Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đứa con của gió

2015-10-22 09:22

Tác giả:


blogradio.vn - Ôm em vào lòng tôi gào lên, từng đợt gió từ khe núi thổi ra lạnh buốt, gió làm lòng tôi lạnh đi, làm thân thể người con gái đó lạnh như băng. Em xa tôi rồi, xa nơi núi non sơn cước này. Em không dành cho tên A khìn xấu xa đó cũng không dành cho tôi mà em dành cho trời đất bao la này, em đã theo gió trở về trời.

***

Tôi một thằng con trai 28 tuổi thích đi phượt và khám phá tất cả những ngõ ngách mà mình có thể đặt chân tới. Lần này vác ba lô đến với Cực Bắc cột cờ Lũng Cú trong lòng có nhiều háo hức lạ. Đi cùng tôi có vài người bạn cộng sinh vào tử với tôi theo từng chuyến đi. Dừng chân nơi bản Thèn Pả một bản tưng đối đẹp để chúng tôi có thể khám phá. Tôi và mọi người được cho tá túc ở một ngôi nhà của trưởng bản, tối đó người ta đốt lửa trại chào đón chúng tôi rất nhiệt tình, từng điệu múa xòe của các cô gái Mông đến bình rượu ngô thơm phưng phức. Trưởng bản khề khà chén rượu đưa mắt nhìn thằng con trai và nói:

- Thằng này là A Phúng nó là con trai cả của già này, ngày mai nó sẽ dẫn các vị vô núi tha hồ mà xem hoa. Đẹp lắm, hoa đẹp như mấy đứa con gái của bản này vậy haha.



Vừa nói trưởng bản vừa cười trông sảng khoái lắm làm chúng tôi cũng thoải mái được phần nào. Bưng chén rượu ngô hớp một chút cả người tôi cứ nóng ấm hết lên, rồi mọi người kéo nhau ra cùng nhảy bên đốm lửa với các người dân trong bản. Sương đêm xuống anh em say men và mệt vì đường đi nên đi ngủ hết, tôi lại moi cuốn nhật kí ra khỏi cái ba lô và ngồi viết. Cuốn nhật kí này đã theo tôi lâu lắm rồi, nó ghi lại tất cả những nơi tôi tới và những gì tôi cảm nhận được. Giật mình bởi tiếng đổ vỡ của chén ly tôi ngoảnh mặt nhìn phía sau , có một cô gái Mông đang dọn dẹp tất cả các tàn chiến mà chúng tôi và gia đình đã gây ra, cô bẽn lẽn đưa ánh mắt thăm dò nhìn tôi. Đúng là cô gái này đẹp thật, đẹp như một đóa hoa rừng vậy nhưng thấy lạ tại sao lúc nãy không thấy em trong cuộc vui tôi hỏi:

- Cô là ai thế?

- Em là con gái út của trưởng bản, sao anh không đi ngủ cùng mọi người đi? - Cô gái đáp nhỏ nhẹ.

Tôi cười gãi đầu nhìn em không nói gì, đưa ánh mắt như bị hút tôi cứ nhìn theo em dọn rồi không hiếu sao lại nhắt vội cuốn nhật kí vô lại khi chưa viết được chữ nào rồi chạy tới tay dọn miệng nói:

- Cứ để anh giúp, tụi anh làm phiền em và gia đình quá.

Em cười nụ cười hiền đến mức cứ làm tôi ngẫn ngơ. Đêm đó em và tôi ngồi trước cầu thang xuống nhà nói chuyện. Em nói em năm nay 20 tuổi, em gần có chồng rồi. Nhà gã em cho thằng A Khìn bản bên, em buồn lắm nhưng do nhà thằng đó giàu có quyền với năm ngoái giúp anh trai em đi làm ở xã nên em phải chịu. Nhìn ánh mắt buồn rũ rượi của em tôi nói:

- A Lanh không thích thì cứ nói với cha mẹ, không ai ép A Lanh đâu.

- Ở đây không giống dưới xuôi, mình mang nợ là mình phải trả. Em trả lời và nhìn lên bầu trời đen kịt.

Tự nhiên lòng tôi như bị chùng xuống, em còn ngây thơ quá, còn quá nhỏ để gánh vác cái gọi là mang thân trả nợ. Lề lối của người Mông nơi đây còn khắc khe quá đã vô tình bóp chết một đóa hoa. Em nhìn tôi cái ánh nhìn làm tôi phải quay mặt đi, nó buồn lắm, buồn đến mức tôi không dám nhìn vào đó:

- Thôi đi ngủ thôi không cha thấy lại mắng.

