi khi là vì ở đó có một người đã khiến ta mỉm cười, có một ngày khiến ta bỗng thấy cuộc đời quá dịu dàng hay chỉ là nơi ấy đã giúp ta tự tin hơn khi bước vào con đường trưởng thành lắm chông gai.

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời mỗi người chính là trái tim yêu thương (Cafe Vlog)

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời mỗi người chính là trái tim yêu thương (Cafe Vlog)

Người ta vẫn nói dài nhất là cuộc đời, nhưng ngắn nhất cũng là cuộc đời. 60 năm, 70 năm hay hơn 100 năm đi chăng nữa, liệu có mấy ai dám tự tin nói rằng mình sống tốt mỗi ngày, rằng mình không làm điều gì hổ thẹn với lương tâm.

Chúng ta ai cũng than thở mệt mỏi vì toan tính quá nhiều (Cafe Vlog)

Chúng ta ai cũng than thở mệt mỏi vì toan tính quá nhiều (Cafe Vlog)

Đời người không thể việc gì cũng thuận theo lòng mình, cho nên đừng thường xuyên nghĩ rằng mình thống khổ. Trên thế giới này còn rất nhiều người sống khổ hơn mình.

back to top