Em nói dứt lời và đứng dậy đi vào trong bỏ lại tôi một mình chông chênh nơi đó. Sáng hôm sau A Phúng dẫn chúng tôi đi sâu vô rừng. Nơi này đúng là đẹp thật, hoa nở trắng cả một góc trời, từng con chim rừng kêu vang cả một vùng núi. Mọi người hồ hỡi xem xét rồi chụp ảnh không hiểu sao tôi cứ ngồi xuống tản đá và ngơ ngơ như thằng mất hồn, anh Vũ đi cùng đoàn với tôi đập mạnh vai làm tôi ngoảnh lại.

- Chú sao thế hả? Anh thấy chú hôm nay lạ lắm nghen. Đi phượt mà cái mặt cứ như đưa đám ấy.

- Em đâu có anh, chắc hơi mệt vì tối qua uống hơi nhiều. - Tôi cố chống chế



Rồi buổi sáng cũng qua đi, mọi người theo nhau về khi nắng gắt trên đỉnh đầu. Đi bộ từ xa tôi đã nghe tiếng cười nói râm ran trong nhà trưởng bản. Không hiểu có chuyện gì tôi tò mò đưa mắt nhìn những thùng gì đó được che bằng thổ cẩm để ngoài sân. Trưởng bản nói với mấy người ngồi đối diện khi thấy chúng tôi bước vô nhà:

- Mấy chú này là người dưới xuôi lên thăm thú cái rừng của mình.

Họ đưa ánh mắt dò xét nhìn chúng tôi rồi gục đầu như không quan tâm, riêng có một người thanh niên trẻ cứ nhìn tôi chằm chằm tỏ vẻ không thích. Đợi khi họ về trong buổi cơm trưa tôi mới dám đánh tiếng hỏi:

- Dạ trưởng bản cho cháu hỏi mấy người lúc nãy tới nhà ta có việc vui gì ạ?

Ônh nhìn tôi cười tươi rói đáp:

- Đúng rồi chú nhìn đúng lắm, chuyện vui chuyện vui haha, họ tới đưa đồ cưới con út nhà già.

Tôi gần như suýt đánh rơi chén cơm đang cầm trên tay, hóa ra nhà kia tới đặt lễ em và chàng thanh niên nhìn tôi là chồng em tương lai mà em không muốn lấy. Tôi lùa vội chén cơm rồi xin phép đứng dậy đi ra ngoài. Tôi ngồi gần con dốc trước nhà và đốt thuốc, cái màn khói thuốc âm u y như tâm trạng tôi lúc này.

- Ơ anh sao thế kia?

Tôi quay lại phía phát ra giọng nói, là em em đang đứng cười tươi rói với tôi. Nhìn em cười tự nhiên thấy lòng nhẹ nhõm lạ.

- Em đi đâu về mà mang gùi thế kia? - Tôi hỏi

- Em lên nương bẻ mấy cái ngô. - Trong khi nói em ngồi xuống tảng đá cạnh tôi lau mồ hôi chảy trên trán.

Tự nhiên tôi thấy thương em quá, muốn ôm em vào lòng. Tôi yêu em rồi sao cái ý nghĩ đó cứ quấn lấy đầu tôi. Em lấy tay phất phất trước mặt tôi:

- Ơ sao nhìn em gì mà ghê thế?



Tôi ngượng cúi đầu cười chỉ biết xin lỗi. Rồi tự nhiên nụ cười vụt tắt em nói hôm nay nhà người ta tới đặt lễ, em không muốn chút nào cả. Em không thương tên kia, hắn ta nổi tiếng là ăn chơi quậy phá nhất nhì trong vùng. Vứt tàn thuốc tôi đăm chiêu nhìn em hỏi:

- Thế A Lanh đã có thương ai chưa?

Em ngượng ngùng đôi má ửng lên một màu hồng trả lời dạ chưa. Từ hôm đó tôi và em thân nhau hơn, hay nói chuyện với nhau hơn. Những lúc rảnh rỗi không đi với đoàn tôi hay lên rẫy cùng em, tình cảm của tôi lớn lên nhờ thế. Có một hôm đang lúc nghĩ dưới bóng cây em hỏi tôi:

- Anh đi thế này không nhớ bạn tình à?

- Có để nhớ cũng may, anh không có ai em à.

Em nhìn tôi cười, mắt cứ đung đưa nhìn mà thương lắm, cái thương tôi dành cho em nó lớn thành tình yêu mất rồi. Tôi yêu em, chắc chắn là thế. Còn vài ngày nữa là tôi phải kết thúc cuộc hành trình, phải xa nơi này và xa em. Làm thế nào với mảnh tình tôi vừa có? Em đã là vợ chưa cưới của người ta làm sao tôi có thể nói tôi yêu em, làm sao có thể nói em hãy theo tôi? Lắc đầu tặc lưỡi có lẽ tôi hèn quá, nhưng tôi không thể làm trái tim non nớt của em xáo động thêm nữa vì tôi.

Một ngày mưa, em ngồi lặng lẽ khuôn mặt buồn rũ. Em ngồi đó mặc cho mẹ em và mọi người ướm quần áo cưới và vòng lên người. Em vô hồn chỉ làm theo lời người ta nói, tôi nhìn em mà tím cả lòng. Hôm sau tôi theo mọi người đi xem hội đâm trâu ở bản bên, lúc đi em nhìn tôi cười nói hôm nay em phải lên rẫy một mình. Suốt quãng đường đi tôi cứ không yên, bụng dạ cứ nóng hết lên mang tiếng đi xem hội mà tôi có xem được gì đâu. Tối muộn lúc quay về nhà nghe trong nhà ầm ỉ tôi biết ngay là có chuyện vội chạy vô nhà, mẹ em đang khóc nấc lên còn trưởng bản thì ngồi thẩn thờ nhưng không thấy em đâu. Tôi đánh tiếng hỏi anh trai em trong lo lắng:

- A Phùng có chuyện gì thế? Sao tôi không thấy A Lanh?

Anh thở dài nhìn tôi:

- Hôm nay con bé đi rẫy, thằng A Khìn đi theo lên đó lúc nào không biết rồi làm chuyện bậy bạ với nó, nó ức nó chạy đâu rồi. Cả nhà đang lo sợ nó làm chuyện gì thì mẹ sống không nổi. Đang đợi con trai bản đốt đuốc qua đây rồi đi tìm nó.

Tôi tái tím, nỗi đau nhói tận tim gan. Đợi được trai bản tới tôi với đám trai trong nhà chạy đi tìm em. Đêm trên núi đã tối, lòng tôi càng tối hơn. Tiếng gọi em của mọi người vang vọng cả một đồi núi nhưng em vẫn im lặng, chẳng có dấu hiệu gì là em nghe thấy. Trời càng về khuya tôi đành đi về theo lời của A Phùng vì anh sợ khuya có thú dữ. Nằm trằn trọc cả đêm không thể nào chợp mắt, tối nay em ở đâu? Em sợ thú dữ ai sẽ bên em? Rồi em biết phải làm sao khi rừng đêm ghê rợn. Nghĩ thế tôi ngồi dậy lao ra ngoài nhưng bị A Liên, con bé người làm trong nhà ngăn lại, nó nói:

- Chú ơi lúc trưa cô A Lanh có chạy về nhà khóc tìm chú nhưng chú đi hội chưa về, cô để lại lá thư bảo đưa cho chú rồi chạy đi mà con không ngăn được.



Tôi cướp lấy cái thư trên tay con bé, trong ánh đèn mù mờ từng dòng chữ nhòe nhoẹt của em hiện ra: “Hoàng ơi cứu em với, thằng A Khìn nó hiếp em rồi. Dẫn em theo với, dẫn em về xuôi với. Nhà nó sẽ không tha cho em đâu. Em không muốn làm vợ nó, em thương anh Hoàng ơi”. Từng câu chữ ngắn của em là tim tôi như tan ra, em thương tôi? Lòng em có tôi? Em muốn tôi dẫn em về xuôi? Tôi ôm lấy lá thư té xuống ngồi khóc trước mặt con bé đang ngơ ra vì không hiểu có chuyện gì. Tôi cứ ngồi đầu cầu thang trơ ra như thằng mất hồn đợi trời sáng, trời vừa sáng tôi đã theo mọi người vô núi tìm em.

Mất gần 3 tiếng đồng hồ mọi người mới tìm thấy em, A Phùng gọi nhóm tôi lại. Trời ơi em nằm đó im lặng, người đầy vết thương, em đã nhảy từ vực trên kia xuống em kết thúc cuộc đời mình đau đớn như thế mà tôi không hề biết. Ôm em vào lòng tôi gào lên, từng đợt gió từ khe núi thổi ra lạnh buốt, gió làm lòng tôi lạnh đi, làm thân thể người con gái đó lạnh như băng. Em xa tôi rồi, xa nơi núi non sơn cước này. Em không dành cho tên A khìn xấu xa đó cũng không dành cho tôi mà em dành cho trời đất bao la này, em đã theo gió trở về trời.

Ngày cuối cùng tôi ở nơi đây, sau khi chia tay gia đình trưởng bản tôi lặng lẽ ra mộ em, thắp cho em nén nhang từ tạ. Tôi đã không cứu em được cũng không thể mang em theo, từng đợt gió thổi vào mặt tôi tê tái, cúi xuống mộ em tôi khấn:

- Hãy theo gió đi cùng tôi em nhé, tôi còn nợ em một lời “Tôi yêu em!”

© Quỳnh My – blogradio.vn


Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.


Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ta có đang đi đúng đường hay không?

Ta có đang đi đúng đường hay không?

Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.

Viết tuổi thơ lên cây

Viết tuổi thơ lên cây

Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

back to top